Editor: Yang1002
Vương Văn Việt tự mình chuẩn bị xe ngựa cùng người đi theo, Thanh Hà Vương thị gia lớn nghiệp đại, hạ nhân và mấy thứ Vương Văn Việt mang theo cũng không ít.
Xe ngựa của Vương gia chừng tám chiếc, mặt trên dán dấu hiệu của Vương gia.
Sau khi xe ngựa Vương gia gia nhập vào đoàn xe của Cơ Tùng, Nhan Tích Ninh cảm thấy đội ngũ của bọn họ lớn mạnh hơn không ít.
Mắt thấy đám người Nhan Tích Ninh phải đi, nước mắt thật vất vả mới ngưng lại của Cơ Đàn lại rơi xuống.
Cậu lại một lần nữa bổ nhào vào trong lòng Nhan Tích Ninh: "Tam tẩu, ngươi và Tam ca phải sớm trở về, Tiểu Thất chờ các ngươi."
Động tác nhào qua của Cơ Đàn quá lớn, khiến cho thân thể Nhan Tích Ninh phải lùi về phía sau mấy bước, hà bao bên hông cũng rơi trên mặt đất.
Hắn vốn không muốn khóc, kết quả bị cảm xúc của Cơ Đàn cuốn theo, hốc mắt cũng đỏ lên: "Được.
Tiểu Thất cũng phải đáp ứng ta, chiếu cố chính mình thật tốt."
Cơ Đàn dựa vào ngực Nhan Tích Ninh nghiêm túc gật đầu: "Ân!"
Dừng một chút cậu buông lỏng Nhan Tích Ninh ra nhặt hà bao trên mặt đất lên: "Tam tẩu, hà bao của ngươi rớt.
Trong đây cứng cứng, là cái gì nha?"
Hà bao chứa khoá trường mệnh mà Cơ Tùng tặng hắn.
Khóa trường mệnh là trang sức cho trẻ con đeo, một người lớn như Nhan Tích Ninh đeo vào cũng không tiện lắm, vì thế hắn liền tìm cái hà bao đựng khóa trường mệnh mang theo bên người.
Nhan Tích Ninh cười giải thích: "Là khóa bình an, Tam ca ngươi tặng."
Cơ Đàn sờ sờ cổ mình, cậu lấy một cái khoá trường mệnh vàng rực rỡ từ trong vạt áo ra hai mắt sáng lấp lánh: "Là khóa trường mệnh như vậy ư? Tiểu Thất cũng có một cái."
Khoá trường mệnh của Cơ Đàn là Nhàn Quý phi sai người tạo ra, mặt trên khắc mấy chục chữ phúc to to nho nhỏ.
Cơ Đàn thích nhất chữ phúc to to ở giữa kia, cậu chỉ vào chữ phúc khoe cho Nhan Tích Ninh xem: "Trên khoá trường mệnh mà Tam ca đưa cho Tam tẩu cũng có chữ phúc như vậy sao?"
Cơ Lương đen mặt than một tiếng: "Lại tới nữa......"
Chữ phúc bên trên khóa trường mệnh của Cơ Đàn là Bình Viễn Đế tự tay viết, năm đó khi Cơ Đàn sinh ra, tâm tình của Bình Viễn Đế tốt, ông tự tay viết chữ này xuống.
Nhàn Quý phi đã từng nói cho Cơ Đàn biết lúc cậu còn nhỏ, khóa trường mệnh này là khoá trường mệnh độc nhất vô nhị trên thiên hạ, chữ phúc lớn nhất kia chỉ có một mình cậu có.
Điều này khiến cho Cơ Đàn chỉ cần nhìn thấy khoá của người khác, sẽ luôn muốn nhìn xem khoá của người khác có giống khóa của mình không.
Nhan Tích Ninh cười lắc đầu: "Không có."
Cơ Đàn chưa từ bỏ ý định, đôi mắt cậu trông mong: "Tam tẩu cho ta xem xem đi ~"
Nhan Tích Ninh không lay chuyển được Cơ Đàn, chỉ có thể đem khóa trường mệnh từ trong vạt áo ra.
Cơ Đàn lăn qua lộn lại nhìn vài lần mới an tâm: "Quả thật không giống nhau."
Nhan Tích Ninh câm nón, Cơ Đàn quả nhiên là trẻ con, điểm chấp nhất luôn là chỗ kỳ quái.
Mắt thấy Cơ Đàn còn muốn thao thao bất tuyệt về khóa trường mệnh, Cơ Lương không thể nhịn được nữa, hắn xách Cơ Đàn lên một phen nói với hai người Cơ Tùng: "Thời gian không còn sớm, ta phải chạy nhanh trở về.
Tam Hoàng đệ và đệ muội thuận buồm xuôi gió." Dứt lời không để ý phong độ chạy đi như bị ai đuổi theo vậy.
Cơ Đàn vừa giãy giụa vừa gào khóc: "Ô ô ô, ngươi buông, ta còn muốn nói chuyện với Tam tẩu!"
Cơ Lương cúi đầu tiếng uy hiếp truyền đến: "Còn nói, ngươi còn dám nói! Một lát để phụ hoàng bắt được, trở về sẽ phạt ngươi học thuộc lòng.
Bài lần trước ngươi còn chưa thuộc, lần này lại bị bắt được, Thái phó sẽ đánh vào lòng bàn tay ngươi."
Cơ Đàn giống như chó nhỏ bị túm gáy, cậu nức nở vài tiếng liền ủ rũ phất tay về phía Nhan Tích Ninh: "Tam tẩu sớm trở về a ~"
Nhan Tích Ninh cũng vẫy tay: "Tạm biệt ~"
Nhìn thấy bóng dáng bọn Cơ Lương đi xa, Cơ Tùng có chút cảm khái: "Không nghĩ tới Cơ Lương sẽ đến tiễn ta."
Nhan Tích Ninh càng cảm khái: "Kỳ thật ta cảm thấy Nhị hoàng huynh không xấu như vậy." Tuy rằng có gương mặt không dễ đối phó, kỳ thật lại thuần khiết dễ lừa ngoài ý muốn.
Cơ Tùng nhìn nhìn sắc trời: "Đi thôi, thời gian không còn sớm, Cơ Lương nói phụ hoàng cùng Thái tử ở phía trước chờ chúng ta."
Đi qua hướng Tây khe núi nửa canh giờ, mã tràng của Dung Vương phủ gần ngay trước mắt.
Còn chưa tới gần mã tràng, Nhan Tích Ninh liền cảm thấy hình như không được thích hợp lắm.
Suy nghĩ cẩn thận lại, nguyên lai là tiếng ve biến mất.
Đang lúc tháng tám, trong rừng hẳn là một mảnh tiếng ve, mà hiện tại chung quanh im lặng đến ngay cả tiếng kêu của chim cũng không thấy, chỉ có thể nghe được tiếng bánh xe lăn vòng.
Nhan Tích Ninh có chút lo lắng: "Tùng Tùng, ta không nghe thấy tiếng ve hay tiếng chim kêu."
Cơ Tùng xem xét núi rừng ven đường: "Hẳn là do cấm quân đang bảo hộ phụ hoàng cùng Thái tử."
Sát khí trên người cấm quân phát ra làm kinh sợ chim thú, sợ tới mức ve sầu cũng không dám mở miệng.
Nhan Tích Ninh theo bản năng nhìn về phía dãy núi nhấp nhô liên tiếp, hắn khiếp sợ không thôi: "Này......!bao nhiêu cấm quân a!"
Bất quá này cũng không kỳ quái, xuất hành chính là Bình Viễn Đế cùng Thái tử, nếu hai vị này có gì sơ xuất, cả Sở Liêu đều sẽ rối loạn.
Bởi vậy chỉ cần bọn họ ra kinh thành, cấm quân sẽ sớm ở phụ cận bố trí phòng vệ.
Xe ngựa vừa qua núi phụ cận, trên sơn đạo phía trước liền có một đám người giục ngựa mà đến.
Chăm chú nhìn lại, đầu lĩnh chính là Thống lĩnh cấm quân Lâm Sấm cùng các bộ hạ của hắn.
Lâm Sấm xoay người xuống ngựa trước xe ngựa, hắn hành đại lễ: "Vương gia, bệ hạ cùng Thái tử đang ở phía trước chờ ngài."
Cơ Tùng vén rèm lên chắp tay: "Làm phiền Thống lĩnh dẫn đường."
Sườn núi phía trên mã tràng có một cái đình, đứng ở trong đình có thể thu hơn phân nửa mã tràng vào đáy mắt.
Bình thường chỉ có các mã quan lui tới chỗ này nghỉ tạm thả ngựa, hôm nay trong đình lại có quý nhân.
Bình Viễn Đế cùng Cơ Nam liền đứng ở trong đình chờ Cơ Tùng, hai bọn họ chờ ở đây cũng đã lâu, thời tiết quá nóng sắc mặt Cơ Nam cũng bắt đầu trắng bệch.
Xe ngựa Cơ Tùng còn chưa tới gần, hai người Bình Viễn Đế liền từ trong đình đi ra.
Nhan Tích Ninh đỡ Cơ Tùng từ trên xe ngựa xuống, hai người hành đại lễ với Bình Viễn Đế: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."
Bình Viễn Đế vội vàng nâng Nhan Tích Ninh dậy: "Ai, mau đứng dậy mau đứng dậy."
Nói xong Bình Viễn Đế nhìn nhìn xe ngựa phía sau hai người, mày ông hơi hơi nhăn lại trong mắt đều là đau lòng: "Sao chỉ dẫn theo ít người như vậy?" Trừ bỏ ba mươi mấy thị vệ trong Vương phủ, cũng chỉ thêm mười mấy tên phủ đinh.
Làm Vương gia tới đất phong, người lẫn xe ngựa Cơ Tùng mang theo thật sự quá ít.
Cơ Tùng cười nói: "Vậy đã là đủ rồi." Phủ đinh có thể chủ động đuổi kịp bọn họ, đã là chuyện ngoài dự tính.
Dung Vương phủ chỉ có nhiêu đây người, y cùng A Ninh cũng không phải người quen sống an nhàn sung sướng, trong mắt Cơ Tùng, mang nhiều người như vậy tới Lương Châu đã là đủ rồi.
Bình Viễn Đế bước nhanh đến xe ngựa đằng sau hai người nhấc mành, chỉ thấy xe ngựa chỉ có chăn mền chất chồng, vì tiết kiệm không gian, hai người ngay cả rương dư ra cũng không mang.
Trong lòng Bình Viễn Đế lại càng không thể tiếp thu: "Chút đồ vật này sao có thể đi? Tuy là tới đất phong, cũng không thể tiết kiệm như thế."
Lúc này Cơ Nam đã có chút hoảng hốt đi tới: "Đúng vậy Dung Xuyên, phụ hoàng nói đúng.
Nói như thế nào ngươi cũng là Vương gia, không thể ủy khuất chính mình.
Vi huynh chuẩn bị một ít đồ vật này nọ cho ngươi, trên đường có thể sử dụng."
Cơ Tùng theo ánh mắt Cơ Lương nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa là hơn mười chiếc xe ngựa.
Khoé môi Cơ Tùng và Nhan Tích Ninh không thể khống chế mà co giựt, Cơ Nam thật sự đã tiêu một bút thật lớn a, vừa ra tay đã đưa hơn mười chiếc xe ngựa.
Cơ Nam thổn thức nói: "Lương Châu hẻo lánh, Dung Xuyên vừa đi không biết ngày nào mới có thể trở về, mỗi khi vi huynh nhớ đến, trong lòng cũng nhiều sầu não."
Cơ Tùng từ trước đến nay không thích nói chuyện phiếm với Cơ Nam, lúc Cơ Nam nói chuyện luôn loan loan nhiễu nhiễu một đống đạo lý cùng cảm khái.
Vì thế y củng chắp tay cảm kích nói: "Đa tạ hoàng huynh."
Bình Viễn Đế khoát tay với Cơ Nam: "Trẫm nói với