Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 183 : Có thể từ chối không


trước sau

" Anh tăng ca. Em tìm lớp trưởng đi cùng." Tiếu Nhiễm ngọt ngào cười, quan sát phản ứng của Cố Mạc.

" Em dám". Cố Mạc không hờn không giận trừng mắt nhìn Tiếu Nhiễm.

" Em thế nào mà không dám? Em cùng lắm sẽ không ôm hôn môi." Tiếu Nhiễm thì thầm giọng phản đối chỉ có Cố Mạc nghe được.

" Không có lần sau." Cố Mạc bất đắc dĩ nhìn Tiếu Nhiễm, muốn giải thích, nhưng ở đây có nhiều đồng nghiệp cũ như vậy, nên không nói

" Nghe không hiểu". Tiếu Nhiễm căng thẳng, lạnh lùng đáp lại.

Cố Mạc đem tôm đã bóc xong đúc cho Tiếu Nhiễm: " Há miệng!".

Tiếu Nhiễm không muốn, nhưng không từ chối lập tức há miệng, đem tôm vào miệng: " Ăn ngon! Muốn ăn nữa!".

Cố Mạc nuông chiều nhìn Tiếu Nhiễm, tiếp tục bóc tôm cho cô.

Đúng lúc Ưng Mẫn và Bác sĩ Lưu đi vào, nhìn thấy cảnh này, tâm tình của Ưng Mẫn hạ xuống, không nhìn Cố Mạc.

Bác sĩ Lưu đưa Ưng Mẫn đến chổ ngồi, cười hỏi: " Em muốn ăn gì

" Tùy tiện." Ưng Mẫn không có tinh thần đáp lại, chỉ lo uống rượu.

“Nhìn con tôm có vẻ rất đẹp.” Bác sĩ Lưu nhìn thấy Cố Mạc ân cần đút tôm cho Tiếu Nhiễm, cũng cầm lấy một con bắt đầu bóc. Sau khi bóc xong, anh đặt tôm vào trong đĩa của Ưng Mẫn.

Tiếu Nhiễm tò mò quan sát bác sĩ Lưu. Người này tuy bộ dạng không tuấn tú, cũng là một người tốt. Anh ta thích Ưng Mẫn." Yêu cô liền bóc tôm cho cô ăn."

Nói xong, Cô Nói xong cô chơp chớp mắt nhìn đối phương

Bác sĩ Lưu vui vẻ cười rộ lên, tay không nhàn rỗi tiếp tục bóc tôm.

Những người khác nhìn Cố Mạc và bác sĩ Lưu bóc tôm, chịu không nổi lắc đầu:" Thật chịu không nỗi các người! Đừng thể hiện ân ái trước mặt những người độc thân chúng tôi!”

“Các người là độc thân, đừng tính cả tôi.” Vị bác sĩ trung niên lúc đầu trêu chọc Tiếu Nhiễm kia nửa đùa nửa thật nói: “Tôi đã có vợ rồi.”

“Chú có thể về nhà bóc tôm cho vợ chú, hai người ân ân ái ái.” Tiếu Nhiễm cười khẽ. Tuy người bác sĩ trung
niên này nói vị trong nhà mình là thiếu phụ đã có chồng, nhưng nhìn vẻ mặt thỏa mãn của anh khi nhắc đến vợ khi đó là có thể biết anh cực kỳ yêu thương vợ của anh.

“Nói đúng! Ai chẳng biết vị kia nhà cậu được yêu đến chết đi sống lại? Cậu không cần ân ái hơn bọn họ đâu sẽ nhanh chết hơn đấy!” Y tá trưởng dường như đang run đến nổi da gà.

Tiếu Nhiễm phát hiện cùng những người này nói chuyện phiếm rất thoải mái, hoàn toàn không cần lục đục với nhau. Không phải nói chức trách hiểm ác, lòng người phức tạp sao?

Bác sĩ Lưu cười nhìn Tiếu Nhiễm nói: " Đây là tính tình thường ngày của họ, so với lúc ở trên bàn mổ là hai dạng khác nhau. Em cố gắng thích ứng."

" Rất Thân Thiết". Tiếu Nhiễm cười trả lời.

Cố thật rất thích những người này, chớ trách Cố Mạc lại xem họ là bạn bè.

Chỉ là Ưng Mẫn này làm cho cô cảm thấy không thoải mái.

Ăn cơm xong có người đề nghị đi ca, sao đó một người chạy đi bao phòng KTV đối diện.

Cố Mạc bởi vì không thích ca hát, cho nên ngồi ở một góc im lặng nắm tay Tiếu Nhiễm nghe ca.

Lúc này, Y tá trưởng đề nghĩ chơi một trò chơi, nếu thua phải trả lời một câu hỏi.

Cố Mạc lau trán một chút, thản nhiên hỏi:" Có thể từ chối không?"

" Không thể!" Y tá trưởng lập tức cười từ chối.

Cố Mạc nghiêm túc tham gia trò chơi. Mỗi lần chơi đều bị thua, những người này đều dùng các loại biện pháp điên cuồng để tra tấn anh ấy. Thật sư rất đáng sợ!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện