Chu Phạm theo bản năng liếm môi dưới.Lương Thù Tuyển bình thản nói: "Người ít, ít việc", anh tạm dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Thoải mái một chút."A, " Chu Phạm nhìn lướt qua Kỳ Toại, "Anh không cảm thấy Kỳ Toại rất kì lạ sao?"Lương Thù Tuyển đáp lại: "Em rất thông minh.’"Ừm." Chu Phạm được Lương Thù Tuyển không thành khẩn khen ngợi, lười biếng cong môi, vừa vặn nữ sinh đi ra phòng vệ sinh kia, liền nói: "Vậy tớ đi ra ngoài trước.Lương Thù Tuyển lãnh đạm ừ một tiếng.Chu Phạm một lần nữa ngồi vào bàn tròn Kỳ Toại đang cầm bình rượu uống rượu, trực tiếp rót miệng uống.Cô gái nói: "Uống ít thôi, cẩn thận kẻo say đấy."Chu Phạm liếc mắt nhìn Kỳ Toại một cái, nam sinh bên cạnh cũng khuyên một câu.Cô cũng không nói gì, dù sao uống một ly rượu nếu như cũng uống không hết hứng thú, vậy cũng rất không thú vị.Lương Thù Tuyển ngồi trên bàn tròn cũng rót rượu uống.Chu Phạm vừa cùng nữ sinh kia trò chuyện về quán trà sữa mới mở trong căn tin kia nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn qua phía anh vài lần, đoán chừng anh đại khái cũng uống rất nhiều, hẳn là không ít hơn Kỳ Toại.Bữa tối kết thúc trong 20 phút.Kỳ Toại uống đến say mèm.Nam sinh kia thấy Kỳ Toại thật sự say rượu, liền nói: "Chúng tớ còn phải đưa cậu ta về ký túc xá.
”Cô gái hỏi: "Ai đưa cậu ấy về?"Cuối cùng, vì nam sinh kia và Kỳ Toại là bạn nên được anh ta đưa về."Đừng chạm vào tớ, tớ vẫn có thể uống...", chàng trai kéo Kỳ Toại lên, chống lại ký túc xá.Kỳ Toại thật sự uống say, nói chuyện cũng không chọn lời.Anh ngước mắt nhìn lướt qua những người ở đây, bỗng nhiên lại nhìn về phía Chu Phạm: "Chu Phạm, em đưa anh về ký túc xá đi.Vừa dứt lời, Lương Thù Tuyển phun ra mấy chữ: "Tỉnh táo một chút.”Nam sinh khiêng Kỳ Toại đi, dùng cánh tay lôi anh ta đi.Chu Phạm và Lương Thù Tuyển cùng với nữ sinh kia đi ở phía sau bọn họ.Kỳ Toại phát điên vì rượu ngược lại đi đến bên cạnh Chu Phạm, hỏi cô một ít vấn đề về phương diện sinh hoạt, Lương Thù Tuyển luôn nói một chữ hoặc hai chữ, đem đề tài ngăn trở về.Chu Phạm biết Kỳ Toại là uống say, cũng không phản ứng anh.Một lát sau, Kỳ Toại lại ngã ngửa đi đến bên cạnh Chu Phạm: "Chu Phạm, không biết em đã thích người nào chưa?”Đây là lần duy nhất Lương Thù Tuyển không ngăn cản Kỳ Toại bàn về đề tài này.Cô gái bên cạnh cũng cười tủm tỉm ồn ào: "Tớ cũng rất hứng thú với vấn đề này.”Chu Phạm lắc đầu nói hiện tại còn chưa có.Lương Thù Tuyển trộm nhìn cô một cái.Chu Phạm nhìn thẳng phía trước đi bộ, chỉ là trả lời câu hỏi này sờ sờ sống mũi.Đưa Kỳ Toại về ký túc xá, nam sinh và nữ sinh kia cũng lần lượt trở về ký túc xá chỉ có ký túc xá Chu Phạm và Lương Thù Tuyển ở tương đối xa.Bởi vì vừa rồi Lương Thù Tuyển thỉnh thoảng phải trợ giúp nam sinh kia mang Kỳ Toại về ký túc xá cho nên anh đi ở phía trước, Chu Phạm thoáng dừng lại phía sau, hai người một trước một sau đi.Chu Phạm đưa mắt nhìn nữ sinh kia trở về ký túc xá nhìn Lương Thù Tuyển đi trước mặt cô.Cô hét lên với Lương Thù Tuyển: "Anh đi quá nhanh, chờ tôi một chút.”Phía trước Lương Thù Tuyển là đèn đường mờ nhạt, bên cạnh đèn đường có một con thiêu thân nho nhỏ nhào loạn.
Nghe vậy, anh dừng lại chờ Chu Phạm.Chu Phạm đi tới bên cạnh anh, nói: "Kỳ thật vừa rồi anh cũng uống rất nhiều đó.Lương Thù Tuyển ừ một tiếng: "Không nhiều lắm.Chu Phạm đến gần nhìn Lương Thù Tuyển, môi giật giật: "Không nhiều lắm sao? Để tôi xem nào.Yết hầu Lương Thù Tuyển khẽ chuyển động, ngón tay mảnh khảnh đẩy Chu Phạm ra: "Không được nhìn.
”"À." Chu Phạm đáp một tiếng, liền nghe theo không nhìn.Lương Thù Tuyển: "Chú ý đến lời xin lỗi trên diễn đàn.”Chu Phạm: "Ừm, tôi sẽ chú ý.
Nói xong, cô nhìn lướt qua Lương Thù Tuyển: "Tôi có chuyệnmuốn hỏi anh."Cái gì?" Lương Thù Tuyển nói."Anh đã làm gì vào ngày trước kỳ thi tuyển sinh đại học?" Chu Phạm liếc nhìn anh mộtcái.Lương Thù Tuyển hơi dừng một chút, "Hỏi cụ thể một chút đi? ”Chu Phạm: "Tôi vừa mới xem bữa tiệc tốt nghiệp của đàn anh, bỗng nhiên nghĩ đến một ngày trước kỳ thi tuyển sinh đại học của anh không phải là đang xé sách sao? Lúc đó giáo viên chủ nhiệm bảo tôi đi lấy tư liệu ở tòa nhà giảng dạy lớp 12, tôi vừa vặn đi ngang qua dưới lầu các anh.”Lương Thù Tuyển oh một tiếng: "Rất trùng hợp."Cũng có chút trùng hợp." Chu Phạm nói, "Vậy anh cũng xé sách sao? ”"Thật ngốc." Lương Thù Tuyển đáp lại: "Tôi nhìn bọn họ xé sách.”"A, anh không xé." Chu Phạm nở nụ cười, "Tôi còn tưởng rằng anh cũng xé, tôi vừa mới còn đang suy nghĩ nếu anh xé sách có bay qua đỉnh đầu tôi hay không.
Bởi vì lúc đó tôiđang đứng dưới lầu.”Lương Thù Tuyển liếc nhìn cô một cái, lười biếng cười.
Anh đưa tay ra xoa tóc của Chu Phạm."Vậy bây giờ tôi xé sách rồi rải lên đầu em nhé?"Chu Phạm đi về phía trước vài bước, vừa đi về phía trước vừa sửa sang lại mái tóc bị anh kéo rối tung: "Tôi có nói là muốn bị vụn giấy bay trên đầu sao.Lương Thù Tuyển: "Vậy lần sau em nên nói sớm một chút", anh hừ một tiếng cười: "Tôi tưởng ý của em là phải bù lại.
”"Không có.
" Chu Phạm bỗng nhiên lại đổi đề tài khác, "Lần trước tôi nghe Chu Dự Gia nói đồng phục học sinh của Trường Trung học Cơ sở Toại Nam 1 đều đã thay đổi phiên bản, đồng phục học sinh khóa cuối cùng của tớ là màu trắng lam phối màu cuối cùng.
Đồng phục mới thật xấu xí.”Nói về chủ đề đồng phục học sinh, biểu cảm của Lương Thù Tuyển không nhàn nhã như trước đó, hỏi: "Đồng phục học sinh của em vẫn còn đó à?”"Vẫn còn.
" Chu Phạm nói: "Bởi vì tốt nghiệp tất cả mọi người sẽ ký tên vào đồng phục học sinh, tôi giữ nó để làm một kỷ niệm." Nhưng vẫn không lấy ra, liền để trong tủ.Lương Thù Tuyển biểu tình nhàn nhã một chút: "Ký tên cái gì."Liền ký tên, " Chu Phạm cười, "Hiện tại nhớ tới có chút ngốc, trước kia sẽ không cảm thấyngốc.Lương Thù Tuyển liếc cô một cái: "Không ngốc.”Chu Phạm cong môi nở nụ cười.Rất nhanh đến dưới lầu ký túc xá Chu Phạm, cô chỉ xuống ký túc xá: "Vậy tôi lên lầu.”Lương Thù Tuyển ừ một tiếng đợi Chu Phạm đi vài bước anh lại bỗng nhiên gọi cô lại:"Chu Phạm.Chu Phạm bị Lương Thù Tuyển gọi lại, bước chân cô dừng lại, quay đầu lại: "Làm sao vậy.Hai tròng mắt Lương Thù Tuyển đen kịt, nói: "Chúc ngủ ngon.Chu Phạm nói tốt, đi về phía ký túc xá.Đi tới lầu hai ký túc xá, cô giương mắt nhìn dưới lầu ký túc xá thấy Lương Thù Tuyển đãđi về phía ký túc xá của anh.Chu Phạm sửa lại tóc nhẹ nhàng ho khan một tiếng, đẩy cửa tiến vào ký túc xá.Từ Vụ và Trịnh Yên Yên không có ở đây, Lý Thanh Minh xông lên ôm Chu Phạm: "Cậu maulên diễn đàn xem đi, Từ Vụ đã xin lỗi rồi.Chu Phạm nhận lấy điện thoại di động của Lý Thanh Minh, tùy tiện lật xuống, nhìn lời xinlỗi này cũng có vài phần thành khẩn liền trả lại điện thoại cho Lý Thanh Minh.Lý Thanh Minh nói: "Cậu ấy thừa nhận rằng hai bức ảnh đó là của cậu ấy.”Chu Phạm đi vệ sinh rửa mặt, rửa sạch vẻ nóng trên mặt và trong lòng."Thật không biết sao cậu ấy lại thay đổi như vậy."Lý Thanh Minh dừng một chút, nói: "Tớ cảm thấy là chuyện Trình Tử Kim chia tay với cậuấy đã ảnh hưởng đến phán đoán của cậu ấy.
”Chu Phạm rửa mặt xong từ phòng vệ sinh đi ra: "Mỗi lần trò chuyện thì cậu lại hướng về Trình Tử Kim mà nói.”Lý Thanh Minh tiện tay kéo một cái khăn mặt treo trên giường xuống, che mặt lại: "Ai biết được, dù sao tớ cũng không rõ ràng thích Trình Tử Kim, hơn nữa cậu ấy và Trình Tử Kim yêu nhau.
Tớ còn chưa tỏ tình với Trình Tử Kim.
Tớ chỉ thích anh ấy từ phía sau.Chu Phạm hỏi: "Khi nào? ”Lý Thanh Minh liếc Chu Phạm một cái: "Thích một người làm sao có thể có thời khắc cụthể.
Cậu hiểu điều đó không?”Chu Phạm không hiểu lắc đầu còn không phải đặc biệt hiểu: "Không hiểu.
”Lý Thanh Minh: