Chương này tặng nàng TaylorNguyen2 nga !!
Chấn Phong lập tức áp dụng công thức "tranh thủ hơn cao thủ", nhân lúc Di Thiên còn đang bất động thanh sắc thừa cơ đánh tới, hắn định bụng đem Di Thiên quật ngã trước rồi một phát súng kết liễu đời cô.
Di Thiên hiển nhiên trở tay không kịp, âm thầm tính toán tốc độ Chấn Phong lao tới. Không xong!! Bất kể dù cô có tránh đường nào đi chăng nữa, kết quả chỉ có một, chỉ là bị thương nhiều hay ít thôi.
Hoàng Ưng thấy Chấn Phong vừa động, thân mình lập tức lao tới, nhưng do khoảng cách quá xa y có làm gì cũng vô ích, dù biết vậy nhưng vẫn phản xạ không điều kiện, hi vọng có thể cứu vãn tình thế.
Thanh âm va chạm vang lên rất rõ ràng, nhưng cảnh tượng trước mắt có chút ngoài dự kiến của mọi người. X không biết từ lúc nào áp sát, thản nhiên chặn đứng đòn tấn công của Chấn Phong thậm chí bẻ tay quật ngã hắn, Chấn Phong còn chưa kịp đứng vững, một thứ gì đó lạnh lạnh chỉa vào sau gáy .
Hoàng Ưng nhìn hình ảnh trước mắt, y còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra liền kết thúc như vậy. Tay lập tức thò xuống ngang hông. "Chết tiệt! Súng của mình!! Tên đó từ khi nào..." y thầm mắng.
Hoàng Ưng trợn mắt, không thể tin nhìn nam nhân đeo mặt nạ đằng trước.
Thôi rồi, lão đại- ngài là gặp phải kình địch to bự !!
Chấn Phong không có bất cứ động tác nào chỉ lẳng lặng nhìn X bằng đôi mắt không chút độ ấm. Hắn cư nhiên bỏ qua hành động uy hiếp của X, hắn dù có hàng ngàn tên địch trước mặt cũng không thèm hừ lấy một tiếng chứ đừng nói gì chuyện cỏn con này.
Di Thiên nhìn thân ảnh cao lớn đứng trước mặt, không nhịn được mở miệng :
-Cảm ơn!
X không thèm liếc nhìn cô một cái, giọng nói phía dưới mặt nạ lạnh băng mang theo một chút đè nén
-Tại sao lại thất thần?
Di Thiên nghe hắn hỏi vậy có chút ngạc nhiên, sau đó cô "a" một tiếng, bĩu môi hướng tên đàn em lúc nãy, giọng điệu thập phần khinh bỉ :
-Từ lão đại, anh diễn xuất như thần vậy hiển nhiên đang rất tự đắc đi.
Cô vừa nói xong, mọi người đồng loạt hít khí, chuyện này có hơi...
Tên đàn em hiển nhiên cũng nghe không sót một chứ, liền bỏ tay đang uy hiếp Vân Trà xuống, trước sự chứng kiến của đôi bên hai họ, rất tự nhiên bỏ đi khăn bịt mặt . Khuôn mặt đẹp như tranh vẽ quen thuộc lập tức lộ ra, Từ Thịnh rất tự nhiên đáp trả Di Thiên :
-Chẳng phải là cô đưa tôi lên sàn diễn sao?
Di Thiên liếc mắt khinh thường, quay mặt sang chỗ khác.
Đáng thương bạn nhỏ Tử Duệ bị kinh sợ, nhìn tình huống trước mặt, y thật sự chẳng hiểu gì cả, tại sao mọi chuyện biến thành như vậy? Y bi tráng cảm nhận, đối đầu với những tinh anh này, đầu óc của y một chút cũng không đủ dùng, phải tăng cường hấp phụ óc chó mới được. Nếu không bằng trí tuệ hệt như đường thẳng này, Tử Duệ cũng có ngày đến một mẩu xương cũng không còn a.
-Chuyện này là sao? – Hồng Ưng thắc mắc lớn tiếng hỏi.
Từ Thịnh mắt thấy Di Thiên đang có tâm tình nhìn mây bây, hiển nhiên không có ý định giải thích mọi chuyện. Hắn liền thở dài, chống lại vô số ánh mắt của " thẩm phán" nuốt nước bọt trả lời.
-Mấy ngày trước, Di Thiên có gọi điện cầu tôi giúp đỡ. Cô ấy muốn tôi giả dạng làm đàn em của Chấn Phong. Di Thiên rất tự tin nói rằng : "Thế nào cũng có chuyện xảy ra, anh cứ yên tâm làm anh hùng vào phút chót đi!"
Nói đến câu cuối hắn còn cố ý lên giọng, một bộ dáng bất đắc dĩ.
Mọi người sửng sốt, đồng loạt ánh mắt bắn về phía Di Thiên tới tấp. Cô né trái né phải không thành liền ngoan ngoãn giơ tay đầu hàng :
-Tôi chỉ sợ vạn nhất có chuyện, chỉ là tìm cho mình một đường lui thôi mà!! Trong luật pháp cũng không có ghi là phạm tội, mấy người nhìn tôi như vậy làm gì?
Di Thiên ai oán nói, thật ra Từ Thịnh chỉ là quân dự bị phòng tình huống xấu nhất xảy ra, hắn có thể giúp cô báo cáo chặn sự tấn công của Chấn Phong, nhưng cuộc sống thật không lường trước điều gì, ai mà biết Từ Thịnh trực tiếp là người uy hiếp Vân