Editor: Sasaswa
Người Tiểu Duệ giới thiệu cho Tô Thần là một người Mĩ tên George, hắn giới thiệu cho Tô Thần rất nhiều trường học.
Nhưng Tô Thần phát hiện các trường tốt đều yêu cầu rất cao, đối với người thi Tiếng Anh cấp bốn thôi đã khó, thi GRE/GMAT* còn khó hơn.
*GRE (Graduate Record Examination): Kỳ thi Sát hạch tuyển sinh Cao học.
Bài thi được yêu cầu với những sinh viên đang có ý định nộp hồ sơ theo học các chương trình đại học, sau đại học của các ngành nghiên cứu xã hội, nghiên cứu kỹ thuật và nhiều ngành khác.
GMAT: là bài thi dự tuyển chương trình Cao học về Quản lý.
Nếu bạn định học ở các trường kinh tế, chứng chỉ GMAT gần như là điều bắt buộc trong hồ sơ xin việc.
(Nguồn: Google)
Giả sử Tô Thần hết sức học hành đi chăng nữa thì thời gian mười năm lãng phí vẫn không thể bù lại trong vài tháng được, dù sao cậu cũng không phải là thiên tài ngôn ngữ.
Phần lớn các ngôi trường tại Mĩ đều yêu cầu điểm GRE hoặc GMAT.
Cũng có một số ít chỉ cần nhìn vào thành tích đã biết năng lực của người đó ra sao.
Tô Thần phát hiện cho dù George có giới thiệu mấy trường phổ thông đi chăng nữa thì đối với cậu yêu cầu vẫn rất cao.
Nhưng bây giờ nghĩ tới những chuyện này cũng vô dụng, cậu hiện tại phải cố gắng vượt qua bài thi tiếng anh, sau đó mới căn cứ theo kết quả để chọn trường.
Học phí ở Mĩ đều rất đắt nên nếu Tô Thần không thể lấy học bổng thì cậu căn bản không có cách nào để chi trả số tiền lớn như vậy được.
Tô Thần nghĩ cậu trước hết nên vượt qua kì thi lần này và bài thi cấp bốn, sau đó thì tập trung chuẩn bị cho kì thi GRE.
George thỉnh thoảng sẽ liên lạc cho Tô Thần, cậu cũng không phiền, tất cả là vì học tiếng anh.
Tô Thần không phải là loại người hay chủ động, bình thường sẽ rất yên tĩnh, tạo cho người khác cảm giác không dễ gần, cho nên bên cạnh cậu không có nhiều bạn bè, trong cuộc sống ngoài trừ học tập thì chính là Tần Tu Trạch.
George là người tốt, rất nhiệt tình, ấn tượng của cậu với hắn khá tốt, hai người nói chuyện vài lần liền trở thành bạn bè.
George là người yêu thích Ttrung Quốc, đối với văn hóa Trung Quốc rất có hứng thú.
Hắn yêu thích lịch sử Trung Quốc, các kiến trúc lâu đời nơi đây, các truyền thuyết xa xưa và đặc biệt là ẩm thực Trung Quốc.
George đã đến Trung Quốc mấy lần, biết một chút tiếng Trung.
Lúc nói chuyện với Tô Thần vô tình sẽ lộ ra một ít tiếng Trung sứt sẹo của mình, phát âm kì quái làm cậu lúc nào nghe thấy cũng buồn cười.
George nghe Tô Thần nói mình biết nấu ăn, phi thường hâm mộ, hắn nói sau này có đến Trung Quốc hoặc Tô Thần đến Mĩ nhất định phải nếm thử tay nghề của cậu.
Hai người trao đổi địa chỉ mail cho nhau, thỉnh thoảng sẽ gửi tin nhắn qua lại.
Tô Thần cảm nhận được sức sống tuổi trẻ trên người George nên tinh thần ngày càng tốt! Cảm thấy mình càng yêu đời hơn! Đây là những thứ bản thân Tô Thần không có cho nên mỗi lần cậu nói chuyện với Geogre đều cảm thấy rất vui vẻ!
Tô Thần cứ nghĩ George nhỏ hơn mình cho đến khi cậu biết George lớn hơn mình vài tuổi, cậu bỗng phát hiện thật ra mình vẫn còn rất trẻ.
Ở cái tuổi này của Tô Thần, nên cố gắng theo đuổi đam mê của mình chứ không phải hạn chế bản thân mình trong một khuôn khổ nào đó.
Truyện được đăng tại lloading404.wp.com và Wattpad Sasaswa.
Tất nhiên mấy ngày nay Tần Tu Trạch luôn gọi điện cho Tô Thần, mỗi lần hắn đều sẽ hỏi vết thương đã lành chưa? Đang làm gì? Tô Thần đều qua loa trả lời hai câu.
Vết thương của Tô Thần đã đóng vảy nên cậu muốn đi thăm dì Tần.
Cậu muốn hỏi bà có muốn đi gặp cha Tô không.
Tô Thần sau khi gọi điện cho dì Tần xác nhận bà đang ở nhà thì lập tức đi qua.
Dì Tần biết Tô Thần tới lập tức vui vẻ, bà nấu một bữa cơm lớn cho cậu, sau khi ăn xong thì Tô Thần giúp bà dọn dẹp chén đũa.
Dì Tần rửa một ít trái cây, cùng Tô Thần ngồi trong phòng khách vừa xem tivi vừa nói chuyện.
Tô Thần hỏi thăm tình hình gần đây của bà, biết bà vẫn đang làm ở chỗ cũ.
Tô Thần nhíu mày lại, hỏi: "Dì Tần, dì có muốn đi Mĩ không?"
Dì Tần kinh ngạc nói: "Đi Mĩ làm gì?"
"Cha cháu đang trị bệnh bên đó, ông vừa kết hôn với dì Khương, không biết sau này ông có muốn trở về không.
Cháu cũng muốn qua bên đó học.
Cho nên cháu hi vọng dì..." Tô Thần còn chưa nói hết, dì Tần đã ngắt lời nói: "Thần Thần, cháu muốn đi đâu thì cứ đi, không cần để ý đến dì.
Dì lớn tuổi rồi, không muốn lăn lộn nữa, đến lúc không lao động được thì tìm cái viện dưỡng lão ở là xong."
Tô Thần muốn khuyên thêm vài câu nữa thì dì Tần lại nói: "Đi đến một đất nước xa lạ, bọn họ nói cái gì dì cũng không hiểu, rất kỳ quái, dì không quen, hơn nữa dì đến đó không làm gì sẽ tạo thêm gánh nặng cho mọi người."
Biết dì Tần không muốn đi, Tô Thần cũng không miễn cưỡng nữa.
Cậu suy nghĩ một chút nói: "Dì Tần, hay dì nghĩ việc đi."
Bà nói: "Công việc này làm rất thoải mái, một chút cũng không mệt, lương còn cao gấp đôi chỗ khác.
Vào ngày lễ còn được tặng thuốc bổ, đối với người lớn tuổi cực kỳ tốt, rất quý.
Có ngốc dì mới xin từ chức.
Sau này rất khó để tìm được công việc tốt như vậy." Nói xong bà còn muốn đi lấy thuốc bổ được tặng cho Tô Thần xem.
Tô Thần vội kéo tay bà lại, ngồi xuống nói: "Ở nhà hắn món đồ nào cũng quý, cháu sợ dì không cẩn thận làm vỡ, đến lúc đó không phải không bồi thường nổi sao?"
Dì Tần cười nói: "Chuyện này không sao cả, chủ nhà đã nói sau này dì có làm vỡ thứ gì thì không cần lo lắng, hắn không bắt dì bồi thường.
Hắn còn sợ dì không tin, đã kí cam kết rồi." Nói xong liền đi lấy giấy cam kết cho Tô Thần xem.
Tô Thần: "...".
Miệng lưỡi Tô Thần vốn đã không nhanh nhảu, mà Tần Tu Trạch còn cho dì Tần ưu đãi lớn như vậy, mãi đến khi rời đi Tô Thần vẫn không thuyết phục được bà nghỉ việc.
Tô Thần gọi cho trợ lí Trương, hai người hẹn nhau dùng cơm vào buổi tối.
Tô Thần định nếu mình không thuyết phục được dì Tần thì chờ sau khi cậu rời đi sẽ nhờ trợ lí Trương chăm sóc cho bà.
Trước đây dì Tần đã gặp trợ lí Trương tại nhà Tô Thần, hai người bọn họ đã quen biết, giao dì Tần cho trợ lí Trương cậu cũng yên tâm.
Hơn nữa trong thành phố này chỉ có trợ lí Trương là cậu có thể nhờ vả.
Lúc Tô Thần nói chuyện này cho trợ lí Trương, y rất nhanh đã đáp ứng, cậu rất cảm ơn trợ lí Trương, hai người cũng uống nhiều hơn mấy ly.
Khi hai người sắp ăn xong, trợ lí Trương bỗng nhiên nói: "Có việc này tôi muốn nói với cậu, tuy bây giờ nói ra cũng không có ý nghĩ gì, thế nhưng tôi cảm thấy cậu cần phải biết."
Thấy gương mặt trợ lí Trương trở nên nghiêm túc, Tô Thần tò mò hỏi: "Chuyện gì?"
Y nói: "Phó giám đốc Lưu lần trước từ chối cho chúng ta vay tiền cậu còn nhớ chứ?"
Tô Thần gật đầu, không biết tại sao trợ lí Trương lại nhắc đến người này.
Trợ lí Trương theo thói quen đẩy kính, nói: "Tôi sau đó có liên hệ với gã vài