(Quyển 2) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Nữ diễn viên tai tiếng (17)


trước sau

"Cô ở đây?" Tô Hòa châm chọc nhìn Đường Quả, lại nhìn Lương Triều phía xa, "Thông đồng với Lương Triều rồi à đồ đê tiện?"

[Chú ý, diễn viên kí chủ online.]

Đường Quả ngẩng đầu lên nhìn Tô Hòa, đôi mắt cô bi thương cực độ, hốc mắt hồng hồng, dáng vẻ muốn khóc nhưng khóc không được, cực kì tủi thân. Tô Hòa cảm thấy không thoải mái.

"Kĩ thuật diễn có tiến bộ đấy, bảo sao dám đến diễn phim của Thạch Tùng." Tô Hòa không biết nhớ tới cái gì, cười ha hả, "Không, tôi quên mất, kĩ thuật diễn của cô thực sự không tồi, không thì không thể một bên đối phó Kiều Nghiệt, một bên thâm tình với tôi. Đường Quả, cô có thấy ghê tởm hay không?"

Nước mắt Đường Quả trào ra, đáng thương cực kì. Cô tựa như có nỗi khổ trong lòng, nhìn người mình yêu xúc phạm mình, cô không thể đi giải thích. Chân tay cô luống cuống cầm bình giữ nhiệt, cúi đầu, nước mắt từng giọt rơi xuống đất.

"Ha ha, thật buồn cười, Đường Quả cô thật buồn cười. Cô khóc thật lắm, rất cảm động." Tô Hòa lại gần, cúi đầu xuống nhìn cô, "Đáng tiếc, tôi sẽ không mắc lừa nữa. Cô biết diễn, ác độc đáng khinh, chắc đang tưởng tủi thân với tôi thì tôi sẽ đồng tình với cô, giúp cô làm sáng tỏ lời đồn đúng không?"

"Tưởng bở."

"Đường Quả, tôi nói cho cô biết, người tôi yêu là Bạch Văn Văn, dù là trước khi quen cô hay là sau khi quen cô, người tôi yêu vẫn chỉ là Bạch Văn Văn. Cô nghĩ cô là gì của tôi? Đúng, cô chỉ là đồ chơi, tôi tức giận chỉ là vì kẻ tôi căm thù nhất cướp đi đồ chơi của tôi thôi."

"Tô Hòa, câm cái mồm vào."

Lương Triều giận đến phát run. Anh mới đi một lúc, cứ nghĩ rằng Tô Hòa không dám làm gì Đường Quả. Cũng là anh chủ quan. Thấy Đường Quả cúi đầu, ngay lập tức anh cảm thấy không ổn, sau đó phát hiện ra mặt đất ươn ướt. Cô khóc.

Anh không nghĩ nhiều nữa, xông đến cho Tô Hòa một đấm, "Tô Hòa, mày là con gì chứ

đếch phải con người!"

Tô Hòa cũng không ngờ là Lương Triều sẽ đánh gã. Gã xoa xoa khóe miệng hơi sưng lên, châm chọc, "Đường Quả, cô cũng có bản lĩnh ghê nhỉ."

Bạch Văn Văn cũng vội chạy đến, ân cần hỏi han Tô Hòa. Ả nhìn Đường Quả, mười phần không thích.

"875, đổi cho tôi một tấm phù Đảo Môi, ném lên người Lương Triều. Không, đổi hai tấm, tấm kia ném lên người Đường Quả."

Đường Quả cúi đầu, tuy khóc nhưng ánh mắt vẫn rất sáng. Nghe được âm thanh kì quái kia, cô giao lưu với hệ thống, "Thống tử, cô ta cũng có hệ thống, hình như cũng là loại xuyên nhanh."

[Kí chủ, tôi thử rồi, tôi cao cấp hơn 875 nhiều, bọn nó không nghe thấy chúng ta nói chuyện đâu. Chỉ cần cô muốn, tôi có thể hack nó lúc nào cũng được, cho nó về lò nấu lại.]

"Có thể thế à, Thống tử, mi càng ngày càng lợi hại."

[Tôi đã nói rồi mà, tôi sẽ càng ngày càng lợi hại. Khà khà, kí chủ, cô có muốn tôi nuốt nó hay không?] Hệ thống sáng lên, nó cảm giác nuốt 875 có thể thăng cấp.

Khóe miệng Đường Quả rộng ra, "Không được. À khoan, chốc nữa mi ném phù Đảo Môi lên người Bạch Văn Văn với Tô Hòa đi."

[Rõ.]

Đường Quả rất hài lòng với nữ chính Bạch Văn Văn này, nguồn vui ở thế giới này dựa hết vào ả ta.

Bảo sao nguyên chủ thảm như thế, hóa ra ả ta là một người xuyên nhanh thực hiện nhiệm vụ. Không giống cô là nữ phụ pháo hôi, nhiệm vụ của ả ta là chinh phục vai chính.

Chơi chết chơi chết, nhất định phải chơi chết hết, ghen tị quá đi.

"Thống tử, chúng nó có phần thưởng lớn kìa."

Hệ thống: [Kí chủ, tôi có thể nuốt 875, còn giúp cô làm việc miễn phí.]


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện