-Dương Kỳ, về Dương gia đi em.
Dương Kỳ tròn mắt nhìn Dương Minh, nụ cười mềm mại trên môi cậu như khựng lại đầy gượng gạo mà nhìn anh.
Trở về Dương gia? Thực sự có nằm ngủ đến trong mơ cậu cũng bao giờ nghĩ mình sẽ quay về nơi đó cả , nhớ lại ánh mắt tám năm trước Dương gia nhìn cậu chẳng khác gì một thứ phế phẩm mà trong lòng Dương Kỳ như có gì đó trĩu xuống, nặng trịch.
- Anh biết em giận bố của chúng ta, nhưng em là con trai của Dương gia , em có ở đâu cũng chẳng thay đổi sự thật này.
- Anh, tám năm trước em đã từng nuôi cho mình một giấc mộng , đến mẹ em cũng nói khi mẹ mất, bố sẽ đến đón em, thay mẹ chăm sóc em quãng đời còn lại.
Nhưng em đã thực sự chết đi trong cái ngày đầu quay trờ về nơi đó rồi.
- Dương Kỳ ,là bố có lỗi với em, nhưng anh sẽ thay bố bù đắp cho em, nghe anh, về Dương gia có được không em?
Dương Kỳ chầm chậm lắc đầu, cậu không nhìn Dương Minh nữa mà hạ tầm mắt xuống nhìn tấm thảm dưới chân.
Không biết tại sao phải làm như thế này nữa, có lẽ là để Dương Kỳ che giấu đi tất cả nỗi buồn dằng dặc vào trong mắt, hoặc để cố trút ra một tiếng thở dài nhẹ đến nỗi không ai phát giác được.
- Tại sao anh lại muốn em về đó?
- Bởi vì em là con trai của Dương gia.
- Chỉ là trên danh nghĩa thôi, hoặc là cũng có quan hệ ruột thịt đó, nhưng tình cảm không có thì làm sao cưỡng cầu được đây?
- Tám năm trước em quay trở về Dương gia, em nhớ không ? Khi tất cả mọi người đều không xem em ra gì, vẫn luôn có anh ở bên cạnh che chở cho em.
Tám năm trôi đi, anh luôn luôn yêu thương em hết sức có thể, anh biết là bố của chúng ta sai, phần này anh sẽ thay bố trả hết cho em.
- Em không cần ai trả cho em cái gì cả, từ lâu em đã chẳng cần nữa rồi.
Em chỉ cần một cuộc sống không bị quản thúc, một cuộc sống thường nhật để em có thể chính là em mà thôi.
Ngừng lại một chút, Dương Kỳ đã mỉm cười như có như không rồi nhìn thẳng vào đôi mắt Dương Minh.
Đôi mắt to tròn long lanh của cậu như có gì đó phát sáng, nó khiến cho anh chẳng thể nào vấy đục nó.
- Năm xưa là ông ấy có lỗi, anh muốn thay ông ấy bù đắp cũng được thôi.
Em luôn luôn xem anh là người thân duy nhất của em và em thực sự không cần anh đền bù gì cả.
Người mà bố cần xin lỗi đó chính là mẹ em...!
Dương Minh im lặng nhìn Dương Kỳ, anh nhìn cậu nói ra lời cuối này trong sự thoải mái kì lạ hoặc