(Quyển 2) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Nữ phụ không may ở mạt thế (22)


trước sau

"Cô ta chết đi rồi không phải tốt lắm hay sao?"

Đường Quả cong môi cười, lạnh tới thấu xương. Thiệu Thanh hơi giật mình, đây là cô tiểu thư vừa nhát gan vừa đơn thuần ngày trước hay sao?

Không, cô vốn không phải một người đơn thuần.

"Nhan Niệm không làm gì có lỗi với cô, sao cô lại ác độc đến thế?" Thiệu Thanh giận run người, mà người phụ nữ trước mặt anh ta không dao động tí nào.

Cô nhẹ giọng thì thầm, "Cô ta thật sự không làm gì có lỗi với tôi?"

"Cũng chỉ có cô ta biết thôi."

"Nếu như hôm nay cô ta vẫn còn sống sót, vậy thì rõ ràng là ông trời cưng chiều cô ta. Tôi đấu với ai cũng được, nhưng mà đấu với ông trời thì tôi chịu."

Ánh mặt cô nhạt đi, "Cố gắng thế này cũng chỉ là một câu chuyện cười. Tôi bỏ tự tôn của một đứa con nhà giàu, đến tiểu đội để nấu cơm, quyết tâm khiến A Nghị tin tưởng. Tôi cứ nghĩ, kiên trì sẽ có kết quả, chẳng ngờ là anh ấy không những không tin tôi mà càng ngày càng hận tôi."

"A Nghị theo đuổi tôi từ cấp ba, lúc nào cũng chiều theo tôi, cái gì cũng vì tôi, yêu tôi, che chở tôi." Mắt cô rũ xuống, "Anh ấy phát sốt, tôi cũng không nghĩ bỏ anh ấy lại.

Tôi thậm chí còn nghĩ rằng, nếu như anh ấy tỉnh lại thành zombie, tôi sống một mình ở mạt thế này còn có ý nghĩa gì nữa, không bằng để anh ấy cắn một cái, cả hai cùng thành zombie, coi như là một cặp vợ chồng zombie."

"Cô ta xuất hiện, dùng thuốc thang để đổi lại ngọc bội, còn bảo tôi có tiệm thuốc cách đó không xa. A Nghị yêu tôi, tôi cũng yêu A Nghị. Dù tôi nhát gan nhưng nếu có thể cứu A Nghị, cái mạng quèn này có là gì đâu?"

"Thời khắc tôi xông ra khỏi biệt thự, hai chân tôi run rẩy. Trong tay tôi là một con dao, ngày thường tôi còn không cắt được một miếng thịt, vậy mà chỉ với một con dao, tôi đã chém gϊếŧ không biết bao nhiêu zombie, cả người đều dính dịch zombie nhơp nhớp buồn nôn.

Tôi thích sạch

sẽ, tôi thích chưng diện, nhưng lúc đó tôi hoàn toàn không để ý, chỉ mừng rằng mình đã thành công vào trong tiệm thuốc.

Đúng, vào tiệm thuốc, tôi cuối cùng cũng có thuốc để cứu chồng tương lai của tôi."

"Nhưng mà..."

Cô ấy bị zombie cắn, thành một con zombie đặc biệt. Cô bôn ba đi đến căn cứ số 7 lại thấy được người mình yêu ở chung với một người phụ nữ khác.

Cô ấy có giải thích thế nào, gã cũng không tin cô, cứ nghĩ là cô đang bày trò, cho rằng cô vứt bỏ gã, cô chỉ đang khua môi múa mép, rồi cuối cùng còn nghĩ cô tâm địa độc ác.

Cô bỏ tự tôn của mình, làm những việc mà mình chưa bao giờ làm. Mạt thế này có vô số người mạnh nguyện ý nuôi cô, chớ nói gì thân phận zombie của cô có thực lực không thấp.

Trong căn cứ của con người, hay ra ngoài làm bạn với zombie, cô cũng có thể sống tốt ở mạt thế này, hoàn toàn không cần làm những chuyện đó.

Cô ấy cứ nghĩ, chỉ cần tốn chút thời gian giải thích rõ ràng là sẽ có được cái kết như ý.

Nhưng mà, cô sai rồi.

"Sao cũng được, nhưng cô vẫn không nên đẩy Nhan Niệm." Thiệu Thanh vẫn cố chấp, còn không tin lời Đường Quả, "Tôi suýt nhìn lầm cô."

"Tôi cứ nghĩ cô chỉ có chút tính tiểu thư, bỏ rơi sếp chỉ vì quá sợ. Giờ tôi mới hiểu ra, bẩm sinh cô đã ác độc rồi."

"Sếp không chọn cô là cực kì chính xác."

Đường Quả không đáp lời nào, cứ đứng đực tại chỗ nhìn người đàn ông đã chạy về phía xa.

"Đi theo tôi đi."

Chẳng biết có một chiếc xe tải xuất hiện bên cạnh tiểu đội từ lúc nào. Một người đàn ông lạnh lùng nhảy xuống. Anh đi đến trước mặt Đường Quả, ý lạnh bớt đi rất nhiều.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện