Trần Viên Viên nhìn dáng vẻ cô đơn của Lâm Chi Diêu thì há miệng thở dốc, vô cùng chua xót nói: "Anh, em không ngốc, tuy rằng em vừa đến tập đoàn Thiên Hải, nhưng em đã thấy chị Katy, mà người có thể nói loại người mạnh mẽ như chị Katy trang điểm cho em thì chỉ có tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Hải mà thôi".
Lâm Chi Diêu cười cười, sờ đầu Trần Viên Viên nói: "Ha ha, cho nên anh không bắt em bồi thường áo sơ mi, em là nhân viên của anh. Đúng rồi không phải em nói anh lạnh lùng bá đạo, khí thế ngút trời sao, hiện tại em cảm thấy thế nào?"
Trần Viên Viên cắn môi, chảy nước mắt lắc đầu nói: "Không không không, anh trai em không hề lạnh lùng, anh rất ấm áp, vô cùng ấm áp..."
Lâm Chi Diêu cười lau nước mắt cho Trần Viên Viên: "Được rồi, đừng khóc, em đã lớn rồi mà còn khóc nhè."
Trần Viên Viên ừ một tiếng: "Anh, buổi tối anh ăn cơm chưa? Anh không thể nhịn đói, không tốt cho sức khỏe..." Trần Viên Viên nói xong thì đôi mắt lại đỏ.
Trần Viên Viên không phải là con một, cô còn có em trai. Nhưng trong nhà vẫn luôn trọng nam khinh nữ, em trai nhỏ hơn cô một tuổi, nhưng gần như nhận lấy chín mươi phần trăm yêu thương của ba mẹ. Mà cô học đến lớp bốn đã bắt đầu không được nhận tình thương nữa. Nhiều năm như vậy chỉ có một mình Lâm Chi Diêu đối xử tốt với cô như vậy, tổ chức sinh nhật hoành tráng cho cô.
Nhưng cô không nghĩ ra được rốt cuộc người phụ nữ vứt bỏ Lâm Chi Diêu nhẫn tâm thế nào chứ. Lâm Chi Diêu tốt như vậy, lại có người phụ nữ nhẫn tâm vứt bỏ...
Mấy ngày nay Lâm Chi Diêu cũng nói nhiều chuyện của anh và Thẩm Mộng Thần, bao gồm năm trước Lâm Chi Diêu đi nhà họ Thẩm làm rể. Trần Viên Viên nghe vậy thì trong lòng vô cùng đau đớn, một người đường đường là chủ tịch của tập đoàn cao cấp, lại có thể vì thích một người mà từ bỏ thân phận chủ tịch để ở rể...
Mà mặc dù sau khi Lâm Chi Diêu bị vứt bỏ thì trong lòng vẫn còn yêu người phụ nữ kia.
Trần Viên Viên biết nỗi đau khổ này, cô chịu đựng sáu năm, mà Lâm Chi Diêu tính từ cấp ba là mười năm! Trong lòng anh đau khổ thế nào chứ... Lâm Chi Diêu thở dài nhàn nhạt cười nói: "Ăn một chút, anh không muốn ăn lắm..."
Trần Viên Viên phụt cười: "Anh, em nấu cơm cho anh được không? Em sẽ nấu mì, em nấu cho anh..." Trần Viên Viên nói xong thì đi vào nhà...
Lâm Chi Diêu nhìn bóng dáng Trần Viên Viên đi xa thì trên mặt hiện ra nụ cười nhàn nhạt. Không nghĩ tới anh vừa đến Thiên Hải chưa được mấy ngày đã có em gái nuôi vừa đáng yêu lại hiểu chuyện, còn rất ngoan ngoãn.
Nhưng cô bé này chưa tham dự tiệc sinh nhật của mình xong đã chạy tới sao? Lâm Chi Diêu nghĩ vậy thì cũng đau lòng cho Trần Viên Viên. Anh là tổng giám đốc tập đoàn Thiên Hải, đêm qua sau khi anh về công ty thì điều tra thông tin của Trần Viên Viên. Trên đó đánh giá là tích cực, nghiêm túc, cố gắng... Xuất thân từ nông thôn, bằng cấp của một trường đại học trọng điểm ở thành phố Thiên Hải...
Sắp đến mười hai giờ, Trần Viên Viên đã nấu xong, một tô mì rất đơn giản, ngay cả trứng gà cũng không có. Ở chỗ Lâm Chi Diêu không có chuẩn bị trứng gà, nhưng trên tô mì có bỏ một chút nước tương, muối, và hành thái nhỏ...
Nhưng một tô mì đơn giản như vậy, Lâm Chi Diêu lại ăn rất ngon lành, uống sạch cả nước.
Anh vừa ăn xong thì vẻ mặt Trần Viên Viên chờ mong hỏi: "Thế nào, ăn ngon không?"
Lâm Chi Diêu gật đầu: "Ừ, ăn rất ngon..."
Hai mắt Trần Viên Viên cười như trăng khuyết, hai tay chống cằm nói với Lâm Chi Diêu: "Anh, sau này em nấu cơm cho anh được không? Anh đừng không vui như thế, em giúp anh..."
Lâm Chi Diêu gật đầu: "Được..."
Trần Viên Viên cũng vô cùng vui vẻ nói: "Hi hi, em có anh trai, thật là tốt..."
Lâm Chi Diêu cưng chiều sờ đầu cô, Trần Viên Viên ngoan ngoãn không né tránh để Lâm Chi Diêu sờ đầu mình.
Trần Viên Viên ngoan ngoãn ngồi trước mặt Lâm Chi Diêu cho Lâm Chi Diêu xoa đầu mình. Vẻ mặt hạnh phúc. Cô có thể cảm nhận được nỗi đau khổ và đau đớn trong lòng Lâm Chi Diêu. Cô không muốn Lâm Chi Diêu như vậy, trong lòng