(Quyển 2) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Nữ diễn viên tai tiếng (10)


trước sau

Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại nói địa chỉ cho Đường Quả. Cúp máy rồi anh mới phản ứng lại, vì sao anh phải đồng ý chứ?

Vì thế, Lương Triều ngồi trong nhà hồi hộp.

Anh cũng không biết ngoài cửa sổ đang có một bóng ma lượn lờ bên ngoài, có ý đồ đi vào.

Đường Quả cải trang một chút, ra khỏi chung cư. Cô vội vàng ra đường để đón xe.

Đột nhiên, có một chiếc xe dừng trước mặt cô. Người đàn ông bên trong thò đầu ra ngoài, "Đi đâu?"

Hắn mặc một bộ đồ đen, cả người u tối. Đôi mắt hắn thâm thúy, đầu tóc rối tung lên, so với người bình thường thì thần thái hơn nhiều, còn có một vẻ kiêu ngạo khó thuần phục.

Ngón tay hắn kẹp một điếu thuốc lá. Lúc nhìn thấy Đường Quả, hắn theo bản năng dập thuốc, vứt vào trong gạt tàn.

"Đến nhà Lương Triều."

Đường Quả không hề khách khí, chui ngay vào ghế sau, "Bác tài, phiền anh nhanh một chút, tôi đang rất vội."

"Lương Triều?" Đôi mắt phượng của người đàn ông nheo lại, "Em với Lương Triều bên nhau?" Hắn không tin.

Đường Quả cười như có như không, "Anh đoán xem."

Đôi con ngươi u tối của Kiều Nghiệt có chút ý cười, "Nghịch ngợm." Hắn định vị nhà Lương Triều, đi theo.

Đột nhiên, hắn cảm nhận được có một đôi tay quanh cổ hắn. Tay người phụ nữ vừa mềm vừa ấm, thiếu chút nữa hắn lạc tay lái. Hắn không quay đầu lại, "Ngoan một chút, bỏ tay ra. Tôi đang lái xe."

"Nếu em không buông tay ra thì sao?" Đường Quả ghé bên tai hắn, thổi một hơi, "Hiện tại em xằng bậy, đảm bảo sẽ xảy ra tai nạn. Anh đáng giận như thế, em muốn tự tử đôi với anh, anh thấy cái kết này thế nào?"

Giọng điệu quỷ quái truyền vào trong tai vẫn không khiến Kiều Nghiệt cảm thấy hoảng hốt. Hắn vẫn giữ vững tay lái, giọng khàn khàn, "Em thích xằng bậy kiểu gì?"

Ý là, em thử xằng bậy cho tôi xem đi.

[Kí chủ, cô đang thính Kiều Nghiệt đấy hả?]

[Tôi thấy hắn có vẻ rất thích cô đó. Tôi xem qua tư liệu của hắn rồi, phụ nữ quen biết

hắn đều đã từng bị hắn mắng, thậm chí còn bị mắng đến phát khóc.]

[Cô xem xem, có phải hắn yêu cô rồi hay không?]

Đường Quả đáp, "Không, hắn không yêu ta."

[Ủa?] Gì kì vậy? Con người phức tạp quá, không yêu sao chiều cô như thế?

"Hắn qua ta nhìn thấy một người khác, có nhớ nguyên chủ đặt biệt danh cho hắn là gì không? Vai ác Kiều, vốn không phải loại người dễ mềm lòng, chẳng qua ta khiến hắn nhớ lại người quan trọng của hắn nên hắn mới đối xử khác biệt với ta."

"Loại người này chỉ có một từ để hình dung thôi."

[Là gì?]

"Đê tiện."

"Nhưng mà ta có chút hứng thú với hắn, thử thả thính một phen, tiện thể trả thù một chút. Ở đây chỉ có mười ba năm, không làm cái gì thì có lỗi với bản thân quá."

Ừa... Thế à? Sao nó cứ thấy quái quái nhỉ.

Dọc đường, Đường Quả vẫn đặt tay trên cổ Kiều Nghiệt. Qua kính chiếu hậu, hắn có thể thấy được nụ cười của cô. Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh như cũ, nghiêm túc lái xe, so với người bình thường còn tốt hơn nhiều.

Chờ tới chung cư của Lương Triều, Đường Quả buông hắn ra, ghé sát tai hắn, "Nhìn không ra anh lại có thể bình tĩnh thế đấy, lái rất tốt."

"Bác tài, thu phí không?"

Kiều Nghiệt đột nhiên bắt lấy cổ tay cô, quay người lại giữ cằm cô, kéo cô lại, "Em muốn làm gì?"

"Tôi muốn làm gì anh cũng sẽ giúp tôi?" Đường Quả hỏi lại.

Kiều Nghiệt không nghĩ mà trả lời ngay, "Đương nhiên."

"Tôi muốn dọn về nhà anh, đồng ý không?"

Kiều Nghiệt chợt do dự, "Em muốn trả thù Tô Hòa hay vứt bỏ tình yêu để phát triển sự nghiệp?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện