Sau Khi Gả Thay Tôi Cười Muốn Chết

Chương 40


trước sau

Đây là lần đầu tiên Ninh Tuy đến trường sau khi công khai mình là Phương.

Hầu hết sinh viên trong trường chẳng dính líu gì đến giới kinh doanh nên không để ý tin tức trong giới này, nhưng vẫn có một vài phú nhị đại học ở khoa tài chính và nghệ thuật.

Chuyện xảy ra tại buổi tiệc ở khách sạn Beverly Hills được mọi người bàn tán sôi nổi trên diễn đàn trường, chỉ sau một tuần 90% người trong trường đã biết Ninh Tuy có giá trị bản thân hơn trăm triệu, còn những người không biết là các sinh viên chỉ lo học hành.

Thế là điều Ninh Tuy lo nhất đã xảy ra.

Nhờ có gương mặt này nên ở trường cậu rất được yêu mến, chỉ là tính cậu hơi trầm lặng, ngoại trừ lên lớp sẽ không tham gia quá nhiều hoạt động nên số người theo đuổi mới ít hơn Quý Chi Lâm.

Sau khi công khai danh tính, cậu lập tức trở thành miếng bánh thơm ngon, vào trường dù gặp giảng viên hay sinh viên cũng bị nhìn chằm chặp, trên đường đến phòng thi còn bị chặn lại tỏ tình, suýt nữa thì trễ giờ thi.

Quý Chi Lâm xụ mặt suốt ngày mà người theo đuổi hắn đã đếm không xuể, huống chi khí chất Ninh Tuy vô cùng ôn hòa, vì vậy số người mạnh dạn làm quen với cậu cũng nhiều hơn.

Nhưng Ninh Tuy biết đối với các bạn học này đây chỉ là sự mới mẻ nhất thời, đợi diễn đàn trường xuất hiện chủ đề mới thì chuyện này sẽ lắng xuống ngay.

Phương Đại Thành và Tào Nặc cũng biết chuyện của cậu từ diễn đàn trường, may mà hai người bạn cùng phòng này không trách Ninh Tuy giấu giếm mà nhắn tin trong nhóm chat bắt cậu khao một bữa.

10

Ninh Tuy mỉm cười cất điện thoại rồi bước vào phòng thi.

......

Hôm nay thi môn đại cương nên khoa quản lý cũng thi.

Ninh Viễn Minh ngồi trong giảng đường đọc đề mà không sao tập trung được.

1

Đã một tuần trôi qua mà y vẫn chưa hết bàng hoàng.

Thảo nào hôm kỷ niệm thành lập trường, y cứ tưởng đối phương đến xem mình diễn...... Thì ra đối phương chính là Ninh Tuy, khoa cậu có tiết mục nên đương nhiên phải xuất hiện trong buổi lễ rồi!

Mấy ngày nay Ninh Viễn Minh nhờ người nghe ngóng, tìm được ảnh chụp dàn hợp xướng khoa máy tính hôm đó.

Tấm ảnh polaroid trên tay y chụp hơi mờ, vest đen tiệp màu với nền ảnh nên chỉ biết đối phương mặc vest chứ không thấy rõ kiểu dáng.

Nhưng khi ghép tấm polaroid kia với ảnh chụp dàn hợp xướng khoa máy tính thì sẽ phát hiện cùng một kiểu áo!

Cho nên đây hoàn toàn là một sự hiểu lầm, y chỉ tự mình đa tình mà thôi!

Giờ ngồi trong phòng thi hồi tưởng lại, sắc mặt Ninh Viễn Minh vẫn lúc xanh lúc trắng.

Suốt thời gian đó y ảo tưởng về người kia nhiều như vậy, thậm chí còn tưởng tượng ra tính cách hiền hòa và ngoại hình tuấn tú của đối phương, nào ngờ người kia lại là Ninh Tuy.

May mà y chưa nói chuyện này với ai, nếu không chắc y khỏi sống ở Giang Thành nữa mà lập tức dọn đến thành phố khác cho xong.

Ninh Viễn Minh không khỏi bực tức, sao chuyện tốt như thừa kế di sản lại không tới lượt mình chứ?

Nếu y cũng có thân phận như vậy thì đâu cần lệ thuộc Ninh gia nữa.

Nhớ lại những tin nhắn mình từng gửi cho Ninh Tuy, ngón chân Ninh Viễn Minh quặp lại trong giày thể thao, chỉ thấy xấu hổ đến nỗi lục phủ ngũ tạng đau buốt —— Chắc Ninh Tuy sẽ không đọc lại tin nhắn của y đâu nhỉ?

May mà mình chưa gửi ảnh selfie......

Nhưng thường xuyên gửi cho Ninh Tuy mấy tin nhắn ủy mị kiểu như "Khó ngủ quá à" cũng rất......

Hơn nữa hôm đó ở bệnh viện, y còn quay lại khoe với Ninh Tuy mình có người thích rồi. Lúc ấy Ninh Tuy có đoán ra người y nói chính là mình không nhỉ?

Ninh Viễn Minh cố nhớ lại vẻ mặt Ninh Tuy lúc đó nhưng góc cầu thang tối lờ mờ, y lại đang kích động, chỉ một lòng muốn thắng Ninh Tuy thì còn tâm tư nào để ý mấy chi tiết nhỏ nhặt kia nữa?

Chỉ thấy Ninh Tuy thoáng ngạc nhiên rồi đòi mình trả lại hai mươi tám tệ......

Xem ra Ninh Tuy cũng không biết mình nói người dịu dàng quan tâm mình kia chính là cậu......

Thế thì đỡ hơn rồi......

Nhưng cũng chẳng đỡ hơn bao nhiêu cả!

Ninh Viễn Minh bực bội vò đầu, nhất thời chỉ muốn chết chung với Ninh Tuy, nếu vậy trên đời này sẽ không ai biết y từng phạm sai lầm ngu xuẩn nữa.

Có phải mình đã thật sự bại trận rồi không?

Giờ mẹ Ninh và Ninh Sâm đã hoàn toàn nghiêng về phía Ninh Tuy, Ninh Tuy có tài sản riêng, còn có Quý Úc Trình nữa......

Không đúng, nếu Quý Úc Trình tỉnh lại thì nhất định Ninh Tuy sẽ thành trò cười.

Quý Úc Trình không thèm để mắt đến bất kỳ ai, ngay cả tên mình còn không nhớ rõ, chắc chắn sẽ lạnh lùng đòi ly hôn với Ninh Tuy.

Mình đấu không lại Ninh Tuy, nhưng chỉ cần điểm này thôi mấy năm nữa Ninh Tuy sẽ không ngóc đầu lên được trong giới này......

Ninh Viễn Minh cảm thấy tâm trạng mình khá hơn chút ít, nhưng nghĩ đến sau này không thể nhắn tin cho người kia được nữa thì y lại có cảm giác đau khổ như bị thất tình.

......

Cùng lúc đó, biệt thự Quý gia.

Quý Úc Trình ôm áo Ninh Tuy, hồi hộp theo dõi mức pin trên góc phải với 009.

Mặc dù tăng rất chậm nhưng vẫn đang nhích lên.

Mức pin sắp sửa đạt 100%, cơ thể anh cũng bắt đầu thay đổi.

Tựa như có một dòng nước ấm chảy qua người từ từ rã đông từng bộ phận, ý nghĩ của anh dần điều khiển được cơ thể.

Tay phải và từ cổ trở lên đột nhiên cử động được.

Tim Quý Úc Trình đập loạn, cảm giác lần này khác hẳn lần trước gắng gượng đứng dậy trong phòng bệnh.

Nếu phải miêu tả thì lần trước giống như cưỡng ép khởi động máy, toàn bộ hệ thống tuần hoàn trong cơ thể đều bị rối loạn, mặc dù cố gắng đi ra cửa phòng bệnh nhưng anh cảm thấy thân thể mình vẫn ở trạng thái thực vật, vừa đơ cứng vừa suy yếu, chỉ là không để lộ trước mặt đám người kia thôi.

Nhưng lần này anh thật sự cảm nhận được thân thể mình đang hồi phục.

009 chợt nói: "Ký chủ, giờ tôi có cảm giác như đang ở ngoài phòng sinh đợi con chào đời vậy."

35

Quý Úc Trình: "......"

Quý Úc Trình thường xuyên bị cách ví von của hệ thống rác này làm trán nổi gân xanh: "Không biết học cách nói tiếng người thì đừng nói nữa."

009: "Mà này ký chủ, nếu anh tỉnh lại thì không thể sử dụng năng lực của tôi nữa đâu, anh vẫn muốn tỉnh lại à."

Vốn dĩ mỗi hệ thống khóa lại với ký chủ là để giúp ký chủ thực hiện tâm nguyện, thực hiện xong tất nhiên sẽ không thể sử dụng năng lực hệ thống nữa, nếu không thế giới sẽ bị đảo lộn.

Hai năm trước nó khóa với Quý Úc Trình, tâm nguyện của anh là sức khỏe mình hồi phục lại.

Giờ vô tình gặp cơ duyên khiến nó sạc đầy pin, rốt cuộc cũng giúp ký chủ thực hiện được tâm nguyện rồi.

Đối với một số người, có được năng lực điều khiển từ xa chưa biết chừng sẽ không muốn tỉnh lại nữa.

"Đương nhiên phải tỉnh rồi." Quý Úc Trình nói.

2

Không tỉnh làm sao đi về phía cậu vợ nhỏ, kiên định ôm cậu vào lòng rồi nói với cậu đừng lo được lo mất nữa, mình sẽ không bao giờ rời xa cậu đâu.

"Vậy được rồi." 009 rầu rĩ nói.

Nó vẫn muốn dùng năng lực của mình nhiều hơn cơ.

Trong lúc hai người nói chuyện, mức pin đã từ từ lấp đầy khe hở cuối cùng, tựa như cơn ác mộng kéo dài hơn hai năm cuối cùng đã kết thúc.

Khi mở mắt ra, tim Quý Úc Trình đập loạn xạ, suýt nữa còn tưởng mình thấy được mọi thứ trước mắt là nhờ hình chiếu.

Nhưng tia sáng
len lỏi qua khe màn, gối đầu của cậu vợ nhỏ bên cạnh và mấy cuốn sách giáo khoa vương vãi cách đó không xa đều hết sức chân thực.

009 lập tức cảm nhận được sự thay đổi của anh, còn kích động hơn cả anh: "Ký chủ, anh tỉnh thật rồi!!"

12

Quý Úc Trình: "Mi nói thừa quá đấy."

Anh sợ sự thức tỉnh này chỉ là phù dung sớm nở tối tàn nên lập tức chống tay ngồi dậy một cách khó nhọc.

......

Dì Chu đẩy cửa vào lấy quần áo bẩn tối qua đại thiếu gia và thiếu phu nhân thay ra.

Bất thình lình bà và Quý Úc Trình vừa ngồi dậy bốn mắt nhìn nhau.

7

Không, không phải mình bị hoa mắt đấy chứ?

Lần trước mình hoa mắt thấy ngón tay đại thiếu gia nhúc nhích làm đại thiếu gia bị đưa vào bệnh viện kiểm tra, cuối cùng lại chẳng nhúc nhích gì.

Có lần mình còn nghe tiếng ngăn kéo mở ra, cứ tưởng tiếng gỗ nứt nhưng sau khi mở ra thì phát hiện thuốc trị bầm tím trong ngăn kéo đã biến mất.

Chẳng lẽ dạo này có ma à......

Hay mình bị thứ gì bẩn thỉu ám rồi.

Dì Chu càng nghĩ càng xanh mặt, đột ngột đóng ập cửa phòng ngủ.

Quý Úc Trình: "......"

......

Dì Chu xuống lầu với khuôn mặt trắng bệch, cầm sọt quần áo bẩn luôn miệng lẩm nhẩm phú cường dân chủ hài hòa.

Quản gia từ trong bếp ra, thấy mặt bà tái mét thì đi tới hỏi: "Sao thế? Có phải đại thiếu gia......"

Dì Chu run rẩy nói: "Đại thiếu gia......"

Hình như bà đã thấy đại thiếu gia ngồi dậy như xác chết sống lại!

4

Vì quá chấn động nên bà không cách nào sắp xếp được từ ngữ của mình.

Nhưng thấy sắc mặt bà khó coi như vậy, lại mới từ trên lầu xuống nên quản gia cũng lập tức xanh mặt.

Nếu đại thiếu gia tỉnh lại nhất định dì Chu sẽ mừng rỡ chạy xuống thông báo, nhưng sắc mặt bà tái nhợt thế kia thì chỉ có một khả năng mà thôi.

Quản gia không thể nào nói ra khả năng kia.

"Quý thiếu...... đi rồi sao?"

23

Dì Chu: "......"

Đúng lúc đó Quý lão gia vừa từ bên ngoài về, nghe thấy câu này thì áo khoác và cây gậy trong tay lập tức rơi xuống đất.

11

Ông hấp tấp đi lên lầu, bờ môi run dữ dội.

Quản gia theo sát phía sau.

Hôm xuất viện bác sĩ nói đại thiếu gia đã qua cơn nguy kịch nên mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, ngờ đâu đang chờ đại thiếu gia tỉnh lại mà đột nhiên biến thành tang sự.

Giờ thiếu phu nhân còn đang thi, chỉ sợ không thể gặp được đại thiếu gia lần cuối cùng......

Nãy giờ Quý Úc Trình nhổm dậy hơi mệt nên thở hổn hển nằm xuống lại.

Sau khi tỉnh dậy, mấy miếng dán trên người nối với máy đo vướng víu quá nên anh giật ra miếng dán trên ngực và cánh tay.

2

Anh ổn định hơi thở, định nằm nghỉ mấy phút rồi thử ngồi dậy lần nữa.

"Rầm" một tiếng, cửa phòng ngủ mở toang.

Lão gia vừa đẩy cửa ra thì thấy Quý Úc Trình nằm im lìm trên giường, hơn nữa máy đo dấu hiệu sinh tồn bên cạnh chỉ hiện một đường thẳng tắp, suýt nữa hai chân ông đã khuỵu xuống.

15

Không ngờ lần trước được cứu sống, Úc Trình tỉnh lại một lần lại là hồi quang phản chiếu.

Cuối cùng người đầu bạc vẫn phải tiễn kẻ đầu xanh......

Lão gia cũng không biết mình làm thế nào đi được tới cạnh giường, ông run rẩy đưa tay vuốt mắt Quý Úc Trình: "Úc Trình, ra đi thanh thản nhé cháu."

70

"......" Quý Úc Trình mở choàng mắt rồi gỡ tay Quý lão gia xuống, trên trán hiện ra một dấu hỏi.

5

Lão gia: "......"

1

Quý Úc Trình: "......"

Lão gia: "......"

Quý Úc Trình: "......"

Xe cấp cứu hú còi chạy đến chở Quý Úc Trình vào bệnh viện.

26

......

Bên này, mãi đến bốn giờ chiều Ninh Tuy mới thi xong hai môn.

Nộp bài xong, cậu lấy lại điện thoại để trên bục giảng trước khi thi, vừa ra ngoài bật máy lên thì lập tức có người gọi tới.

Giọng quản gia ở đầu dây bên kia hết sức kích động: "Thiếu, thiếu phu nhân!"

Ninh Tuy khoác ba lô lên vai: "Chú đừng vội, cứ từ từ nói đi ạ."

Có phải giục mình về tắm cho Quý Úc Trình không nhỉ?

"Đại thiếu gia tỉnh rồi! Ngài mau tới bệnh viện đi, cậu ấy muốn gặp ngài đó! Tôi bảo trợ lý Chu đến đón ngài rồi!"

Ninh Tuy: "......"

Ninh Tuy như nghe sét đánh bên tai.

Tỉnh rồi á?! Còn đòi gặp cậu nữa sao?

Gấp thế cơ à? Có phải anh đã nhờ luật sư soạn xong đơn ly hôn nên muốn mình tới ký không?

Sao lại tỉnh nhanh thế chứ!? Sao không nằm thêm mấy tháng nữa đi?!

6

Mặc dù bên ngoài không có tuyết rơi nhưng thời tiết vẫn rất lạnh, đầu Ninh Tuy ong ong, bi thương nhìn cửa sổ phủ đầy tuyết trên tòa nhà phía xa, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất là mình mất cả người lẫn của rồi.

So với lần trước Quý Úc Trình bỗng nhiên đi ra phòng bệnh, giờ phút này cậu càng hoang mang hơn, bởi vì lần trước anh lập tức ngất đi, còn lần này có vẻ như đã tỉnh hẳn...... Kiểu gì cũng sẽ đòi ly hôn với mình thôi.

Nhưng sao mới tỉnh lại mà đã dứt khoát vậy chứ? Đợi thêm mấy ngày nữa không được sao?

"Dạ, dạ...... Cháu tới ngay......" Ninh Tuy vừa nói vừa đi tới trước.

Vừa thi xong nên hành lang rất đông, cậu bị đám người chen lấn xô đẩy làm cho lảo đảo, điện thoại trên tay cầm không vững lập tức rơi xuống.

Không kiếm được tiền, búp bê cũng mất, mỗi ngày không được ngắm gương mặt đẹp trai kia nữa......

3

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng Ninh Tuy vẫn cực kỳ đau xót, khom lưng xuống nhặt điện thoại.

Quản gia "a lô" mấy tiếng mà không nghe trả lời, chỉ nghe được một câu "Xin lỗi, mình làm rơi điện thoại".

Ông quay sang nói với chàng trai trên giường bệnh: "Đại thiếu gia, thiếu phu nhân nghe nói cậu tỉnh lại thì mừng đến nỗi đánh rơi điện thoại luôn!"

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện