Sa Bẫy

12: Vỡ Lòng


trước sau


Note: Kể về quá khứ xưng Tuyết Trì = cậu, xưng Tuyết Trì x daddy Giang = con x người, con x ta.
Warning: Chương này có tả chi tiết cảnh làm tình nam nữ thô bạo.

(Tuyết Trì x bạn gái cũ, maybe, 13 năm trước)
11.

Vỡ lòng.
Mười ba năm trước.
"Tuyết Trì, chờ chút!"
Lâm Tuyết Trì dừng lại.
Connie đứng trước mặt cậu, hôm nay cô tô son trông rất quyến rũ: "Tan học đến xem đội cổ vũ tập luyện nhé."
Lâm Tuyết Trì lắc đầu, chỉ vào bài kiểm tra trong tay: "Anh phải đi tìm lão Mạch, ông ấy cho anh điểm C."
Connie bĩu môi: "Nhưng em đã nói với các cô ấy anh sẽ đến, hôm nay là ngày đầu em tập, không phải anh nên đến cổ vũ cho em hở."
"Nhưng anh chưa từng hứa với em..." Lâm Tuyết Trì thở dài, "Được rồi, mấy giờ? Anh sẽ cố gắng đến."
"Năm giờ kết thúc, chỉ cần đến trước năm giờ là được."
Lâm Tuyết Trì gật đầu: "Anh sẽ cố gắng? Lần sau đừng hứa hẹn với người khác những chuyện anh chưa đồng ý."
Connie cười tinh ranh, cô đẩy cậu đến một góc tủ khuất, lén hôn trộm môi cậu: "Baby, vậy chuyện lần trước hẹn anh đi chơi, anh thấy sao?"
Lâm Tuyết Trì đờ người: "Em chắc chứ?"
"Chúng ta hẹn hò với nhau hai tháng rồi, sao lại không đi chơi với nhau được?" Connie ôm eo cậu, nũng nịu: "Anh không muốn sáng sớm tỉnh dậy thấy em đầu tiên hở?"
Lâm Tuyết Trì do dự: "Anh...!anh sợ em thấy anh nhạt..."
"Không sao, đó là điểm đáng yêu nhất của anh." Cô gái thân mật nắm lấy tay cậu: "Cha dượng của anh sẽ không hạn chế thời gian về nhà của anh chứ nhỉ?"
"Tạm thời ông ấy không hạn chế anh."
"Vậy là được rồi, thời gian do anh quyết định, nhớ phải nhắn tin cho em biết nhé.

Em chờ anh!" Cô nở nụ cười hài lòng nhảy nhót đi xuống lầu, còn không quên quay lại tặng cậu một cái hôn gió nhiệt tình.
Lâm Tuyết Trì cau mày.

Cậu cảm thấy mình không thích vai trò bạn trai này lắm.
Hẳn là nên nói thế này, cậu vẫn chưa quen với cuộc sống sân trường, tạm thời không có vai trò nào trong xã hội có thể thuộc về cậu.
Thời gian tập của đội cổ vũ bị kéo dài, lúc Lâm Tuyết Trì về nhà cũng đã hơi muộn.

Đèn trong phòng làm việc sáng rỡ chứng tỏ nam chủ nhân đang làm việc bên trong.


Lâm Tuyết Trì cầm bài thi điểm C đứng bồi hồi trước cửa.

Cậu có chút áy náy, Dụ Giang vẫn luôn rất chú ý đến môn văn của cậu cũng như chưa bao giờ la cậu vì thành tích.

Nhưng sự tiến bộ của cậu rất chậm, những bài điểm C vẫn hay xuất hiện, cậu thật sự không nên dùng thành tích thế này để hồi báo Dụ Giang.
"Xin lỗi, con không phiền người làm việc chứ?" Lâm Tuyết Trì nhẹ nhàng vặn mở cửa, thử thăm dò.
Giáo sư ngẩng mặt khỏi máy tính, "Về rồi à? Vào đi, ta còn vừa nghĩ sao hôm nay con về muộn thế."
Lâm Tuyết Trì lúng túng đi vào: "Ừm...!Con đi xem đội cổ động tập..."
Dụ Giang chỉ ghế sô pha: "Ngồi đi, đẹp không?"
Lâm Tuyết Trì không chắc gã đang trêu mình hay đang nghiêm túc, cậu nhớ đến lời mời lúc chiều của Connie lại cảm thấy khó chịu: "Vẫn được nhỉ, đội cổ động đều thế..."
Dụ Giang mỉm cười: "Thiếu nữ mười bảy mười tám rất đáng yêu, Tuyết Trì, đừng kén chọn quá."
Lâm Tuyết Trì đưa bài kiểm tra lên: "Xin lỗi, ừm, con đi tìm lão Mạch nhưng ông ấy nhất quyết không chịu sửa điểm."
Dụ Giang cầm lấy xem rồi tiện tay để sang một bên, dáng vẻ không để ý lắm: "Không sao, ta đã nói rồi, làm văn cần rèn luyện lâu dài và tích lũy mới có thể thấy được hiệu quả, đừng vội, chúng ta cứ từ từ."
Lâm Tuyết Trì gượng cười: "Lần sau con sẽ cố gắng hơn, xin lỗi."
"Con không cần phải xin lỗi ta." Dụ Giang đứng dậy rót cho anh chút rượu, gã cảm nhận được tâm trạng lo lắng của con riêng: "Thói quen này không tốt, Tuyết Trì, đừng tùy tiện nói lời xin lỗi với người khác.

Hãy trân trọng ba chữ này như vàng."
Lâm Tuyết Trì nhận ly, "Tại sao?"
"Xin lỗi người khác là một canh bạc với lòng tự trọng." Dụ Giang ngồi xuống cạnh cậu: "Một lời xin lỗi chân thành phải bỏ ra tôn nghiêm rất lớn, dù là với con hay với người được xin lỗi cũng vậy, phải quý trọng phẩm giá của mình cũng như chừa đủ chỗ tôn nghiêm cho người khác."
Lâm Tuyết Trì nửa hiểu nửa không gật đầu: "Ừm, vâng."
Dụ Giang nhìn cậu, mỉm cười: "Ta cảm thấy dường như con đã thích ứng với cuộc sống nơi này?"
Lâm Tuyết Trì nhấp một hớp rượu: "Là vì con đi xem đội cổ động tập ạ?"
"Điều đó cho thấy con đã bắt đầu có một số tương tác xã hội của riêng mình, đây là điều tốt, đây mới là dáng vẻ con nên có ở độ tuổi này."
Cồn làm thần kinh của Lâm Tuyết Trì thư giãn, cậu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều: "Thế ạ? Con cho là người không muốn con giống như họ."
Dụ Giang nhíu mày: "Sao con lại nghĩ thế?"
"Người cũng không giống một người cha bình thường," Lâm Tuyết Trì trêu gã, "Nào có người cha bình thường nào lại cho con mình uống rượu?"
Dụ Giang buồn cười: "Uống một chút dưới sự trông chừng của ta cũng không sao."
Lâm Tuyết Trì không quan tâm lắm, hiện giờ các nam sinh trong trường đã nghĩ trăm cách ăn cắp ID của cha mẹ để mua rượu và thuốc lá, thậm chí họ còn lẻn vào quán bar, hít cần sa, nếu có ai nói mình còn chưa uống rượu chắc chắn sẽ bị cười cho thối mũi.
"Cuối tuần này...!con đi chơi được không?" Lâm Tuyết Trì nhìn cha nuôi mình: "Connie mời con dự tiệc."
Dụ Giang hỏi: "Ta nên hiểu Connie này là bạn gái của con hay là một người bạn bình thường?"
"Cô ấy nói cô ấy thích con, con cảm thấy cô ấy không đáng ghét.


Sau đó bọn con có đi ăn một lần, cô ấy...!hôn con."
Dụ Giang bật cười: "Cho nên đây là bạn gái.

Con có bạn gái rồi, con nói với Tuyết Mi chưa?"
Lâm Tuyết Trì lắc đầu: "Chưa, con bé còn nhỏ, chỉ cần chăm chỉ học tập là được."
"Vậy đây là bí mật giữa hai chúng ta." Dụ Giang rất vui vẻ: "Cảm ơn con đã tin tưởng ta."
Lâm Tuyết Trì thận trọng bổ sung một câu: "Người sẽ không vui ạ?"
"Không vui? Vì sao?"
"Con cho rằng người sẽ nghĩ con không nên có bạn gái ở tuổi này."
"Trông ta bảo thủ cứng nhắc thế à?" Dụ Giang vỗ vai cậu: "Ở tuổi con, ta đã từng quan hệ tình dục rồi, cũng không có gì to tát.

Nhưng ta thấy con có chút không chắc chắn về mối quan hệ này?"
Lâm Tuyết Trì hơi bực bội: "Con không biết, cô ấy rủ con ra ngoài qua đêm với cô ấy, người hiểu không? Con nghĩ cô ấy đang ám chỉ tình dục."
Dụ Giang hiểu ý, cười khẽ: "Nhưng ta không thấy con hưng phấn.

Con mới mười tám tuổi, Tuyết Trì, ám chỉ tình dục hẳn nên làm con hưng phấn."
Lâm Tuyết Trì cúi đầu nhìn chất rượu lắc lư: "Con có chút kích động...!nhưng cũng hơi sợ hãi."
Gió chiều mát lạnh.
Dụ Giang đứng dậy đóng cửa sổ lại: "Con gái ở độ tuổi con thường trưởng thành sớm ở giai đoạn này, cả về thể chất lẫn tâm lý.

Hầu hết tình yêu và sự khao khát của họ đối với nam giới đồng lứa đều xuất phát từ bản năng làm mẹ."
Cách nói của gã làm cậu nhíu mày: "Ý của người là cô ấy xem con như trẻ con?"
"Con vốn là trẻ con." Dụ Giang mỉm cười thuận tay kéo rèm.
Ánh sáng trong phòng càng trở nên mờ ảo.
Lâm Tuyết Trì đặt ly rượu xuống, anh cảm thấy hơi choáng đầu: "Con không biết liệu mình đã sẵn sàng cho việc này chưa.

Con sợ...!con sợ mình làm tổn thương cô ấy...!Tại sao cô ấy lại có dục vọng mãnh liệt như thế?"
"Con có dục vọng nhưng lại không cho phép cô bé có dục vọng à?" Dụ Giang trêu chọc: "Chỉ cần là người bình thường thì sẽ có dục vọng thể xác."
"Người biết con không có ý đó." Lâm Tuyết Trì lúng túng: "Con thật sự không chắc chắn, con không biết đây có phải là điều con muốn hay không.


Nếu con lên giường với cô ấy rồi lại phát hiện con không thích hoặc con làm không tốt hoặc..."
"Tuyết Trì, con suy nghĩ nhiều quá." Dụ Giang nói: "Con còn trẻ thì không nên

nghĩ nhiều như thế.

Con biết lần đầu ta làm tình đã nghĩ gì không?"
"Làm sao con biết được..."
"Ta nghĩ, ta nhất định phải hưởng thụ." Dụ Giang nắm lấy tay cậu: "Con sắp trải nghiệm một sự kiện mới mẻ, con lo lắng cũng là bình thường.

Nhưng đừng để nó cản trở con đi hưởng thụ sự vui vẻ này, nếu con không có được sự hưởng thụ vì nghĩ quá nhiều thì đó chính là tổn thất của con, không ai có thể bù đắp được."
"Con biết..." Ánh mắt Lâm Tuyết Trì nhìn gã vẫn còn bối rối.
Dụ Giang nói: "Làm một người đi trước, lời khuyên của ta là con hãy cố gắng tận hưởng sự vui vẻ con nên có được, đừng để mình tiếc nuối.

Đương nhiên, trong quá trình tận hưởng ấy cũng nên chú ý đến cảm xúc của đối phương, con là đàn ông phải thể hiện được sự giáo dục con có với phái nữ."
Lâm Tuyết Trì do dự gật đầu: "Vâng."
Sau đó, khi Lâm Tuyết Trì nhớ lại trải nghiệm đầu tiên của mình, anh cảm thấy rất vi diệu.

Hôm đó lúc đầu Connie muốn đi dạo phố mua giày, cô mang đôi giày cao gót đi cả ngày cuối cùng đau chân không đi được.

Khi đến khách sạn họ thảo luận về quan điểm của người lớn về yêu sớm, cô vừa xoa mắt cá chân vừa nói: "Em nói dối bố em đi chơi, nếu ông ấy biết em làm thế sẽ đánh gãy chân em.

Nhưng em chỉ muốn gặp anh, em thấy mình điên rồi."
Lâm Tuyết Trì cảm thấy ánh mắt của cô hơi đáng sợ, như thể muốn xuyên thủng.
Connie tự giễu: "Em biết em ồn ào, anh đừng chê em phiền."
"Không có, em rất tốt." Lâm Tuyết Trì lấy hết dũng khí nắm tay cô, "Anh...!chỉ là không quen thôi."
Cô gái nhướng mi, cô cách cậu rất gần, gần đến mức hàng mi rung rinh có thể chạm vào cằm cậu: "Môi anh khô lắm, để em bôi son cho." Cô xích lại gần, dừng lại, sau đó hôn lên đôi môi hơi hé của Lâm Tuyết Trì.
Lâm Tuyết Trì ý thức được sẽ có nụ hôn này ở khoảng dừng kia, cậu chạm vào đôi môi mềm mại của phái nữ, son môi bóng bẩy mang theo vị ngọt đậm.

Cậu không quá thích mùi này thế là há miệng trực tiếp ngậm lấy, cô gái khẽ rên rỉ dựa người vào lòng cậu, cậu ôm eo cọ xát bờ môi cô.
Đó là một nụ hôn dịu dàng và họ ngã xuống giường đôi khách sạn.

Chiếc giường có mùi thơm tươi mát.
Connie giật dây lưng chiếc đầm để lộ nội y bên trong, cơ thể trẻ trung đầy đặn của cô phơi bày dưới ánh sáng dịu nhẹ của đèn bàn không chút phòng bị.

Lâm Tuyết Trì say mê hoa mắt.

Cơ thể phái nữ đẹp hơn cậu tưởng tượng.

Connie vòng tay ôm cổ và dụi cơ thể vào người cậu, cô thì thầm, "Em đã mơ về anh, mơ về việc chúng ta làm tình cùng nhau.


Anh làm em rất thích, baby."
Lâm Tuyết Trì đưa tay lên vú cô và nhào nặn mạnh mẽ, quầng vú của cô nhỏ và có màu hơi sẫm.

Cô gái phát ra một loạt tiếng thở dốc trầm thấp, nhăn mày, vẻ mặt hơi đau đớn.

Lâm Tuyết Trì hít sâu một hơi cúi người cắn lấy bầu thịt sữa trắng tròn, cậu cắn rất mạnh, Connie kêu lên sau đó bật cười: "Baby, anh làm em đau."
Lâm Tuyết Trì cụp mắt nhìn cô, anh thích nhìn vẻ đau đớn trên gương mặt ấy: "Nhưng trông em rất thích."
Connie nắm lấy tay anh sờ vào quần lót mình, cô trêu chọc: "Là nó thích."
Lâm Tuyết Trì chạm vào một mảnh ẩm ướt ấm áp.

Đầu ngón tay cậu run rẩy cởi quần lót ấy ra để lộ hạ bộ của cô gái trước mặt.

Cậu kinh ngạc, khe thịt đỏ thẫm giữa đám lông trông giống hai cánh cửa giấu kín sơn động bí ẩn bên trong, trông nó thật nguyên sơ và tràn đầy vẻ hoang dã, như thể chỉ cần mở ra chút nữa thôi là có thể khiến cậu bị nuốt chửng hoàn toàn.
Thiếu niên chưa từng va chạm sự đời không hiểu sao lúc này từ sâu trong nội tâm lại truyền đến một loại sợ hãi, loại sợ hãi này vừa làm cậu hưng phấn cũng vừa làm cậu kinh sợ.

Trong một thoáng ấy cậu không chắc mình có thể sống sót giữa hai chân cô gái này không, cậu tưởng tượng bộ phận yếu ớt mềm mại nhất của mình bị lỗ đen này nuốt chửng, cậu chìm sâu vào đó và mất đi một vài thứ quý giá.

Cậu muốn bảo vệ nó, muốn cố gắng để nó sống sót.
"Sao vậy? Không vui hở?" Connie trêu chọc, nghịch rốn cậu: "Anh mắc cỡ quá."
Lâm Tuyết Trì dùng ngón tay vuốt ve hạ thể của cô gái, "Trông như nó muốn ăn anh."
Connie thích những lời hạ lưu này: "Đúng vậy, bây giờ nó muốn ăn cục cưng của anh."
Lâm Tuyết Trì run rẩy cả người, sợ hãi biến thành tức giận: "Vậy phải xem em có thể hay không."
Cậu sờ đến nơi mẫn cảm nhô lên của cô gái, tức giận véo nó.

Connie bật rên lên cao vút, cô quấn chân ôm cậu, vặn hông đầy hưng phấn.
Lâm Tuyết Trì càng giận hơn.

Cậu muốn bảo vệ mình khỏi bị người con gái hoang đàng này ăn tươi nuốt sống, đây chẳng qua chỉ là một lỗ thịt mà thôi, dựa vào đâu mà dám phô trương quyền lực trước mặt cậu? Cậu sẽ bạo hành, tra tấn để cô ả đau khổ, để cô ả biết cậu là người có sức mạnh, cô ả không thể xem thường cậu thế này!
Cậu đâm vào cơ thể cô gái, nện mạnh vào người cô, trong đó căng và siết đến mức làm cậu thấy đau, lỗ thịt của cô gái cắn chặt lấy dương v*t cậu như đã hứa hẹn, cậu cảm thấy thậm chí mình có thể bị cắn đến đứt.
Cậu hung hăng cắn vú cô gái, dùng sức vò vật, cô kêu lên đau đớn, mảnh đất trinh nguyên bị xé rách, máu đỏ tràn ra, cô rơi lệ cầu xin, "Anh nhẹ chút...!đau quá..."
Lâm Tuyết Trì nghịch tóc cô, cậu đã nếm được hương vị ngọt ngào của sự chinh phục, cậu đã vui lại, sự phấn khích khó tả, cậu không muốn ngừng sự ra vào mạnh mẽ dù chỉ trong giây lát: "Không sao, em sẽ rất thích..." Cậu ôm eo cô gái, hạ thể chảy máu bốc mùi tanh tưởi nồng nặc, hai mép âm hộ bị vạch rộng như thịt băm mưng mủ, chúng không còn hung hãn và cũng không còn khí thế của một vũ khí, cậu hưng phấn rên rỉ và tràn đầy khoái cảm thắng lợi.
Cho đến khi âm đ*o của cô gái co rút dữ dội, thần kinh cậu tràn ngập sự sung sướng như thể tủy não bị rút khô.
Một cú cuối cùng cậu thúc thẳng vào điểm nhạy cảm của cô gái.

Cơ thể cô nảy lên và nhanh chóng khô héo tê liệt ngã xuống..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện