(Quyển 2) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Nữ phụ không may ở mạt thế (7)


trước sau

Hai mắt zombie ánh lên tia hung dữ, nhìn chằm chằm vào Nhan Niệm và Nghiêm Nghị. Cả hai lạnh gáy, dường như bị thứ gì đó đáng sợ nhìn chằm chằm vào.

"Anh Nghiêm, cẩn thận."

Nhan Niệm lo lắng nói, thế giới zombie thực sự đáng sợ. Nếu không phải ả có ngọc bội linh tuyền, có công pháp tu luyện, kết cục sẽ không tốt hơn nguyên chủ. Ả lôi kéo ống tay áo Nghiêm Nghị, "Em thấy chỗ này rất nguy hiểm, chúng ta đi cùng đi."

Nghiêm Nghị gật gật đầu, nhìn gương mặt lo lắng của Nhan Niệm, nắm tay ả, "Không cần lo lắng, anh sẽ bảo vệ em."

Trên mặt Nhan Niệm xuất hiện chút đỏ, ả muốn tránh đi, "Anh Nghiêm, đừng như thế, nếu Đường Quả biết, cô ấy sẽ không vui. Rốt cuộc thì cả hai vẫn là hôn phu hôn thê."

"Không cần để ý cô ta, dù có thể gặp lại hay không, quan hệ của anh với cô ta đã kết thúc từ khi cô ta rời đi."

Nhan Niệm không chấp nhận, ánh mắt thả lỏng đi, trong lòng lại nghĩ, không biết Đường Quả sống hay chết, tiệm thuốc đó có hơn hai mươi con zombie.

Đường Quả không thức tỉnh dị năng, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

Không cần biết gì nữa, giờ vận mệnh của ả đã thay đổi, chuyện sống sót là không thành vấn đề.

Nghiêm Nghị là một người đàn ông ưu tú, có thể ả nên suy xét một chút.

Đường Quả ngồi trong chỗ tối nghe cả hai nói chuyện, trên mặt nở nụ cười như có như không, cực kì không vui.

Tiểu đội Dương Quang vội soát nhà máy. Khi nhìn thấy túi lớn túi nhỏ kẹo que cay, biểu tình của bọn họ vặn vẹo.

Nghiêm Nghị nhíu mày, "Tất cả đều là kẹo que cay?"

"Đội trưởng, đúng vậy. Ở đây toàn bộ chỉ có kẹo que cay, đã tìm những chỗ khác rồi, chỉ có kẹo que cay thôi."

"Tôi vừa rồi ăn thử, còn là kẹo que cay khô."

Sắc mặt Nghiêm Nghị khó coi. Vất vả gần hai giờ, kết quả chỉ có kẹo que cay!

"Chẳng lẽ đây là nhà máy sản xuất kẹo que cay?" Nhan Niệm kỳ quái. Nhà máy lớn thế này, sao lại có thể chỉ sản xuất kẹo que cay nhỉ?

Nghiêm Nghị nói, "Có thể đã có người tới trước mang hết đồ ăn đi, chỉ để lại kẹo que cay."

Kẹo

que cay có thể ăn với cơm, nhưng mà thứ này ở mạt thế không có dinh dưỡng, có no cũng chỉ để khai vị. Hiện tại đồ ăn đang khan hiếm, lấy cái này cũng chẳng tốt gì.

"Niệm Niệm, em cất kẹo que cay vào trong không gian đi, chờ về căn cứ bán ra cho người khác." Nhan Niệm bộc lộ dị năng lực lượng và dị năng không gian.

Thật ra ả tu luyện công pháp, không thức tỉnh dị năng, còn không gian là của ngọc bội.

Đương lúc mọi người cất kẹo que cay, đột nhiên có một tiếng rầm lớn, một con zombie điên cuồng vọt vào.

"Zombie cấp ba!!"

Ý thức zombie đã ở tám tuổi, nghe được đối phương gọi mình là zombie cấp ba, đôi mắt lóe lên, nhớ tới lời vương nói chỉ cần bại lộ thực lực cấp ba là được.

Đợi chút nữa có người bộc phát dị năng cấp ba, nó đập bẹp nhóm người này rồi giả vờ ta đánh không lại ta đào tẩu.

Tuy nó không biết vì sao vương lại muốn nó làm thế nhưng lời vương nói là thánh chỉ.

Zombie nhảy vào đám người, một tay tóm một thành viên của tiểu đội Dương Quang, ném ra ngoài.

Không biết sao vương không cho nó chơi chết mấy người này, nhưng nó cũng không có nghĩ nhiều, ý của vương là đánh đôi nam nữ cực kì đáng ghét kia.

Đường Quả lấy ghế ra ngồi trong chỗ tối, nhìn zombie loại bỏ cả tiểu đội Dương Quang trừ Nghiêm Nghị và Nhan Niệm.

Cô câu thông với zombie đang tán loạn bên ngoài, ép bọn họ vây quanh nhà máy thực phẩm, không cho ai có thể đi vào.

Cô nhìn sâu vào mắt Nghiêm Nghị và Nhan Niệm, làm một khẩu hình: Trò chơi, chính thức bắt đầu!

___

Editor: Chúc mừng các nàng đã giải được quiz :3  Không biết thế giới sau có nên tăng độ khó hay không ????

Klq nhưng mà editor ngơ ngáo ngu ngốc của các nàng vừa lỡ tay làm mất hơn chục chap truyện, ai an ủi con tim rỉ máu này đi...


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện