(Quyển 3) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Hoa khôi làng được cưng chiều (11)


trước sau

"Không có, hoàn toàn không quen biết." Tống Dã bật thốt lên, xong lại cảm thấy không ổn, nói tiếp, "Ai thế?"

Đường Quả suýt chút nữa cười ra tiếng, "Trần Anh ấy, em nghe nói trước kia còn trộm cho anh trứng gà."

"Làm gì có." Tống Dã nhanh chóng tỏ lòng trung thành, "Thật sự, anh không nhớ trông cô ấy thế nào. Quả Quả, em nói người ta nhìn anh đúng không? Ở đâu? Sao anh không thấy?"

"A Dã, em chỉ tò mò thôi mà." Đường Quả chân thành, "Anh không cần nghiêm túc thế, em tin là anh không có quan hệ gì với cô ấy."

Hai người thì thầm nói chuyện, vô cùng thân mật, khiến người đi cùng lẫn Trần Anh theo sau vừa ghen ghét vừa khó tin.

"Chị, thế mà bảo không thèm thanh niên trí thức Tống, rõ ràng còn nhìn người ta chằm chằm."

May là Trần Phương Phương cũng có chút ít tự trọng, không dám to tiếng ồn ào, chỉ thấp giọng nói với Trần Anh.

Trần Anh đang có tâm sự, liếc xéo Trần Phương Phương một cái, suýt nữa thì giơ tay lên vả bay mặt cô ả.

"Trừng cái gì mà trừng, chị dám nói chị không nhìn người ta xem?" Trần Phương Phương không thuận theo, "Chị làm thế không sợ... Tạ Thế Quân thất vọng hả?"

"Mày cút!"

Trần Anh không có kiên nhẫn với Trần Phương Phương nữa, biểu cảm tối đi, "Mày còn nói thêm mấy câu nhảm nhí nữa, tao đảm bảo sẽ khiến mày hối hận."

Trần Phương Phương thấy Trần Anh dữ dằn như thế, biết được đánh nhau với Trần Anh sẽ thắng chẳng được, không cam lòng mà co đầu rụt cổ lại.

Qua vài ngày, Đường Thủ Quốc nhận được tin về nhà máy, gọi Tống Dã đi lên trấn một chuyến. Đường Quả quan sát sắc mặt của Đường Thủ Quốc, xem như không tệ. Nếu như Tống Dã biểu hiện tốt, hẳn là có thể xây dựng nhà máy được.

Tống Dã cũng đưa Đường Quả lên trấn cùng. Ban đầu Đường Thủ Quốc không đồng ý, dù sao cũng là việc lớn, nhưng rồi bị một câu Quả Quả sau này là phu nhân xưởng trưởng chặn lại.

Con rể càng ngày càng chiều con gái, lần đầu tiên Đường Thủ Quốc hoài nghi rằng nếu con gái cứ bị chiều như thế liệu có bị hư hay không.

Ba người đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm rồi mới đi gặp trưởng trấn. Trưởng

trấn có quan hệ không tệ với Đường Thủ Quốc, nhưng với chuyện nhà máy này vẫn tương đối nghiêm khắc.

Lúc này chỉ có nhà máy quốc doanh, nếu như thôn Đường có thể làm được, nghĩa là sẽ ưu tiên tài nguyên đến chỗ thôn Đường, coi như trưởng trấn đồng ý, các làng xã khác cũng sẽ không chấp nhận.

Nhưng sau khi thấy được một chồng dày kế hoạch viết tay của Tống Dã, ánh mắt trưởng trấn nhìn Tống Dã khác hẳn, tuy vậy vẫn không đồng ý ngay.

Có điều ai cũng nhìn ra được là ông đã bị thuyết phục.

Cuối cùng, ông dặn họ về nhà chờ tin tức, nói rằng chuyện này cần phải suy nghĩ. Tống Dã và Đường Thủ Quốc cùng cười lên, nghĩ một chút, có vẻ đã ăn chắc rồi.

Ở thời điểm này, nếu không được, chắc chắn sẽ bị từ chối ngay lập tức.

Lý do xây dựng nhà máy được Tống Dã viết ra hết sức đường hoàng, là thành ngọn đèn sáng cho đất nước. Hơn nữa, nguyên liệu để chế biến thức ăn đóng hộp còn là rau dại và quả dại trên núi.

"Anh từng làm đồ hộp rồi à?" Đường Quả không nhìn thấy trong nhà làm đồ hộp bao giờ, có hơi tò mò.

Tống Dã lắc đầu, bật cười, "Nếu không thành công, bố sẽ đồng ý cho anh đi gặp trưởng trấn rồi trưởng trấn đồng ý gặp anh sao? Mấy hộp đó hai người ấy ăn rồi."

"Sao em lại không biết?" Đường Quả hơi bực mình, mấy người này cứ tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.

Tống Dã có hơi xấu hổ, bên tai cũng đỏ lên, "Hôm nào anh cũng tranh thủ lúc em ngủ để làm, muốn cho em niềm vui bất ngờ."

"À..." Vì thế mà cả nhà họ Đường này từ trên xuống dưới phối hợp với anh con rể lừa cô con gái là cô đây, tốt lắm.

___

Editor: Suýt nữa thì bị lẫn... Trấn bên mình là thị trấn, mà trấn bên kia chỉ tương đương với xã bên mình thôi à...


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện