Đặc biệt vô cùng may mắn chính là, ngay khi Triệu Tiểu Tiên thuận tay định lấy cục sạc dự phòng ở trên đầu giường, chuẩn bị tiến hành công kích đối với vị khách không mời thì đầu óc của nàng liền nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Nhìn lại bộ dạng chính mình đang đè ở trên người đối phương, là ai ra tay trước vừa nhìn là biết ngay.
Triệu Tiểu Tiên:...
Tay của Triệu Tiểu Tiên ở trong không trung sửng sốt một vài phút, sau đó lại lặng lẽ không một tiếng động đem cục sạc dự phòng để lại về chỗ cũ. Sau khi xác định Doãn Tân không bị nàng đánh thức, liền rón ra rón rén bước xuống giường.
Nhặt lên cái chăn bị rơi ở trên mặt đất, thời điểm một lần nữa quay về cái ghế sôpha của nàng, Triệu Tiểu Tiên mới hung hăng thở ra một hơi.
Rốt cuộc là tại sao nàng có thể làm ra cái chuyện leo lên giường của Doãn Tân?!
Triệu Tiểu Tiên đem mặt chôn ở trong chăn, trong lòng không ngừng khinh bỉ, tự thừa nhận bản thân không còn mặt mũi nào mà gặp người khác!
Doãn Tân ở trên giường đồng thời mơ hồ thở ra một hơi, cũng còn may, Triểu Tiểu Tiên còn có chút tự ý thức được chính mình.
Sau chuyện leo lên giường kia, Triệu Tiểu Tiên liền không thể ngủ lại được, một mặt là thật sự không còn mặt mũi nào để tiếp tục ngủ, sợ là bản thân mình lại làm ra cái chuyện không thể khống chế, hai là nàng tự nhớ lại chuyện cũ, xem lại bản thân mình từ nhỏ đến lớn có phải là từng có mộng du hay không.
Sau đó kết luận là, ngoại trừ tư thế ngủ của nàng không được quá tốt, thường xuyên từ đầu này lăn đến đầu kia, nhưng mà chuyện tự ý rời giường hình như chưa từng xảy ra.
Doãn Tân tự nhiên cũng không ngủ được, cô tận dụng hết mọi khả năng kéo dài hô hấp để bù lại cho trạng thái bị thiếu oxy trong một thời gian dài, nhưng mà cơ thể lại theo bản năng tìm kiếm dư vị, chính là cái loại cảm giác khi gần gũi tiếp xúc.
Doãn Tân cảm thấy Triệu Tiểu Tiên quả thật là rất thích mùi dâu tây, ngay cả trên người của nàng, giống như đều tỏa ra vị chua ngọt của dâu tây.
Khiến cho người khác không thể kiềm chế được muốn cắn một cái.
Mặc dù là không ngủ được, nhưng Doãn Tân vẫn cứ không nhúc nhích nằm đến bảy giờ ba mươi, khi chuông báo thức reo lên liền rời khỏi giường.
Ánh mặt trời buổi sáng sớm xuyên qua bức màn cửa sổ chiếu vào trong phòng, trong nháy mắt Doãn Tân nhìn thấy cái thân ảnh ở trên sôpha đang đem chính mình bao lại lung tung lộn xộn.
Chăn của Triểu Tiểu Tiên hơn phân nửa là rơi ở trên mặt đất, trên người chỉ đang đắp một góc chăn, ngay cả một chân của nàng cũng rơi ở trên tấm thảm, sau đó vừa nghiến răng vừa giống như bất kỳ lúc nào cả người cũng có thể từ trên sôpha rơi xuống.
Nha đầu này là đang phiền muộn hay ngược lại là đang ngủ rồi.
Doãn Tân vén chăn từ trên giường đi xuống, cô đi đến trước sôpha, cúi đầu đánh giá một hồi lâu cái tư thế ngủ hoàn toàn không tính là đẹp mắt của người phụ nữ này, sau đó rốt cục không nhịn được nở nụ cười.
Cô bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng khom lưng, đem người ôm lên, xoay người đặt lên trên giường.
- -----------------------------
Thời điểm Triệu Tiểu Tiên thức dậy một lần nữa đã là mười giờ ba mươi, nàng bị tiếng đập cửa vụn vặt đánh thức, nhưng vẫn có thể nghe được người gõ cửa đã xem xét đến cảm nhận của Triệu Tiểu Tiên khi thức dậy, không có đơn giản chỉ vì muốn đánh thức nàng mà gõ cửa đến mức đinh tai nhức óc.
Sau khi Triệu Tiểu Tiên ở trong phòng tỉnh lại, lập tức vì chuyện bản thân 'tại sao lại leo lên giường của Doãn Tân' mà không ngừng sụp đổ.
Có độc a!
Tuy rằng Doãn Tân đã sớm không còn ở trong phòng, nhưng mà Triệu Tiểu Tiên đối với hành vi của bản thân vẫn cảm thấy khủng hoảng ở mức độ cực đại.
Lúc này mới có ngày đầu tiên, nàng đã mộng du đến hai lần, mà hai lần đều là chạy thẳng đến —— trên giường của Doãn Tân!
Cái giường này của Doãn Tân có phải đã bỏ thuốc mê hay là cái gì không a?
Triệu Tiểu Tiên hoang mang rối loạn từ trên giường đi xuống, thuận tiện đem chăn và ga trải giường chỉnh lại cho ngay ngắn thẳng tắp, khôi phục lại bộ dạng giống như chưa từng bị ai chạm qua, sau đó mới chải chuốt lại đầu tóc của bản thân, hướng ra ngoài cửa nói: "Ai đó?"
"Tiểu thư, là em." Chu Tịnh trả lời.
Triệu Tiểu Tiên lúc này mới yên tâm đi qua mở cửa, đè xuống phiền não ở trong lòng, cố gắng bình tĩnh nói: "Làm sao vậy?"
"Tiểu thư..." Chu Tịnh muốn nói lại thôi. "Chị có khỏe không?"
Triệu Tiểu Tiên sửng sốt một chút. "Còn... còn tạm được."
"Doãn tổng, cô ấy không có làm gì chị chứ?" Vẻ mặt của Chu Tịnh tràn ngập lo lắng, lại thử thăm dò hỏi một câu.
"Không có." Triệu Tiểu Tiên nói