Đến thăm Alley hai ngày, Phí Phí về thành phố mới và không có ý định trở lại lần nào nữa, chủ yếu muốn tập trung ổn định cuộc sống.
Vừa trở về, Phí Phí bắt đầu ưu tiên tìm việc kiếm tiền, trước mắt nhận được việc thu ngân ở cửa hàng tiện lợi gần nhà, thời gian tám tiếng thêm tăng ca thì lương bổng xem như khá ổn.
Đêm Valentine, khắp nơi đều là những cặp tình nhân ngọt ngào, nghĩ đến có chút ghen tỵ nhưng tình cảm trai gái này Phí Phí vẫn không muốn có, cô vẫn rất trẻ và còn quá nhiều chuyện phải lo, đợi sau này mọi thứ ổn thỏa cô mới tính đến.
Khách mang đồ đến tính tiền, Phí Phí thoát khỏi suy nghĩ vẩn vơ tập trung lại công việc, lúc này mới nhận ra khách mua tất cả "áo mưa" của cửa hàng.
Phí Phí nhìn đống hộp ngổn ngang trước mặt lại nhớ đến những cảnh tượng khiến cô thật sự ngượng ngùng.
Phí Phí tính xong tiền liền lấy đồ bỏ vào túi đen đưa cho khách, lúc ngước nhìn mới phát hiện vị khách này không ai xa lạ.
Lãnh Ngôn nhìn Phí Phí cười cười, vẻ mặt luôn mang theo sự nham hiểm thâm sâu khó dò, anh đưa cô thẻ cho cô tính tiền, cô gái đi cùng anh thì cầm túi vừa mua.
Trong đầu Phí Phí hiện lên cảnh tượng Lãnh Ngôn trên giường, mua nhiều đồ bảo hộ thế kia nói không chừng không chỉ có một người phụ nữ.
Nghĩ đến Phí Phí tởn cả gai óc, cơn buồn nôn dâng đến cổ họng vẫn phải cắn răng nuốt ngược vào bụng.
Tính tiền xong, Lãnh Ngôn cùng cô gái kia rời đi, lúc ra đến cửa anh còn cố tình xoay đầu lại tặng Phí Phí một cái nhếch môi khiêu khích.
Phí Phí đối với thái độ thiếu đứng đắn của Lãnh Ngôn đã quen thuộc, cô không những không lo sợ, ngược lại còn nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường.
Phí Phí làm ca đêm, kết thúc công việc lúc sáu giờ sáng, cô mang theo đôi vai mỏi nhừ về nhà.
Cửa hàng gần nhà, Phí Phí đi chừng vài chục bước, thêm hai tầng thang máy là tới.
Vào đến nhà, Phí Phí mệt mỏi nằm ạch xuống sofa, không mở đèn, không kéo rèm, căn hộ nhỏ vẫn một màu đen bao phủ.
Cô ném túi xách lên bàn, nào ngờ túi trúng gì đó làm vang lên tiếng hộp rơi lộp bộp xuống sàn nhà.
Theo trí nhớ của Phí Phí thì cô không hề đặt bất cứ thứ gì trên bàn, trong nhà cũng chưa sắm sửa gì nên không thể có đồ đặt lung tung, qua vài giây khó hiểu cô giật mình ngồi dậy vớ tay bật đèn.
Trước mắt Phí Phí, những chiếc hộp nhỏ nằm trên bàn, có vài hộp rơi xuống đất lúc nãy, xương sống cô lập tức dâng lên cảm giác lạnh toát, trong đầu chỉ tồn tại duy nhất một suy nghĩ, tại sao Lãnh Ngôn có thể mang những thứ anh mua ở cửa hàng vào nhà cô?
Phí Phí cẩn thận nhìn xung quanh nhà một lượt, từng cử chỉ cẩn trọng đến mở cửa phòng ngủ và toilet kiểm tra, kể cả trong bếp đều không có bóng dáng Lãnh Ngôn.
Chắc chắn trong nhà không có sự tồn tại của Lãnh Ngôn, Phí Phí liền chạy đến cửa chính khóa chốt, gài móc an toàn cho chắc chắn.
Trở về sofa ngồi, Phí Phí sợ hãi tột độ, chẳng lẽ mọi thứ trở về vạch xuất phát? Cô không cam tâm, Lãnh Ngôn đã đồng ý buông tha cho cô nhưng cứ như hồn ma đeo bám lấy cô, khó khăn lắm mới thoát được, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ quay lại đó nữa.
Khóa chặt cửa chính lẫn cửa sổ, Phí Phí cả đêm thức trắng làm việc đã mệt đến mắt díu lại, buộc phải trở về phòng nghỉ ngơi lấy sức.
Đang mơ màng chìm vào giấc ngủ, tiếng gõ cửa vang lên, Phí Phí sợ hãi lấy gối bịt tai lại, điện thoại đổ chuông, trên màn hình hiển thị Boss, cô lập tức vứt điện thoại vào tường văng ra vỡ nát.
Cô sợ hãi thu mình lại, tiếng gõ cửa vang lên liên tục, tiếng tay cầm cửa đang bị cố mở ra.
Sau một lúc, mọi thứ lại yên tĩnh, bóng người xuất hiện trước mặt Phí Phí, cô cứng nhắc ngước đầu dậy, Lãnh Ngôn đang nhìn cô cười.
Anh đột nhiên nhào đến, Phí Phí la hét đẩy anh ra rồi bật dậy.
Mồ hôi đổ đầy mặt Phí Phí, gương mặt sợ hãi đến tái xanh, cô thở ra nhẹ nhõm nhìn khắp phòng, hóa ra chỉ là cơn ác mộng.
Phí Phí vuốt mặt cố tĩnh tâm lại, vội rời giường vào toilet rửa mặt rồi trở về phòng cố gắng ngủ lại.
Buổi tối đi làm, Phí Phí cẩn thận lắng nghe và quan sát xung quanh, lòng cô như lửa đốt không yên, lúc nào cũng tập trung cao độ đề phòng sự xuất hiện bất ngờ của Lãnh Ngôn.
Bình an một đêm, buổi sáng về Phí Phí vừa vào nhà liền bật đèn, trên bàn là những ly mỳ mà Phí Phí rất thích ăn trước đây.
Cô khóa cửa, ngồi xuống ghế, đầu óc hoang mang tột độ nhìn những ly mỳ trên bàn.
Đêm thứ ba, là rượu vang.
Đêm thứ tư, là kẹo ngậm vị bạc hà.
Đêm thứ năm, là nến thơm.
Đêm thứ sáu, trên bàn nhà Phí Phí lại bày ra những dụng cụ SM bằng da.
Phí Phí mỗi ngày trôi qua đều suy sụp tinh thần, cô không ngờ Lãnh Ngôn lại tính toán bắt cô trở về bên cạnh anh.
Lãnh Ngôn mỗi đêm đều gửi đồ đến nhà nhưng anh không xuất hiện, bởi anh muốn Phí Phí phải thấp thỏm chờ khoảnh khắc anh đến vào lúc cô không ngờ tới nhất.
Tính đến ngày thứ bảy là chủ nhật, Phí Phí được nghỉ để đổi sang ca ngày.
Cả một ngày dài, Phí Phí khóa chặt hết cửa, kéo rèm cửa sổ che kín, không mở đèn, chỉ trốn trong phòng ngủ.
Hơn tám giờ tối, Phí Phí vừa tắm xong bước ra thì có tiếng gõ cửa.
Cô căng thẳng nín thở, cố không phát ra một tiếng động tiến lại gần cửa chính, tiếng gõ cửa dường như rất gấp gáp, Phí Phí nhìn qua mắt mèo, là bà chủ