Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được?

Đại hội thể thao


trước sau

“Giúp đỡ lẫn nhau tiết kiệm thời gian thôi mà…” Hầu Mạch nhún vai, nhanh chóng giải thích.

“Không cần.” Tùy Hầu Ngọc thấp giọng trả lời, sau đó mới tiến lại tiếp tục giúp Hầu Mạch cởi nút áo.

Nút áo của bộ đồ này đúng là rất căng, Tùy Hầu Ngọc mở mất một lúc mới xong được hết. Mỗi lần mở một nút lại được nhìn thấy một tấc da dẻ trắng bóc, nhẵn như bánh pudding phomai.

Đây là lần đầu tiên Tùy Hầu Ngọc được trải nghiệm cái gọi là màu da dụ người.

Mà chết tiệt hơn, đối phương lại là một nam sinh cao hơn cậu.

Sau khi giúp Hầu Mạch xong, Tùy Hầu Ngọc lùi về sau tự mở nút áo của mình.

Hầu Mạch cởi bỏ bộ đồ Đường, tìm quần áo trong balo của mình, tròng lên một cái áo thể dục ngắn tay.

Tùy Hầu Ngọc bối rối nhìn trộm, tiếp đó mới quay người đi thay đồ.

Thực sự là màu hồng nhạt kìa!!

Một nam sinh cao hơn m8 mà có cái màu tươi non đó!!

Chỉ mất một phút, Tùy Hầu Ngọc đã thay quần áo xong, cất đồ Đường vào balo rồi chuẩn bị đi, vừa quay lại thì thấy Hầu Mạch đang ngồi xổm cạnh balo của mình nhìn cậu, hỏi: “Cậu nặng bao nhiêu cân?”

“118.” (aka 59kg)

“Bao nhiêu cơ?!!” Con số làm Hầu Mạch kinh hãi tột độ.

“Liên quan gì đến cậu?” Tùy Hầu Ngọc tức giận trả lời, vác balo lên vai nhảy phốc ra ngoài.

Hầu Mạch đi theo, hỏi liên tục: “Cậu cao như vậy mà có 118 cân thôi á?! Mấy thứ đồ cậu ăn đi đâu hết rồi?! Làm sao mà có thể gầy như vậy được?!”

Tùy Hầu Ngọc không trả lời, đi một mạch về hướng sân vận động.

Hầu Mạch vẫn thao thao bất tuyệt: “Trên người cậu hình như không có một lạng thịt dư nào luôn, hai chân chẳng khác gì hai cái sào tre, một cơn gió thổi qua là gãy.”

Trong lúc Tùy Hầu Ngọc thay quần áo, Hầu Mạch rất công khai “nhìn lén”.

Tùy Hầu Ngọc còn biết quay mặt đi chỗ khác, Hầu Mạch thì thôi chả cần luôn.

Về đến sân vận động đã có nhóm bạn cùng lớp chờ sẵn rồi, bọn họ hỗ trợ nhận lấy balo quần áo của hai người.

Hai người đi đến chỗ báo danh, sau khi kí tên xong, Nhiễm Thuật và Tô An Di vây quanh giúp Tùy Hầu Ngọc gắn mã số.

Tô An Di nhỏ giọng nói: “Khối 10 thi trước, đang tiến hành lượt hai, lại là lượt của nữ sinh, thời gian vẫn đủ.”

Hầu Mạch nhìn xung quanh một lượt, không ai thèm đoái hoài đến hắn, đành tự gắn số lên ngực áo. Nhưng còn phía sau lưng thì thực sự là không gắn được, vì vậy hắn lại có ý định tìm Tùy Hầu Ngọc giúp đỡ.

Kết quả Nhiễm Thuật trực tiếp rút đi mã số trong tay hắn, vòng ra sau lưng gắn giúp, có cảm giác chỉ cần có Nhiễm Thuật ở đây thì hắn đừng hòng tới gần Tùy Hầu Ngọc được.

Bắt đầu thi đấu, vị trí này không cho học sinh tụ tập nữa, chỉ còn tuyển thủ lưu lại. Nhiễm Thuật và Tô An Di rời đi.

Trong lúc chờ đợi, Hầu Mạch nhòm nhòm hai bên cánh tay mình, “Tôi quên mất không xịt kem chống nắng rồi, cậu xịt chưa?”

Hai người bọn họ chuẩn bị rất vội vàng, đúng là đã quên mất cái này.

Nhưng mà Tùy Hầu Ngọc không lên tiếng, cố ý tránh khỏi Hầu Mạch, đi ra chỗ khác đứng.

Hầu Mạch thản nhiên đi theo, giơ cánh tay ra cho đối phương xem, “Cánh tay tôi phơi nắng một lúc là bắt đầu tróc da, cậu nhìn xem, ửng đỏ hết rồi này.”

Tùy Hầu Ngọc tức giận trừng mắt nhìn hắn.

Hầu Mạch trắng một cách thái quá, những vết đỏ trên tay đều là màu phấn hồng.

Đã thế Hầu Mạch còn mặc áo ngắn tay. Bây giờ Tùy Hầu Ngọc mới phát hiện hóa ra Hầu Mạch cũng bị rám nắng, phần da trên chỗ vai hình như còn trắng hơn cánh tay một chút.

Con hàng này sau khi phơi nắng vẫn trắng hơn người bình thường vài tone, đúng là nghịch thiên mà.

“Đừng có làm ra vẻ chúng ta rất thân nhau nữa, được không?” Tùy Hầu Ngọc nghiêm túc hỏi.

Hầu Mạch nhìn đối phương nửa ngày, cuối cùng gật đầu, không quấy rầy nữa.

Trong đại hội thể thao, thi chạy 100m và 400m có hai lượt thi loại và chung kết. Nhưng chạy 800m thì không, hai lượt kết hợp, trực tiếp xếp hạng luôn, cho nên bọn họ chỉ cần chạy một lần là xong việc.

Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc đứng vào vị trí trên đường chạy.

Hai người vừa mới khởi động xong, vừa đứng vào thì nghe thấy một trận hò hét cổ vũ cực kỳ vang dội, hình như lớp nào cũng có người cổ vũ họ.

Trong lúc hỗn loạn, chẳng còn nghe được rõ là tên ai cố lên.

Đừng tưởng ngày thường bộ dạng Hầu Mạch mười phần khí chất thiếu niên, sau khi mặc quần áo thể thao ngắn tay vào, cơ bắp trên cánh tay tràn đầy sức mạnh, uốn lượn không hề khoa trương, là kiểu tay mà các cô gái thích nhất.

Bắt mắt nhất là quần đùi lộ chân dài miên man, diễn giải hoàn mỹ bằng một câu: dưới rốn toàn chân là chân.

Tùy Hầu Ngọc đứng bên cạnh cũng không hề thua kém, vóc người tinh tế, đúng tiêu chuẩn một thiếu niên xinh đẹp nhỏ yếu.

Quần áo hai người mặc lại có màu giống nhau, khi đứng cạnh nhau, hình ảnh cực kỳ hài hòa.

Có vài người không nhịn được lầm bầm: “Chúng ta đang đứng cùng với thần tượng nào à?”

“Lo chạy đi, cố gắng giữ tâm lý thoải mái.”

Bọn họ đều biết Hầu Mạch là học sinh thể dục, đã thế lại còn là kiểu học sinh thể dục có thành tích siêu tốt nên không ôm hi vọng gì.

Bọn họ nhìn nhiều thêm một lúc rồi nhỏ giọng bàn tán: “Chắc là vẫn chạy được hơn người kia nhỉ, tay chân nhỏ xíu, tôi sợ cậu ta không kiên trì được hai vòng.”

Trong mắt người khác, Tùy Hầu Ngọc chính là kiểu nam sinh bế không nổi nữ sinh nặng 80 cân (40kg) trở lên.

Mà không hề biết… Tùy Hầu Ngọc không phải người bình thường.

Tiếng súng xuất phát vừa nổ, Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc gần như cùng lúc lao ra khỏi vạch đích, cả hai không hề bị tụt lại mà duy trì hạng đầu tiên trong suốt đường đua.

Những tuyển thủ còn lại bị bỏ xa một đoạn.

Chạy một lúc Hầu Mạch mới nhận ra Tùy Hầu Ngọc đang âm thầm so cao thấp với mình làm hắn cũng bị kích thích, chuyên tâm giằng co với Tùy Hầu Ngọc.

Chạy 800m đối với học sinh thể dục không giống 800m của học sinh bình thường.

Học sinh bình thường chạy 800m, đối với nữ sinh khối 11 là 4 phút 38 giây coi như đủ điều kiện, nhưng đối với học sinh thể dục thì phải là 2 phút 42 giây, chậm hơn là điều không thể chấp nhận được.

Còn chạy 800m của nam sinh, 2 phút 03 giây là thành tích tốt nhất, ngưỡng đạt điều kiện là 2 phút 15 giây.

Tại sao lại bị gọi là đường chạy 800m tử vong?

Chính là lúc bắt đầu phải chạy hết tốc lực và phải duy trì tốc độ này trong suốt quãng đường chạy.

Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch bây giờ chính là như vậy.

Chẳng thèm đếm xỉa gì, dùng tốc độ của chạy cự ly ngắn để tiến lên, vững vàng kiên trì trong hai vòng, cuối cùng đồng thời vượt qua vạch đích.

Toàn bộ khán giả sôi sục.

Tiếng hoan hô chấn động cả sân vận động.

Những tiếng hoan hô và khen ngợi đều thuộc về hai người bọn họ.

Không có so sánh sẽ không có đau thương.

Những người phía sau – hạng ba bị bỏ lại tận nửa vòng.

Đại hội thể thao vừa mới bắt đầu, ngay ở hạng mục đầu tiên đã đốt cháy bầu không
khí toàn trường, tiếng hò hét kéo dài hồi lâu vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Cuối cùng vẫn phải yên tĩnh để chờ công bố kết quả.

Trong lúc chờ thành tích, Hầu Mạch đi bộ qua lại, dùng cách này điều hòa trạng thái của cơ thể.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn Tùy Hầu Ngọc vẫn thản nhiên như không có gì, cái thể lực này thật tuyệt.

Cuối cùng ban giám khảo cũng tuyên bố thành tích của bọn họ: “21701 Tùy Hầu Ngọc, 21702 Hầu Mạch thành tích ngang nhau, đều là hạng nhất, thời gian là 2 phút, phá vỡ kỷ lục từ trước đến nay của trường.”

Ngang nhau.

Tùy Hầu Ngọc hình như không hài lòng với kết quả này lắm, nhíu mày rời đi.

Hầu Mạch oan oan ức ức, tốt xấu gì hắn cũng đã luyện tập trong nhiều năm, xếp ngang hàng với hắn thì có gì mà không hài lòng?

Hai người quay về chỗ lớp mình, trong lớp lại hoan hô một trận, Đặng Diệc Hành phấn khởi nói: “Chạy sương sương một vòng đã lòi ra hai vận động viên, đội điền kinh chắc đang không biết giấu mặt vào đâu!”

Thẩm Quân Cảnh ở bên lớp 16 cũng hô sang, “Ngọc ca, tuyệt lắm!”

Sau đó có vài học sinh thể dục đưa ra lời khuyên làm thế nào để thả lỏng cho Tùy Hầu Ngọc.

Tùy Hầu Ngọc nhìn xung quanh một lượt, có chút hoang mang, từ khi nào mà mình lại quen thuộc với nhóm học sinh thể dục này như vậy?

Tùy Hầu Ngọc tìm chỗ ngồi xuống, vặn nắp chai nước định uống một hớp thì Hầu Mạch ngồi ở hàng trước lôi từ trong balo một cái bình xịt chống nắng, bắt đầu phun lên người, phun nhiệt tình không khác gì mưa nhân tạo, Tùy Hầu Ngọc ngồi ở hàng sau bị phun đầy một mặt.

Hầu Mạch phun xong quay đầu lại, thấy Tùy Hầu Ngọc đang lau miệng chai nước, còn trừng mắt nhìn hắn.

“Cậu dùng không?” Hầu Mạch chủ động hỏi.

Tùy Hầu Ngọc chưa kịp trả lời thì bị Hầu Mạch che mắt lại rồi bắt đầu phun lên mặt. Cậu vội vàng ngậm miệng lại, chỉ lo bị hắn phun đầy cả miệng.

Phun xong Hầu Mạch mới hài lòng quay lên.

Tùy Hầu Ngọc yên lặng nhìn chai nước trong tay mình, nhìn nước ở bên trong, đoán chừng nước này bây giờ chẳng khác nào vừa được bỏ thêm gia vị, đành đổ đi rồi đặt vỏ chai dưới chân, khui chai mới ra uống.

Đến lúc bắt đầu hạng mục thứ hai đã có vài người bung dù ra che.

Chỉ cần không phải là chim đầu đàn là được, dần dần mọi người cũng bắt chước bung dù.

Tùy Hầu Ngọc bật cây dù mà Tô An Di cho mượn ra, lười biếng xem thi đấu, trong khoảng thời gian này, cậu để ý Hầu Mạch ngồi đằng trước bắt đầu ngọ nguậy lung tung, đầu tiên là ngồi lên lưng ghế, sau đó chuyển một chân ra đằng sau, chen vào bên cạnh Tùy Hầu Ngọc, núp dưới cây dù của cậu.

Tô An Di đang bận thi chạy 1500m, lúc này không có ở bên cạnh Tùy Hầu Ngọc nên bị Hầu Mạch thừa cơ lợi dụng.

Tùy Hầu Ngọc ghét bỏ nhíu mày liếc Hầu Mạch.

Thế nhưng Hầu Mạch vừa cọ dù vừa không biết xấu hổ, còn chủ động hỏi: “Hay là để tôi cầm cho nhé?”

“Phắn đi.”

Hầu Mạch đươg nhiên không phắn, trên người mặc áo chống nắng, dưới chân mặc quần dài, ngồi bất động dưới cây dù, nhỏ giọng than thở: “Những người quá trắng sẽ phải kiêng phơi nắng, cậu xem, ngày hôm nay tia tử ngoại rất mạnh…”

Vừa nói dứt câu, trời râm.

Hầu Mạch vẫn không đi, còn bổ sung: “Tia cực tím lúc nào cũng tồn tại trong không khí.”

Tùy Hầu Ngọc tiếp tục xem thi đấu, cất giọng đều đều xen lẫn lạnh lùng, “Thực ra cậu không cần phải như vậy, chúng ta vốn không thân. Chuyện lúc trước đều đã qua rồi, chúng ta chỉ chơi với nhau mấy ngày mà thôi, cũng chẳng còn quan hệ gì khác. Đột nhiên tôi biết mình bị một người chán ghét trong nhiều năm như vậy, đương nhiên sẽ cảm thấy mất mát, nhưng mà khi còn nhỏ tôi đúng là rất bị mọi người ghét nên tôi hiểu.”

Hầu Mạch quay sang nhìn chằm chằm Tùy Hầu Ngọc, không biết nên nói gì.

Bộ dạng Tùy Hầu Ngọc vẫn bình tĩnh thong dong, “Có lẽ cậu lo lắng thái độ của tôi không tốt nên ảnh hưởng đến sự đoàn kết của cả lớp? Không tới mức đó, tôi sẽ không gây chuyện, chỉ cần cậu đứng có tới trêu chọc tôi, tôi cũng không tới chọc giận cậu. Con người tôi không phải kiểu tính cách hòa đồng thân thiện. Sau khi tốt nghiệp chúng ta lại quay về làm người dưng, cả đời không qua lại nữa.”

“Thực ra… lúc đó tôi…” Hầu Mạch muốn nói lại thôi.

Sau chuyện hôm qua, tâm lý Hầu Mạch ít nhiều có cảm giác áy náy nên ngày hôm nay có ý định muốn bắt tay giảng hòa với Tùy Hầu Ngọc.

“Không sao hết.” Tùy Hầu Ngọc mỉm cười, “Người ghét tôi rất nhiều, thêm một người cũng chẳng thấm vào đâu. Thực ra chuyện này tôi cũng chẳng để ý nhiều như cậu nghĩ.”

Tùy Hầu Ngọc nói xong, đưa dù cho Hầu Mạch: “Dù cho cậu mượn.”

Tùy Hầu Ngọc đưa dù qua, xách balo của mình ra chỗ khác ngồi.

Cậu rất không thích kiểu tiếp cận này, khiến cho cậu có cảm giác như đang được thương hại.

Cực kỳ khó chịu.

Hầu Mạch cầm dù nhìn Tùy Hầu Ngọc nửa ngày, cuối cùng quyết định ngồi yên tại chỗ, không đuổi theo Tùy Hầu Ngọc nữa.

*** Hết chương 26

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện