Vừa sáng sớm thứ hai, Lâm Chi Diêu vừa tới công ty liền nhận được tin nhắn Zalo của Trần Viên Viên: "Ha ha ha, chú, tôi được chuyển thành nhân viên chính thức, tôi được chuyển thành nhân viên chính thức rồi, tôi vui quá, chú lợi hại quá, chú nói tuần này tôi được chuyển thành nhân viên chính thức thì thật sự được chuyển luôn, hì hì, chú muốn ăn gì cứ chọn chỗ đi." Lâm Chi Diêu cười lắc đầu, chỉ một chuyện đơn giản như được chuyển thành nhân viên chính thức đã đủ để khiến cô nhóc này vui vẻ đến thế rồi sao? Đối với mình mà nói thì cùng chỉ là một câu nói đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn mà đối với Trần Viên Viên thì lại là một chuyện vô cùng quan trọng.
Lâm Chi Diêu bật cười trả lời: "Cứ chọn chỗ à? Ừm, tôi muốn ăn tôm hùm bào ngư bò bít tết."
Trần Viên Viên gửi tới một loạt biểu tượng vẻ mặt đáng thương: "Những cái chú muốn kia tôi không mời nổi rồi."
"Ha ha, vậy thì ăn bánh bao được không?" Lâm Chi Diêu trả lời... .
Mấy ngày sau đó, mỗi ngày Trần Viên Viên đều nhắn tin Zalo nói chuyện phiếm với Lâm Chi Diêu khiến tâm trạng của anh dẫn dần cũng khá hơn, mà sau khi Trần Viên Viên thân thiết với anh hơn cũng không còn gọi anh là chú nữa mà đổi sang thành anh.
Trần Viên Viên là một cô gái rất hoạt bát, Lâm Chi Diêu cũng rất sẵn lòng nói chuyện phiếm với cô ấy, mỗi khi anh ở cùng với Trần Viên Viên đều cảm thấy rất thoải mái, không phải kiềm chế điều gì cả.
Kể từ khi Trần Viên Viên biết tâm sự của Lâm Chi Diêu liền dùng đủ mọi cách đùa cho Lâm Chi Diêu vui vẻ, mỗi ngày đều nhảy tới nhảy lui ở trước mặt Lâm Chi Diêu.
"Anh, anh thấy em đáng yêu không?" Trần Viên Viên giống như một con con thỏ nhỏ chạy đến trước mặt Lâm Chi Diêu, chu môi hỏi.
"Này anh? Anh quay TikTok giúp em được không? Chúng ta quay thành một series không quen nhau đó, anh không hiểu à? Chính là em đi ở phía trước, anh giả vờ chạy theo phía sau em muốn xin Zalo của em nhưng em không cho ấy?" Trần Viên Viên trầm mê với TikTok yêu cầu Lâm Chi Diêu quay TikTok cùng với cô ấy.
"Anh, em muốn đi bar! Em đã là người lớn rồi cũng sắp tốt nghiệp đại học rồi, anh dẫn em đi đi, xin anh đấy có được không? Không được thì em cứ ăn vạ ở đây đấy?" Trần Viên Viên muốn đi bar nên làm nũng với Lâm Chi Diêu.
Đối với tất cả những điều trên, Lâm Chi Diêu đều là một cái đầu hai cái lớn, những ngày gần đây anh hoàn toàn bị Trần Viên Viên quấn lấy, hoặc là cùng cô ấy đi dạo phố, hoặc là đưa cô tới quán bar, hoặc là quay TikTok cho Trần Viên Viên.
Có lúc Lâm Chi Diêu cũng cảm thấy nghi ngờ, rốt cuộc trong đầu Trần Viên Viên kia có bao nhiêu suy nghĩ không đáng tin đây.
Đa số mọi lúc Trần Viên Viên đều cười, nhưng cũng có lúc khóc, ví dụ như hôm cô ấy đưa Lâm Chi Diêu đi xem « Cô gái năm đó chúng tôi cùng theo đuổi » liền rưng rưng nước mắt, nước mắt rơi xuống từ đôi mắt to hay cười kia rơi vào túi bỏng ngô, sau đó Trần Viên Viên vừa ăn bỏng ngô vừa rơi nước mắt.
Tận đến khi ra khỏi rạp chiếu phim rồi Trần Viên Viên vẫn còn khóc khiến cho mọi người xung quanh đều nhìn cô ấy với ánh mắt quái dị, mặt Lâm Chi Diêu đen lại kéo Trần Viên Viên chạy ra ngoài. "Đó là phim! Em đừng nghiêm túc như vậy có được không?" Lâm Chi Diêu không biết nói gì hơn với Trần Viên Viên.
Kết quả Trần Viên Viên còn khóc to hơn, vừa khóc những vẫn nhét bắp rang bơ vào miệng: "Em biết là phim rồi nhưng em vẫn không thể nào nín khóc được. Hu hu hu. Bắp rang ăn ngon quá."
Bỗng nhiên Lâm Chi Diêu đưa tay đập lên trên trán của mình, anh còn muốn tìm một cây cột điện nào đó đập đầu chết đi cho xong, đầu óc Trần Viên Viên này có vấn đề à, một giây trước còn đang khóc lóc thương tâm mà một giây sau đã ăn bắp rang một cách ngon lành rồi.
Cũng chính lần Lâm Chi Diêu nhìn thấy Trần Viên Viên khóc này, trong lòng anh không khỏi nghĩ đến Trần Viên Viên chung quy lại cũng chỉ là một cô bé, cô ấy cũng thật là to gan không sợ bị mình lừa bắt cóc đi.
Đó là một buổi tối thứ sáu, Lâm Chi Diêu và Trần Viên Viên lại tới ăn cơm ở quán ăn nhỏ lần trước.
Chỉ là lần này sắc mặt Trần Viên Viên không tốt lắm, giống như là đang có tâm sự cũng không muốn nói ra, Lâm Chi Diêu hỏi cô ấy cô ấy cũng không nói mà chỉ ngẩn người nhìn về phía một đám sinh viên nữ đang tổ chức sinh nhật trong phòng bao riêng ở gần đó.
Lúc Trần Viên Viên uống rượu xong với Lâm Chi Diêu trở về ký túc xá của trường đại học đã là mười một giờ đêm, trên đường đi không biết cô ấy nghĩ đến cái gì mà luôn thất thần, cho dù là về đến ký túc xá rồi mà vẫn còn như vậy.
"Viên Viên, ngày mai là sinh nhật cậu rồi, cậu định tổ chức như thế nào vậy?" Trần Viên Viên vừa nằm xuống, bạn cùng phòng Tiểu Thiến đã hưng phấn hỏi cô ấy.
Trong lòng Trần Viên Viên sững lại, hơi né tránh nói: "Cũng chỉ là một ngày bình thường thôi mà, bỏ qua đi."
Tiểu Thiến trực tiếp ngồi dậy nói: "Như vậy sao được? Ba năm nay cậu đã không tổ chức sinh nhật rồi, yên tâm đi, không cần cậu lo đâu, tớ sẽ xử lý giúp cậu." Tiểu Thiến biết ý nghĩ trong lòng Trần Viên Viên, cô ấy cũng rất rõ ràng chuyện trong nhà của Trần Viên Viên.
"Vừa hay ngày mai là thứ bảy, chúng ta đều không cần đi thực tập, vậy tổ chức liên hoan vào ngày mai là tốt nhất, sau đó buổi tối chúng ta sẽ đi hát, tớ sẽ liên hệ chắc chắn sắp xếp ổn thỏa cho cậu." Tiểu Thiến hưng phấn chơi điện thoại di động.
"Này, đừng nói là cậu thông báo cả cho Tôn Tuấn Khải nhé?" Trần Viên Viên vội vàng hỏi, Tôn Tuấn Khải chính là chàng trai mà cô ấy vẫn luôn thích cũng là người mà tất cả sinh viên nữ trong trường đều thích.
"Người đầu tiên tớ thông báo chính là anh ta, không phải cậu và anh ta là anh em à? Còn là bạn học cấp ba nữa, sao vậy?" Tiểu Thiến nghi ngờ hỏi.
Trần Viên Viên vội vàng khoát tay áo nói: "Không có gì đâu."
Chỉ có điều khi Trần Viên Viên quay mặt lại đối diện với bức tường trong lòng lại hơi đau, chua xót vô hạn, ngày mai Tôn Tuấn Khải tới nhất định sẽ dẫn cả bạn gái của anh ta đi cùng.
Trần Viên Viên nằm ở trên giường lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, cô ấy lại lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn Zalo cho Lâm Chi Diêu: "Anh, ngày mai sinh nhật của em, anh có thể tới không."
Giờ phút này trong văn phòng trên tầng anho nhất của tập đoàn Cửu Châu chỉ còn tại một mình Lâm Chi Diêu đang tăng ca, sau khi nhận được tin nhắn Zalo của Trần Viên Viên cuối cùng anh cùng hiểu rõ vì sao tối nay cô nhóc này lại nhìn đám sinh viên đang tổ chức sinh nhật kia một cách hâm mộ như vậy.
Trần Viên Viên này tuy khá ngốc nhưng lại là một cô gái tốt, cô ấy cũng là người bạn đầu tiên của Lâm Chi Diêu ở thành phố Thiên Hải này, nghĩ đến điều này, Lâm Chi Diêu liền nhắn tin trả lời Trần Viên Viên.
"Như vậy đi, ngày mai sinh nhật là sinh nhật của em vậy anh trai là anh đây sẽ tổ chức cho em một sinh nhật thật đáng nhớ, em và bạn của em cũng đừng làm gì cả, tất cả để anh sắp xếp."
Trần Viên Viên trả lời: "Nhưng em không thể để anh tốn tiền được."
Lâm Chi Diêu gửi hai biểu tượng phẫn nộ qua: "Sao vậy, không coi anh là anh trai nữa à?"
Trần Viên Viên trả lời: "Vậy thì cảm ơn anh." Lần này Trần Viên Viên không tiếp tục gọi Lâm Chi Diêu là chú nữa.
Trò chuyện với Trần Viên Viên xong, Lâm Chi Diêu lắc đầu bật cười ha ha nói, vậy thì ngày mai sẽ cho cô nhóc này một bất ngờ lớn đi, dù sao những năm qua cô ấy cũng đủ khổ rồi.
Trần Hạo cầm điện thoại di động lên gọi một cuộc cho Katy: "Katy ngày mai là sinh nhật của em gái tôi, cô tìm một nhà hàng nào đó tốt một chút tổ chức tiệc sinh nhật giúp tôi, à cô ấy tên là Trần Viên Viên, làm xong trước mười giờ sáng ngày mai rồi gửi địa điểm cho tôi."
"Vâng thưa Tổng giám đốc Lâm." Katy