(Quyển 2) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Hoa hậu giảng đường bị hủy dung (70)


trước sau

Editor: Phong Nguyệt

Chỉ đăng trên truyenwiki1.com _phongnguyetnguyet_

Các trang web khác là re-up. Hãy đọc bên truyenwiki1.com để ủng hộ editor.

Ngụy Việt không dám từ chối, vội nuốt xuống. Cô nhìn anh, vừa bực vừa buồn cười. Đồ ngốc này, sao lại nghe lời như thế, nghe lời đến mức đau lòng.

"Thống, giúp ta quét thân thể của anh ấy xem đan Tục Mệnh có tác dụng hay không."

Hệ thống hoàn thành nhiệm vụ rất nhanh, một lát sau đã đưa ra kết quả, [Xin lỗi kí chủ, đan Tục Mệnh không có tác dụng.]

Đường Quả hiểu. Cô biết nó có thể không có tác dụng, đúng là không có tác dụng thật.

Cô ngồi xuống bên cạnh anh, nhẹ giọng, "Bạn trai à, đời này anh có tiếc nuối gì không?"

"Tiếc nuối?" Ngụy Việt tự hỏi một lúc rồi nắm chặt tay Đường Quả, "Cả đời này anh không có tiếc nuối gì, chỉ có may mắn vì đã gặp được em. Quả Quả, anh không có tiếc nuối. Nếu như anh không sống quá hai ngày nữa, anh chỉ tiếc rằng anh không thể tiếp tục ở bên em."

[Kí chủ, bạn trai cô đơn giản quá. Anh ấy quá dễ thỏa mãn, không tham lam chút nào, thực sự rất yêu cô.] Hệ thống vẫy khăn khóc.

Hôn lễ tổ chức ngay ngày hôm sau, đêm hôm trước người nhận được thư mời hoang mang tột độ.

Người có tin tức đều biết, thân thể của Ngụy Việt không ổn. Vô số người không nhịn được mà tiếc nuối, cặp này quá đẹp đôi.

Người được mời, dù bận hay không cũng vội đi ngay trong đêm. Một số người ở xa chỉ có thể giương mắt nhìn, cũng may là hôn lễ phát sóng trực tiếp, có thể cho bọn họ đã cơn thèm.

Đường Quả mặc váy cưới trắng tinh, ôm tay ông Đường đi vào trong lễ đường. Nhìn gương mặt sạch sẽ của cô, ai cũng ngạc nhiên.

Ngụy Việt đỡ lấy cô từ tay ông Đường, nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, không còn gì tiếc nuối.

Đường Quả cầm micro lên, nói với những người bên dưới, "Anh ấy là Ngụy Việt, là chồng của Đường Quả tôi. Anh ấy là một người vĩ đại."

Đường Quả lấy ra bình thủy tinh chứa

chất lỏng màu xanh lục chỉ còn lại một nửa.

"Đây là dung dịch tái tạo làn da, có thể tái tạo lại làn da đã bị hư hại."

Cô vừa dứt lời, khách mời đã bị chấn động. Họ nghĩ, đây là kì tích đi vào lịch sử của ngành sinh vật học, cũng là một tiến bộ to lớn đối với con người.

"Anh ấy không chỉ biết kiếm tiền mà còn là một nhà sinh vật học, có ai có ý kiến không?"

Không có, một chút ý kiến cũng không có.

Đường Quả thỏa mãn, nhìn Ngụy Việt với vẻ cưng chiều, "Ngụy Việt, em gả cho anh, anh đồng ý cưới em không?"

"Anh đồng ý."

"Đến lượt anh."

Khóe môi Ngụy Việt cong lên, yêu thương đong đầy trong mắt, "Quả Quả, anh muốn cưới em, em đồng ý gả cho anh không?"

"Em đồng ý." Nụ cười của Đường Quả nhu hòa hơn, "Chồng ơi, chúng ta trao nhẫn đi."

"Vợ à, em đừng vội, anh đeo giúp em ngay đây."

Cha xứ: "..." Ta là ai, đây là đâu, ta đến đây làm gì?

Người xem: "..." Được rồi, vẫn là vị cơm chó năm nào.

Hôn lễ thế kỉ kết thúc trước bộ mặt ngơ ngác của người xem. Tự mình chủ trì hôn lễ của mình luôn vậy á hả?

Giới sinh vật học vì dung dịch tái tạo da mà nhấc lên một làn sóng, Ngụy Việt lại bệnh nặng đến mức không xuống giường được, ý thức cũng dần dần mơ hồ.

Mãi đến khi sinh mệnh đã đến cuối cùng, anh nắm chặt lấy tay Đường Quả, cười lên, một nụ cười thỏa mãn.

"Quả Quả, anh phải đi rồi."

Mi mắt Đường Quả rũ xuống. Cô nắm lấy bàn tay to lớn của anh, không nói gì, cũng không cười với anh như bình thường.

"Quả Quả, anh muốn thấy em cười. Kiểu cười vừa kiêu ngạo vừa xấu xa ấy, anh rất thích."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện