"Tại sao tối nay ông lại mời tôi đi uống rượu? Không phải là nghe nói tôi may mắn biết được sếp Triệu của tập đoàn Đại Minh, muốn tôi giới thiệu với ông để hai người quen biết, cho ông có thể hợp tác làm ăn với tập đoàn Đại Minh à? Được, bây giờ tôi sẽ giới thiệu cho ông biết."
Ngô Thế Hùng đưa tay ra và lễ phép chào Triệu Hồng Vũ: "Đây là phó chủ tịch tập đoàn Đại Minh, cô Triệu Hồng Vũ!"
Sau khi nghe lời giới thiệu của Ngô Thế Hùng, cuối cùng Cố Đại Bằng cũng hiểu tại sao mình bị đánh, bởi vì vừa rồi ông ta đang thách đấu với tập đoàn Đại Minh!
Trận này đánh tốt lắm, trận này đánh tuyệt lắm, chỉ cần có thể thành lập hợp tác làm ăn với tập đoàn Đại Minh, đánh một trận thế này thì có tính là gì đâu, ông ta rất vui vẻ!
Nhưng Cố Đại Bằng rõ ràng là mừng sớm rồi, vì sau đó Ngô Thế Hùng đã giới thiệu Trần Thanh Xuyên với ông ta...
"Và người này là chủ tịch tập đoàn Đại Minh ở tỉnh này, cậu Trần Thanh Xuyên!"
Cố Đại Bằng sững sờ, hoàn toàn choáng váng, không hiểu sao một kẻ rác rưởi lại có thể trở thành chủ tịch, lại còn là chủ tịch tập đoàn Đại Minh ở tỉnh này.
Tập đoàn Đại Minh đấy, giá trị thị trường hàng trăm tỷ chỉ tính riêng tỉnh này, tuyệt đối là một con quái vật khổng lồ.
Mà người điều khiển khối tài sản kếch xù này trong mắt ông ta hóa ra lại là kẻ rác rưởi, Trần Thanh Xuyên...
Tất nhiên Ngô Thế Hùng không thể nói dối, vì vậy đây chắc chắn là thân phận thật của Trần Thanh Xuyên.
Khi nhận ra điều này, Cố Đại Bằng bị dọa cho đóng băng rồi, vì ông ta nhớ lại những gì Trần Thanh Xuyên đã nói với Tô Tuyết vào buổi sáng.
Hiện tại ông ta rất lo lắng và không thể nhớ chính xác mình đã nói gì, nhưng ý nghĩa thì rất rõ ràng, ông ta muốn chơi thật vui vẻ với vợ của Trần Thanh Xuyên.
Nghĩ đến đây, Cố Đại Bằng sợ tới mức hai chân trở nên nhũn ra, đứng không nổi, trực tiếp quỳ rạp xuống, đầu thuận thế dập xuống đất.
"Sếp Trần, sếp Trần, tôi có mắt không tròng, tôi không nên nói không giữ lời mà lừa vợ của cậu, tôi lại càng không nên nhung nhớ sắc đẹp của vợ cậu, tôi cũng không nên thách thức với cậu đêm nay.
Tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi, xin cậu hãy tha thứ cho tôi, tôi không dám nữa..."
Cố Đại Bằng than thở khóc lóc, biết thân phận của Trần Thanh Xuyên đã khiến ông ta sợ hãi như thế này rồi, mà Trần Thanh Xuyên vẫn chưa nói câu nào chỉnh đốn ông ta đâu!
Bên cạnh, khi Ngô Thế Hùng nghe thấy rằng Cố Đại Bằng còn muốn nhúng chàm vợ của Trần Thanh Xuyên thì ông ta lập tức lạnh mặt.
Vợ của một nhân vật lớn như vậy sao có thể để người khác có thể nhớ thương được? Đúng là tìm cái chết mà!
"Không cần phải nói nữa, đi với tôi, tôi sẽ cho ông thời gian dặn dò hậu sự."
Ngô Thế Hùng kéo Cố Đại Bằng đi, khiến Cố Đại Bằng vốn đang than thở khóc lóc lại bị dọa đến mức không ai có thể kéo ông ta đi được.
"Sếp Trần, sếp Trần, cậu là người rộng lượng, tôi cầu xin cậu đó, tôi thực sự cầu xin cậu, cậu tạm tha cho tôi lần này đi..."
Về phần Cố Đại Bằng, hiện tại Trần Thanh Xuyên vẫn khá tò mò, vì anh muốn biết làm thế nào mà một người có thể một lòng làm được hai việc: phía trên thì mở miệng xin tha, bên dưới thì lặng lẽ đi tiểu, khá có năng lực!
"Được rồi, được rồi, tôi chẳng có hứng thú gì với việc giết ông và cả cái tập đoàn nhỏ nhoi tồi tàn đó của ông cả, ông xem mà làm đi!"
Nói xong, Trần Thanh Xuyên nói với Triệu Hồng Vũ và rời đi, mặc kệ Ngô Thế Hùng từ đầu đến cuối.
Mặc kệ thì mặc kệ thôi, theo ý kiến của Ngô Thế Hùng, nếu Trần Thanh Xuyên không chỉnh đốn Cố Đại Bằng là đã nể mặt ông ta lắm rồi.
Quan tâm đến ông ta ư? Ông ta biết rằng mình hoàn toàn chưa đạt đến trình độ đó, huống chi là càng không có tư cách đó!
Sau khi đá Cố Đại Bằng đang nằm liệt trên mặt đất, Ngô Thế Hùng nói với ông ta: "Sau này khi ra ngoài nhớ đem mắt, đừng làm kẻ mù cả ngày đi tìm cái chết nữa.
Lần này là ông may mắn, sếp Trần không so đo với ông, nếu lần sau ông lại chọc phải...!Ha ha, không cần sếp Trần ra tay, tôi đến tìm ông trước đấy."
Ngô Thế Hùng cũng rời đi, Cố Đại Bằng dựa vào bàn và miễn cưỡng đứng dậy, ngồi trên ghế mà run lẩy bẩy.
Đã nhiều năm rồi ông ta chưa từng sợ hãi, ông ta cảm thấy có được tài sản hơn một trăm triệu cũng đủ xử lý bất kỳ chuyện gì, cho nên không cần sợ hãi chuyện gì cả.
Nhưng đêm nay ông ta mới phát hiện mình đã sai, rất sai.
Trước mặt một kẻ trâu bò thực sự, ông ta còn không dám mở