"Cháu không thể so với anh Đại Lâm, anh ấy mới lợi hại, nếu không chú Mã cũng sẽ không phải đưa anh Đại Lâm vào nhà máy.”
Mã Hồng Đào nhận lấy văn kiện cô đưa tới, ngoài cười nhưng trong tâm không cười nói:
"Ha ha, con bé này, Đại Lâm lợi hại thế nào cũng không bằng anh cháu đã sớm vào giúp ba cháu.
Cháu cũng đừng nổi giận, học cho tốt, ba cháu chắc chắn không nỡ để cháu đi nơi khác.”
“Đúng vậy, cháu cũng cảm thấy anh cháu rất tài giỏi.
Nghe nói lúc trước để vào xưởng anh đã trải qua khảo hạch rất nghiêm ngặt nhưng đều thi qua.
Nhưng anh Đại Lâm cũng rất lợi hại.”
Có một người ba tốt giúp đi vào bằng cửa sau.
Mã Đại Lâm không ngốc, lập tức nghe ra lời này của Tô Ngọc Kiều là đang nói anh ta đi cửa sau nên trừng mắt nhìn cô muốn nổi giận.
Mã Hồng Đào lạnh lùng liếc anh ta một cái, quay đầu lại còn có thể cười với Tô Ngọc Kiều:
"Ngọc Kiều nói đúng, Đại Lâm sao có thể so với anh trai cháu.
Thằng bé không gây chuyện cho chú đã là tốt rồi.”
Thưởng thức sắc mặt cứng ngắc khó coi của hai cha con nhà kia, Tô Ngọc Kiều hả giận, xoay người cầm văn kiện đã ký xong rời đi.
Cửa vừa đóng, Mã Đại Lâm liền đứng lên nói:
"Ba thật biết nhẫn nại, một con nhóc thối cũng dám đạp lên đầu ba ị.”
“Im mồm!”
Mã Hồng Đào ném cây bút máy trong tay nói gay gắt:
"Mau đuổi người này cho tôi.
Bây giờ là lúc nào rồi, nếu anh dám làm hỏng chuyện của tôi, xem tôi xử lý anh như thế nào.”
Mã Đại Lâm trả lời:
"Lời này ba nên nói với mẹ, một chút việc nhỏ mà còn xử lý không được? Hiện tại người ta tìm tới cửa, nói nếu không xếp cho em trai cô ta vị trí tốt thì sẽ đi tố cáo, con còn có cách nào khác?"
Mã Hồng Đào tức giận đứng lên ở bên cạnh bàn đi đi lại lại hai vòng mới miễn cưỡng ngăn chặn cơn giận hỏi:
"Vậy anh sắp xếp người ở đâu rồi, tất cả đều xử lý tốt rồi chứ?"
“Ba yên tâm đi, con sắp xếp anh ta đi kho hàng, để cho anh ta nhận thế chỗ của người khác, mọi việc đã được lo liệu đầy đủ rồi.”
Mã Đại Lâm nói xong thấy ba mình còn cau mày lại khinh thường nói:
"Con thấy ba chính mới lo lắng quá nhiều đấy.
Xưởng trưởng dẫn Tô Ngọc