Tiếng tăm của Vương Hải bỗng nổi như cồn, hàng loạt tù nhân không ai là không biết tới cậu hết, gã quái vật hung tợn mới.
Bọn chúng còn đặt Vương Hải lên bàn cân so sánh với Lã Tần Đường, họ đều muốn một ngày nào đó được thấy cả hai đối đầu nhau.
Tại phòng giam 304...
"Đại ca Vương Hải, em thực sự xin lỗi..." - Tên cầm đầu ở đây bỗng dưng dập đầu xuống đất tạ lỗi.
Vương Hải đang ngồi thư giãn với điếu thuốc lá được các tù nhân khác chia cho.
Cậu hơi bất ngờ tới hành động của gã này.
"Đại ca cái khỉ, đừng có gọi tao như thế nữa."
"Em tên là Nhất Chí Lâm..."
"Có ai hỏi tên mày đâu?" - Vương Hải ngờ nghệch mặt ra, không biết tên này đang có ý đồ gì.
"Mong đại ca chỉ bảo cho chúng em cách để mạnh như đại ca." - Cả đám đàn em của Chí Lâm ở sau cũng dập đầu xuống đất.
Vương Hải thở một hơi chán nản, toan định mặc xác bọn chúng thì Chí Lâm hùng hổ tuyên bố.
"Mãi mãi về sau, chúng em sẽ là cánh tay đắc lực của đại ca.
Xin hãy tin tưởng bọn em..."
"Bọn mày bị dở người à? Để yên cho bố mày ngủ." - Vương Hải quát tháo kéo chăn đắp kín người.
Sau này cậu mới biết thêm một điều lệ trong nhà tù này: Bất cứ ai hạ gục được kẻ mạnh nhất tùy mỗi phòng đều sẽ được tôn lên làm kẻ cầm đầu gian phòng đó.
Bất kể khi Vương Hải đi đến đâu, đều có những lời hò reo tên cậu ta, bọn chúng đã đặt cậu ta thành thần tượng của mình.
Mấy tên đàn em cùng phòng cậu ta kể cả Nhất Chí Lâm luôn theo sau, hưởng chút hào quang từ Vương Hải mà lên mặt tới những tên khác.
"Làm ơn, tha cho tao đi." - Vương Hải nhíu mày.
Thực sự cậu chỉ muốn được yên ổn ở đây đến khi mãn hạn tù.
Biết vậy thì cậu ta đã không tham gia cái trận đấu rẻ rách đó kia.
Giờ từng giờ từng phút đều không thể yên tĩnh được một chút.
"Ngưng sủa tên tao đi bọn chó cặn bã, bố mày đ*o phải cái loa mà suốt ngày chúng mày cứ hét như mấy thằng rồ.
Một cái miệng còn phát ra nữa thôi là tao bẻ từng răng cho ăn cháo hết bây giờ!"
Cả gian phòng bỗng im bặt, không ai còn hé răng thêm câu nào nữa.
Lời nói của Vương Hải như sét đánh.
Sau khi nghĩ rằng đã dẹp loạn xong, Vương Hải mới xả một hơi trở về phòng giam.
Nhưng bọn tù nhân sau câu nói của Vương Hải không ai cảm thấy chán ghét, ngược lại sự phấn khích lại tăng gấp đôi.
"Kẻ mạnh nhất phải như thế chứ!"
"Khà khà...!lâu lắm mới thấy nội lực như ngày hôm nay."
"Thằng đó có tố chất làm lãnh đạo đó..."
....
"Tư Nam, giúp tao thoát khỏi cái chỗ này càng nhanh càng tốt được không?"
Vương Hải ngồi nói chuyện điện thoại với Tư Nam, cậu ta ở ngay sau tấm kính cầm điện thoại bàn nghe Vương Hải than thở.
Cậu ta có 5 phút nói chuyện với người "thân".
"Tưởng mày cứng đầu lắm cơ mà.
Nếu lúc đó để tao đút lót thằng cha thẩm phán thì bây giờ mày có phải đang tự do sung sướng rồi không? Thế ở trong đó bị bắt nạt à bé Hải."
"Mày lại bắt đầu ngứa mồm rồi đấy.
Tao ở trong còn dập cho vài thằng ra bã kia kìa, chỉ là chúng nó làm tao phát điên lên mất."
"Tao biết mày làm sao dễ bị bắt nạt, chỉ là việc mày nổi khùng cũng là điều đương nhiên.
Không phải ngẫu nhiên nơi này được coi chẳng khác gì trại tâm thần."
"Sao cũng được.
Thế thằng bê đê kia sao rồi?" - Vương Hải có chút tò mò hỏi.
"Đại Huy á? Nó tỉnh từ sau khi phẫu thuật xong rồi, nghe bảo suýt thì lìa đời đấy, may ông bà nhà nó phù hộ cho.
Tao thì không thể vào thăm nó được vì người nhà nó thuê người giám sát rồi."
"Hừm, Tư Nam, có một chuyện này tao cần nói với mày." - Vương Hải lên mặt nghiêm túc.
"Chuyện gì?"
"Có thằng là trùm trong này tao nhìn quen lắm.
Hình như tao bắt gặp nó ở đâu rồi thì phải, tao e thằng này có dính dáng tới Thegioingam."
"Tao tưởng chuyện gì, đa phần tù nhân ở đây đều từ Thegioingam mà ra mà."
"Không, thằng này đặc biệt lắm, tao cảm giác như nó không phải hạng tôm tép gì đâu.
Nó là trùm ở đây đấy."
"Nó tên là gì?" -"Lã Tần Đường."
Lã Tần Dương? Thằng này...
"Là thằng quái nào?" - Tư Nam ngơ ngác, cậu có dò xét kí ức cũng chẳng biết ai tên Lã Tần Đường trong Thegioingam cả.
"Chết tiệt, tao tưởng mày biết..."
"Phạm nhân số 22, đã hết giờ thăm người thân." - Loa thông báo vang lên.
Vương Hải được quản ngục hộ tống vào trong, Tư Nam vẫn ngồi ở ghế chưa nhúc nhích, cậu cố tìm hiểu xem cái tên Lã Tần Đường này rốt cục có liên hệ gì với Thegioingam.
Có thể đây là một manh mối giúp Tư Nam có thêm thông tin.
Trong lúc quay về trại giam của mình, Vương Hải bị bọn đàn em của Lã Tần Đường vây trước mặt, bọn chúng dàn hàng ngang tay khoanh lại.
Quản ngục hộ tống Vương Hải lập tức vung gậy ra vẻ uy quyền.
"Chúng mày làm trò gì thế hả? Tính làm loạn hả?"
Một tên bước tới chỗ quản ngục, dúi vào tay hắn một cuộn tiền mặt.
Gã quản ngục vội ngó nghiêng xung quanh, khi đã xác định không có ai mới đồng ý nhét tiền vào trong túi áo.
"Cầm tiền mua rượu uống đi anh giai."
"Hừ, coi như lần này bỏ qua thôi đó."
Gã quản ngục cứ thế rời đi bỏ mặc cho Vương Hải với đám đàn em của Lã Tần Đường.
Cậu chỉ biết cười trừ, đến một kẻ đường đường chính chính mang danh luật pháp mà còn hành động chẳng khác nào bọn tội phạm.
Cái nhà tù này không thể tin một ai được, bọn chúng đều thối nát như nhau.
Một tên đàn em bước lên lập tức ra lệnh.
"Đại ca tao muốn gặp trực tiếp mày."
"Nếu tao không đi thì sao?"
"Nếu mày không đi..." - Hắn đang nói bỗng dưng nghẹn ứ