Trái tim phó tướng như rơi vào hầm băng khi Đức Bình xuất hiện.
Không chỉ phó tướng tâm trạng của những người khác cũng không khá hơn, họ tuy không nhận ra người trước mặt nhưng từ dao động ma pháp họ cảm nhận trên người ông ta cũng đủ để họ biết đây là một đại hiệp sĩ.
“Không biết có phải đại hiệp sĩ Đức Bình?”
Những người sử dụng ma pháp có chữ “Đại” trong danh xưng của mình ở Nam Tinh không nhiều, và người có thể được gọi như vậy lại ở cạnh lục hoàng tử thì chỉ có một.
“Không sai, là ta.”
Đức Bình bình thản trả lời
Câu trả lời của Đức Bình đã khiến chút hy vọng của phó tướng tan vỡ.
Lý gia vốn không có đại hiệp sĩ hay đại pháp sư, không chỉ Lý gia mà các gia đình hầu tước của Nam Tinh cũng không sở hữu những chiến lực cao cấp như vậy.
Để đào tạo ra một đại hiệp sĩ, hay đại pháp sư không chỉ cần tài năng ma còn tốn rất nhiều thời gian, tiền bạc và cả công sức
Vù thế ngoại trừ hoàng gia và các gia đình công tước thì không quý tộc nào của Nam Tinh có đủ nguồn lực để làm việc này.
“Ngoài kia có chuyện gì? Sao không đi tiếp?”
Tiếng của Lý Gia Lâm từ trong xe ngựa truyền ra.
Vừa rồi lão đang ung dung nghỉ ngơi trong xe ngựa thì những tiếng nổ, cùng tiếng hét liên tục truyền tới.
Mặc dù xe ngựa không bị ảnh hưởng gì nhiều nhưng lão biết bên ngoài đang xảy ra chiến đấu rất thảm liệt.
Lão rất muốn nhìn xem rốt cuộc bên ngoài xảy ra chuyện gì nhưng lão sợ, lão sợ mở của xe sẽ gây nguy hiểm cho chính mình.
Vì thế nên Lý Gia Lâm không dám vọng động, lão yên lặng chờ đợi.
Một lúc sau mọi thứ dần yên lặng, Lý Gia Lâm vẫn có thể nghe được tiếng của phó tướng bên ngoài khiến trái tim đang treo lên của lão thả lỏng một hơi.
Lão nghĩ rằng vừa rồi chỉ là một trận chiến nhỏ phó tướng có thể dễ dàng kiểm soát được tình hình, nhưng sau đó xe ngựa đứng lại một lúc mà không tiếp tục tiến lên khiến lão khó hiểu, không nhịn được hỏi vọng ra.
Nghe tiếng chủ nhân phó tướng chỉ có thể nén sự khủng hoảng trong lòng xuống bình tĩnh nói.
“Thưa ngài! Phía trước là đại hiệp sĩ Đức Bình.”
Cửa xe bị mở toan ra ngay khi phó tướng báo cáo.
— QUẢNG CÁO —
Từ bên trong ánh mắt hoảng sợ của Lý Gia Lâm nhìn ra, hiển nhiên tin tức vừa rồi khiến hoảng sợ.
Đại hiệp sĩ Đức Bình là một cái tên khá đặc biệt, ông ta không thuộc bất cứ một gia tộc nào của Nam Tinh kể cả hoàng gia.
Ông ta là hiệp sĩ duy nhất trong Nam Tinh có thể đạt được chữ “Đại” trong danh xưng mà không cần hỗ trợ từ bất kỳ gia tộc lớn nào.
Vì thế ông ta là người cực kỳ nổi tiếng.
Với tu cách là một hầu tước Lý Gia Lâm hiển nhiên biết về Đức Bình, ông ta cũng biết Đức Bình là người của lục hoàng tử.
“Đại hiệp sĩ tôn kính.
Liệu ngài có thể thả ta rời khỏi đây, chỉ cần ngài thả ta đi ngài muốn gì ta đều sẽ đáp ứng.”
Lý Gia Lâm lên tiếng yêu cầu, giọng của lão trở nên uyển chuyển thậm chí có chút cung kính, không còn cảm giác uy nghiêm của hầu tước nữa.
Đáng tiếc chỉ với một chút đó không thể lay động được Đức Bình, một người sẵn sàng ở bên lục hoàng tử kể cả thời điểm khó khăn nhất làm sao có thể để nhiệm vụ chủ nhân giao cho thất bai được.
“Đầu hàng đi, ngươi không đi được.”
“Ngươi đừng quá đáng, cho dù là ngươi cũng không cản nổi được ta rời đi.”
Lý Gia Lâm nổi điên chỉ tay về phía Đức Bình chửi bới, giọng của lão đã chuyển sang phẫn nộ cùng một chút hoảng sợ.
Lý Gia Lâm nhìn về phía phó tướng đang cưỡi ngựa bên cạnh ra lệnh.
“Đi! Giết lão, đưa ta ra khỏi đây.”
Nhận được lệnh của hầu tước phó tướng mặt như tro quan sát xung quanh.
Tính cả Đức Bình thì kẻ địch có bốn hiệp sĩ, nếu phân ra bốn người đối phó với bọn, sáu người còn lại chặn Đức Bình thì có thể tranh thủ một ít thời gian để chạy trốn.
Vấn đề là chỉ còn một người hộ tống xe ngựa, chỉ với một người phó tướng cũng không tự tin đến mức co thể vượt qua được mai phục phía trước.
Hắn vẫn còn chưa quên những vũ khí vừa rồi đã gi3t chết ba người thuộc hạ của mình như thế nào.
“hai người các ngươi chặn ba tên này lại, còn sáu người chặn đại hiệp sĩ.”
Phó tướng suy nghĩ một lúc quyết định đối sách.
Chỉ có hai người chặn ba hiệp sĩ sẽ giảm đi thời gian mà họ có thể thoát đi nhưng đổi lại sẽ có thêm người bảo vệ xe ngựa.
— QUẢNG CÁO —
Còn sáu người chặn Đức Bình thì cực kỳ khó khăn.
Để chặn một đại hiệp sĩ hay một đại pháp sư thì cần khoảng mười người sử dụng các đòn phòng thủ và tấn công phối hợp.
Đó chỉ là con số yêu cầu thấp nhất để giữ chân một đại hiệp sĩ hay một đại pháp sư trong chưa đầy năm phút, bây giờ ngươi muốn dùng sáu người để giữ chân Đức Bình không biết có thể duy trì được bao lâu.
Đây cũng là lý do Đức Bình muốn binh sĩ phục kích tiêu hao kẻ địch trước, như vậy thì sẽ làm giảm đi số lượng người có thể hợp sức để cản ông.
Nhận được mệnh lệnh từ chỉ huy, những người này đều biết hôm nay mình sẽ chết tại đây ánh mắt của họ ánh lên sự quyết từ hướng về đội hiệp sĩ tấn công.
Đã có sự chuẩn bị trước, cộng thêm nhân số đối phương không cao các hiệp sĩ nhanh chóng làm ra phản ứng.
Họ dễ dàng đón đỡ những đòn tấn công đánh về phía mình, tuy nhiên vì đối phương mang tinh thần quyết tử nên bọn họ dần gặp không ít khó khăn.
Những kẻ khó đối phó nhất chính là những kẻ đã sẵn sàng để chết bọn chúng đánh như chưa bao giờ được đánh vậy.
Những