"Quân Ninh, dù em không đi làm thì anh vẫn có thể nuôi em mà, sau này em cứ ở nhà làm thiếu phu nhân nhà họ Lục, đây không phải cuộc sống mà em hằng mong ước sao?” Lục Thiếu Kiệt ôm lấy cô, dịu dàng dỗ dành an ủi.
Quân Ninh đẩy anh ra, căm hận nói: “Em không muốn, em thay đổi chủ ý rồi! Em muốn dốc toàn lực để đặt chân vào làng giải trí, mấy người đó đuổi em đi thì em lại càng không muốn cút đi.
Em muốn làm diễn viên hạng A, nữ minh tinh hạng A, một ngày nào đó em sẽ chà đạp con tiện nhân Lâm Tuyết Hạ đó dưới chân mình, em sẽ ra sức sỉ nhục cô ta, chèn ép cô ta!”
“Quân Ninh, em đã mang thai rồi, không được tùy ý như thế.” Sắc mặt của Lục Thiếu Kiệt lập tức trầm xuống, lời nói cũng trở nên lạnh lẽo hơn nhiều.
Quân Ninh dường như cũng ý thức được phản ứng quá khích của bản thân nên vội vàng hạ giọng, nức nở nói với Lục Thiếu Kiệt: “Thiếu Kiệt, tuy rằng em gả cho anh rồi, cũng có con rồi, nhưng em cũng muốn có sự nghiệp của riêng mình, em không muốn sống dựa hết vào anh, như vậy em sẽ thấy bản thân không xứng với anh, em không muốn thua Lâm Tuyết Hạ, em muốn chứng minh cho tất cả mọi người thấy, anh đã đúng khi chọn em.
Nếu như em cứ thế này mà rút lui thì đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ coi thường anh, thậm chí đến cả em cũng bị người ta cười nhạo khinh bỉ, cảm thấy không còn chút mặt mũi nào, anh muốn như vậy sao?”
Quân Ninh làm như vậy chính là dùng đạo lý để anh ta hiểu đồng thời dùng tình cảm để khiến anh ta cảm động, Lục Thiếu Kiệt vừa rồi vẫn còn tức giận nhưng nghe xong thì sắc mặt đã dịu đi ít nhiều, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng như nước.
Đây chính là bản lĩnh của Quân Ninh, cô ta biết lúc nào nên nói cái gì, nắm chắc trọng điểm, thường nói ra những lời đường mật chạm đến trái tim Lục Thiếu Kiệt.
Nhìn thấy sự thay đổi của anh, Quân Ninh vội vàng thêm dầu vào lửa: “Thiếu Kiệt, mấy ngày nay Lâm Tuyết Hạ sỉ nhục chúng ta như vậy còn chưa đủ à? Cô ta bây giờ còn dám bôi nhọ chúng ta trước công chúng, ai biết được sau lưng cô ta còn làm việc gì quá đáng hơn không chứ? Em thật sự không muốn cả đời này phải chịu sự chèn ép của cô ta, nếu cứ tiếp tục như vậy thì em thà chết còn hơn.”
“Đừng nói lung tung, có anh ở đây, anh tuyệt đối sẽ không để Lâm Tuyết Hạ có cơ hội đó.” Quân Ninh lại ôm Lục Thiếu Kiệt vào lòng, giọng nói đầy vẻ thương tiếc.
“Vậy anh đồng ý với em rồi sao?”
Lục Thiếu Kiệt không còn cách nào khác đành thở dài: “Em nói đến vậy rồi, anh còn có thể không đồng ý sao? Em muốn làm gì thì cứ làm đi, vào giới giải trí cũng được, làm nữ minh tinh hạng A cũng được, anh sẽ dùng tất cả những gì mình có để giúp em.
Nhưng em phải đồng ý với anh một điều kiện…”
“Anh nói đi.”
“Dù có chuyện gì cũng phải chăm sóc tốt đứa trẻ trong bụng, ba