Người đàn ông đeo mặt nạ nhìn tình hình xung quanh tĩnh lặng, rất hài lòng gật đầu, quả nhiên là người do Boss chọn, cũng có chút đầu óc, chắc chắn đây sẽ là một trò chơi cực kì thú vị a~
-Tôi hiện tại cho các người một gợi ý, xem như là giúp đỡ nhỏ đi.
Ông ta vừa dứt lời, một bảng số liệu hiện ra, trên đó ghi rất rõ ràng : Sói : 3; Người :11 ; Thỏ : 7.
-Nếu có người nào bị tiêu diệt, số liệu tương ứng sẽ giảm xuống, cũng coi như nhắc nhở các người về tương lai của mình.
Di Thiên nhìn bảng số liệu, có chút nhức đầu, số lượng sói không phải là quá ít đi, nhìn kiểu nào thì thỏ với người cũng là đồng minh, sẽ không phải định vắt khô tài năng của "sói" chứ? Cuộc đời quả nhiên là bất công!!!
Nếu cô mà không phải là sói thì chờ thêm 9 đời nữa cũng nằm mơ mà cô bất bình thay người khác đi.
Mẹ nó, đời là bể khổ, số phận nữ phụ quá mức chói lóa thân già bà đây đỡ không nổi!!! Có ai muốn thấy tính mạng của mình bị một tập thể " nhớ thương", "gửi lời hỏi thăm sức khỏe" đều đều chưa?
Di Thiên sau khi ai oán xong một khúc "Duyên phận" thì bắt đầu suy nghĩ đối sách, nam nhân đeo mặt nạ đã biến mất chứng tỏ trò chơi đã bắt đầu, việc cô cần làm là... phải tìm cho ra 2 con sói còn lại. Nếu không lỡ giết nhầm đồng loại thì...ăn chay thêm vài năm để chuộc tội đi!!!
Cô nhìn một vòng, ai nấy đều cảnh giác đề phòng xung quanh, muốn tìm một con sói là chuyện cực kì khó, chưa kể người ta có tin mình hay không hay có lừa mình hay không. Sau một hồi suy nghĩ cẩn thận, việc tìm đồng loại hay gì đó vứt qua một bên đi, bây giờ cô cần làm là che giấu đi thân phận sói của mình một cách an toàn nhất, cái thân già này không chống nỗi những "đại hán" thô to kia đâu, chưa kể ai biết được trong này có biến dị hay không chứ? Nguyên Kỳ nhìn cũng như tiểu bạch kiểm còn gì. Xin lỗi " không phải do bên ta quá kém, mà là do địch quá cường đại!!!".
Âm thầm vì tương lai của mình thắp một nén nhang. Hy vọng bản thân không có một suất báo canh mạnh bà quá sớm.
Di Thiên như có như không liếc mắt qua nhìn nam nhân kia, thấy hắn ngồi im lặng góc phòng, cô trong lòng cười lạnh " Thỏ à? Xem ra người này...".
Cuối cùng, bầu không khí tĩnh lặng cũng kết thúc, một người đàn ông đứng lên, chỉ thẳng vào mặt nam nhân kia, giọng đầy uy hiếp :
-Nhóc con! Mày là thỏ à?
Nam nhân nhẹ gật đầu, hướng người đàn ông trông lớn tuổi một chút kia cười khổ:
-Nếu biết trước luật chơi là vậy, tôi sẽ không la toáng lên đâu.
Người đàn ông nhìn cậu ta một cái, khẽ thở dài, sói có thể giết thỏ nhưng không thể giết người, tuy vậy chúng vẫn có thể làm con người bị thương. Người đàn ông kia nghĩ nghĩ, cuối cùng nói lớn cho tất cả mọi người :
-Các người giới thiệu tên một chút đi.
Mọi người gật gù đồng ý, cũng không thể kêu này nọ hoài được, cuối cùng giới thiệu tên một lượt. Sau khi xong xuôi, Di Thiên thật muốn ngửa đầu cười to ba tiếng, Đm, cuộc gặp định mệnh giữa nam chủ số 3 và nữ phụ pháo hôi, 3...2...1 Action!!!
Nam nhân hướng cô cười lúc nãy giới thiệu tên hắn là Quân Mạc, xin lỗi, cái tên này mà còn không nghĩ ra tên siêu cấp biến thái tâm lý vặn vẹo phản xã hội, oanh liệt nam chủ số 3 Mạc Quân Ly thì thật mất mặt với bà tác giả rồi. Trước mặt người khác, hắn là người đứng trên đỉnh cao, thiên tài trẻ tuổi đáng tự hào của quân đội, sau lưng, hắn là tên giết người hàng loạt, máu văng khắp màn ảnh...Và hắn, chính hắn, Mạc Quân Ly, người đã thương xót hành hạ nữ phụ Di Thiên chết đi sống lại.
Di Thiên lệ rơi đầy mặt, nhìn đến Mạc Quân Ly, cô cảm thấy Chấn Phong thật đáng yêu, thật khả ái. Từ Thịnh thì khỏi nói, hắn là soái ca quốc dân, niềm tin của công chúng. Thiên lôi đâu, một phát đánh chết tên khốn trước mặt con đi!!!
Hắn mà là thỏ, cô liền là thủy thủ mặt trăng!!!
Người đàn ông lớn tuổi lúc nãy tên là Trình Viện, ông ta giải thích một chút:
-Bây giờ ngồi im nhìn nhau như thế này không phải là cách. Chúng ta cần làm gì đó.
Một cô gái cẩn thận nhìn xung quanh, cô ta hình như tên Như Ý, nhìn phong cách ăn mặc có lẽ là là một thư kí :
-Ông nghĩ chúng ta làm gì bây giờ, không quen không biết, đào đâu ra lòng tin mà hợp tác chứ.
Trình Viện tuy có tức giận nhưng không thể phản bác, cô ta nói đúng, ông không thể kêu gọi người khác vào lúc này. Nhưng không lẽ cứ nhìn nhau như vầy tới kết thúc?
Đột nhiên, rất nhiều cánh cửa được mở ra, giọng nói của nam nhân đeo mặt nạ lúc nãy lại vang lên:
-Nơi này là một mê cung, có rất nhiều căn phòng, mọi người có thể tùy ý sử dụng. Nếu ai muốn sống có thể tìm một nơi ít người để ý mà nhốt mình vào trong. Mỗi phòng có đầy đủ sinh hoạt, mọi người không cần lo.
Di Thiên nghe xong, không khỏi cười thầm. Nhốt mình trong phòng khác nào chờ chết? Nếu muốn sống phải tự đi tìm đường sống, không ra ngoài va chạm với người khác làm sao tiêu diệt được đối thủ.
Nhưng là...cô là sói, không phải muốn giết là giết, tuy sói có thể giết người nhưng sẽ chịu hình phạt vì vi phạm luật, mà cô càng không muốn cái gì gọi là hình phạt.
Mọi người chia tốp năm tốp bảy theo các cánh cửa đi ra ngoài, đây là một mê cung, thế nào cũng chạm mặt nhau thôi. Trình Viễn đi ra, Mạc Quân Ly cũng theo chân ông ta ra ngoài. Nhiều người như một loại phản ứng, theo chân hai người họ, Di Thiên biết, đơn giản họ nghĩ Mạc Quân Ly là thỏ, còn Trình Viễn, theo cô đoán ông ta là người, cô có cảm giác ông ta không phải là sói. Nếu vậy từ logic đơn giản suy ra, những người theo chân họ, sẽ là thỏ cùng con người. Sói quân số ít, họ sẽ không đem mình giao ra sớm vậy.
Tuy Di Thiên không chắc chắn, nhưng cô nghĩ việc chọn ra "chức vị" này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.
Di Thiên đứng lên, tùy ý chọn một cánh cửa nhất định, một vài người đã đi ra trước đó nên cô cũng không lo mình sẽ gây chú ý. Đi ra được một lúc Di Thiên mới phát hiện, trên đường có rất nhiều ngã rẻ, nếu vậy sẽ có rất nhiều căn phòng, việc tìm