"Anh nói cái gì?!"
"Đúng vậy.
Ở bệnh biện điều dưỡng thần kinh hơn một tháng, cậu ấy tự hại mình mười mấy lần.
Đũa, bút chì, lược....Tất cả những đồ vật mà anh có thể tưởng tượng được, cậu ấy đã từng thử qua.
Cuối cùng, tất cả mọi thứ đều bị thu đi rồi, ngay cả ăn cơm cũng là dùng ống cắm vào lỗ mũi đến dạ dày, truyền thức ăn lỏng vào! Bởi vì miệng cậu ấy phải có dụng cụ căng ra, nếu không cậu ấy sẽ cắn đứt lưỡi....Anh biết, tại sao cậu ấy lại dùng cách thức điên cuồng này tự hại mình không?"
Tay chân Ninh Trí Viễn lạnh băng.
Hắn không dám nghe nữa, rồi lại không thể không nghe.
Phun ra một câu khàn khàn từ trong cổ họng.
"Là chuyện như thế nào..."
"Là Bạch phó quan chạy tới, ôm lấy Lâm tiên sinh khóc lớn.
Kỳ thật, trạng thái thân thể của Bạch phó quan càng ngày càng sa sút, khi đó Phương tổng đốc cấm ngài ấy đến thăm Lâm tiên sinh.
Nhưng chính ngài ấy tìm cơ hội chạy đến đây, đột nhiên xuất hiện trong phòng bệnh của Lâm tiên sinh.
Lúc ấy tình huống của Lâm tiên sinh rất không ổn, ngoại trừ cậu ấy không làm người khác bị thương, mà chỉ là tự hại chính mình, biểu hiện của ngày ấy là dã thú đã mất đi lý trí không thể nghi ngờ.
Thậm chí chúng tôi đã suy đoán, có phải cậu ấy căn bản nghe không hiểu chúng tôi nói chuyện hay không?
Nhưng là khi Bạch phó quan ôm lấy cậu ấy, khóc lóc nói một câu, Tiểu Lâm Lộc, không phải anh đã đáp ứng đi ra ngoài chơi cùng tôi sao? Một người bạn tôi cũng không có, tôi sắp chết rồi! Nếu là cậu cũng không chịu bồi tôi, đến lúc đó cũng không có người khóc thay tôi....."
Than nhẹ một hơi, Trịnh trung úy tiếp tục nói.
"Đại khái anh cũng không hiểu những lời này có gì đặc biệt.
Tôi nói cho anh biết, những lời nói này cũng không có bất kỳ điều gì đặc biệt, nhưng nó lại truyền đến một tin tức —— Là tôi cầu xinh anh, anh có thể giúp tôi.
Là một câu này lôi Lâm tiên sinh trong cuồng liệt tự hủy hoại bản thân.
Cũng là những lời này khiến tôi chân chính chú ý tới nguyên nhân gây bệnh của Lâm tiên sinh.
Sợ hãi và tổn thương lớn nhất trong nội tâm của cậu ấy, căn bản không phải cái gọi là PTSD.
Nguyên nhân cậu ấy từ bỏ tất cả muốn đi tìm cái chết, là bởi vì cậu ấy là một phế vật.
Không có người thích, không có người chờ mong, không có tác dụng đối với bất cứ ai, cho nên chỉ xứng đáng là một phế vật đáng chết.
Hơn nữa, bởi vì nội tâm của cậu ấy đánh giá chính mình quá thấp, thế cho nên trong tiềm thức cậu ấy cảm thấy mình chết đi mà không phải chịu đau khổ cũng không xứng.
Cho nên cậu ấy mới sử dụng cách thức tự hại mình cực đoan như vậy để tự sát.
Bởi vì tiềm thức nói cho cậu ấy —— Cậu ấy xứng đáng nhận được những điều này.
Những điều cậu ấy đã trải qua nói cho cậu ấy, cậu ấy không xứng đáng để người ta đối xử dịu dàng.
Cậu ấy chỉ xứng bị vũ nhục, bị tổn hại, bị thống khổ dẫm đạp ở dưới chân, sau đó chết đi một cách đau đớn.
Cậu ấy cho rằng, cuộc cống của cậu ấy không đáng.
Cậu ấy xứng đáng bị như thế."
"Tại sao lại như vậy...."
"Đúng vậy, tại sao lại như vậy?"
Ánh mắt sắc bén phóng lại đây, thẳng tắp chăm chú nhìn vào gương mặt của Ninh Trí Viễn.
"Mấy tháng nay, tôi luôn tự hỏi mình vấn đề này.
Lâm tiên sinh dịu dàng như vậy, đối với người khác lại rất hiền lành, cậu ấy không nên như thế này! Rốt cuộc cậu ấy đã trải qua cái gì? Rốt cuộc là ai làm gì đối với cậu ấy, mới ép buộc cậu ấy đến tình trạng này!Thế nhưng cả chết cũng thấy mình không xứng, nhất định phải nhận hết tra tấn mới được!
Cho đến hôm nay, tôi thấy anh.
Tôi nghĩ, tôi đã tìm được đáp án rồi.
Lúc ban đầu tôi thấy các người ở bên nhau, tôi còn không có cảm giác khác.
Thậm chí tôi còn có chút vui mừng, rốt cuộc đã lâu lắm rồi Lâm tiên sinh không nói nhiều như vậy.
Tuy rằng nói là cãi nhau...Cũng coi như là tác động tích cực, đúng không.
Nhưng không nghĩ tới, mới mười phút, anh có thể kích thích Lâm tiên sinh đến nước này.
Cho nên, người lúc trước hại cậu ấy tự bức ép chính mình, sống không bằng chết, chính là anh đúng không?"
Trong đầu Ninh Trí Viễn ầm một tiếng.
Lời này của Trịnh trung úy như là một đòn cảnh tỉnh chấn động trong đầu hắn.
Thế nhưng nửa ngày cũng không thể khôi phục tinh thần lại.
"Tôi còn muốn báo cáo với Bạch phó quan, cần phải đi rồi.
Lâm tiên sinh ở đây, cho dù tôi không cho anh ở lại, phỏng chừng anh cũng không nghe.
Như vậy, mời anh trước khi hành sự phải suy nghĩ cho cậu ấy một cút, được không."
Nói xong lời này, Trịnh trung úy không liếc nhìn Ninh Trí Viễn một cái, mở cửa ra ngoài.
Mãi cho đến ra đến bên ngoài, mới nghe được phía sau truyền đến một tiếng.
"Từ từ."
Hắn dừng bước.
"Vậy, tôi....Tôi nên làm như thế nào?"
"Ý anh là gì?"
"Theo những lời anh vừa nói....Tôi tạo nghiệt, tình huống của cậu ấy! Nhất định có biên pháp hòa hoãn, có thể cứu cậu ấy đúng không?"
"Cái này làm sao tôi biết được? Rốt cuộc tôi chỉ là một người tham gia quân ngũ, cái gọi là lấy tư cách bác sĩ tâm lý đều chỉ là lấy được nhiều trợ cấp mới miễn cưỡng làm, tôi chỉ là tên gà mờ.
Tôi không cứu được cậu ấy, tôi chỉ có thể tận lực chăm sóc cậu ấy.
Anh vẫn nên đi tìm người khác hỏi một chút đi."
Sắc mặt của Ninh Trí Viễn càng khó nhìn.
Trịnh trung úy nhìn hắn một lần, chậm rãi mở miệng.
"Xem ra ra hiện tại anh rất xúc động.
Muốn chuộc tội, trực tiếp tiếp nhận cậu ấy đúng không? Tôi khuyên anh nghĩ lại cho thật kĩ, rốt cuộc anh có năng lực này hay không.
Hiện tại cả người Lâm Lộc đều là vết thương, tựa như một món đồ dễ vỡ.
Nếu như anh thật sự muốn tiếp nhận cậu ấy, phải chuẩn bị bảo vệ cậu ấy cho tốt cả đời.
Nếu không, nhân lúc còn sớm hãy rời khỏi nơi này, buông cho cho cậu ấy đi."
Nói xong lời này, Trinh trung úy thật sự đi rồi, Chỉ là một mình Ninh Trí Viễn đối diện với gió biển thổi dựng bức màn phất phơ, cuối cùng hạ xuống khiến phòng ngủ của Lâm Lộc trở nên tối tăm.
Trong lòng hắn sóng to gió lớn, đổ đập rơi xuống.
Hắn không có cách nào thở được.
Đi qua đứng ở mép giường.
Lâm Lộc đang hôn mê, cuộn thân mình thành một đoàn.
Ninh Trí Viễn nhìn thấy xương bả vai cao ngất không ngừng cậu run rẩy.
Hắn nhắm mắt lại, lông mi run run.
Đột nhiên một tiếng than khóc vang lên, trong lúc mơ ngủ cậu lắc đầu, thấp giọng thút thít.
"Không được....Buông tôi ra....Thả tôi ra....Ô ô...."
"Cậu đang ở trong ác mộng.
Ngón tay bất an nắm chặt khăn trải giường tạo thành từng nếp uốn.
Cánh tay mảnh khảnh lộ ra bên ngoài, khớp xương cổ tay xuất hiện vết thương xấu xí dữ tợn, nhìn thấy ghê người nhào vào mắt Ninh Trí Viễn.
Ninh Trí Viễn nắm chặt tay, móng cắm vào lòng bàn tay thật sâu.
Lâm Lộc đang đau khổ, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn, lại không dám duỗi tay ra chạm chút hắn cũng không dám.
Hắn đã không có tư cách an ủi Lâm Lộc từ lâu.
Lại nói tiếp, hiện tại Lâm Lộc chịu nhiều khổ như vậy, có