Văn Dữ không kén ăn, mỗi món đều ăn một chút, Tống Mỹ Ngọc nhìn thấy cũng hài lòng. Giống với bao vị phụ huynh khác, bà nhìn thấy con trai ăn ngon miệng thì trong lòng cũng nở hoa.
“Rau trộn rất vừa miệng, bánh thịt bò này cũng ngon nữa. Chút nữa đóng gói cho con mang về để Diệp Diễm Thanh nếm thử.” Văn Dữ tự nhiên nói.
Tống Mỹ Ngọc liếc mắt nhìn hắn: “Con không hứng thú với người ta thì đừng làm mấy chuyện vô tích sự như vầy.”
Văn Dữ cười: “Gần đây em ấy ăn uống không tốt, gầy lắm mẹ ơi, fans em ấy toàn đi oán hận với con. Dì giúp việc nhà con làm đồ ăn không ngon bằng ở đây, để con mang mấy món này về vỗ béo em ấy.”
Tống Mỹ Ngọc ở trong vòng này lâu rồi, hiểu rõ ăn uống không ngon có liên quan tới tâm lý.
“Vậy con cũng không thể mang đồ thừa về cho người ta.” Tống Mỹ Ngọc là người rất chú trọng lễ nghi, mang đồ ăn thừa về cho người ta coi sao mà được?
Văn Dữ không cảm thấy có vấn đề gì: “Mấy món này con chỉ động qua một lần, mẹ cũng chưa ăn, thì sao không thể mang về?”
“Không phải khó coi quá hay sao?”
Văn Dữ muốn nói “Đều là người một nhà, đâu có cần đẹp hay không”, nhưng chợt nhớ ra đây chỉ là người một nhà trong hình thức mà thôi.
“Trong nhà chắc còn dư nguyên liệu nấu ăn, lát nữa làm thêm một phần, nếu không có thì mẹ đóng gói mấy món này cho con.”
Tống Mỹ Ngọc hỏi dì giúp việc, dì tỏ vẻ nguyên liệu làm rau trộn không còn dư. Văn Dữ cười, nhờ dì giúp hắn chuẩn bị hộp giữ ấm.
Tống Mỹ Ngọc nói: “Con mang về hết đi, để ở đây mẹ cũng không ăn hết.”
Văn Dữ gật đầu, hâm nóng là có thể ăn, cũng bớt việc.
Cơm trưa qua đi, Tống Mỹ Ngọc còn có công tác liền không giữ lại Văn Dữ.
Văn Dữ cầm theo hộp đồ ăn về nhà mình, dì trong nhà cười tủm tỉm mà tiếp nhận, giống như vừa hoàn thành một chuyện lớn, báo cáo những món Diệp Diễm Thanh đã dùng trưa nay.
Văn Dữ rất hài lòng với biểu hiện của Diệp Diễm Thanh, lên lầu muốn gặp hắn.
Cửa phòng làm việc không đóng, Văn Dữ ở dưới cầu thang đã nghe được tiếng đàn, nghe như là khúc nhạc dạo, Văn Dữ ít nhiều mong chờ —— buổi biểu diễn riêng tư thế này phỏng chừng chỉ có hắn mới nghe được đi.
Nhẹ nhàng đi tới cửa, Diệp Diễm Thanh đưa lưng về phía hắn, bộ quần áo ở nhà như không hợp với sống lưng gầy gò, nhưng Văn Dữ biết, gần đây khí sắc của Diệp Diễm Thanh khá hơn rất nhiều. Còn chuyện khôi phục lại cân nặng ban đầu thì Văn Dữ không ép buộc, có một số người gặp khó khăn khi giảm béo, còn có một số người muốn tăng cân cũng khó, mà Diệp Diễm Thanh lại thuộc tuýp người thứ hai.
Diệp Diễm Thanh bắn ra làn điệu rất êm tai, nhưng vẫn luôn không mở miệng.
Trong lòng Văn Dữ ẩn ẩn có chút thất vọng, nhưng đánh giá có quan hệ tới bệnh tình của Diệp Diễm Thanh, về sau còn có cơ hội, nên Văn Dữ cũng không vội.
Văn Dữ không gõ cửa mà xoay người xuống lầu —— cứ để Diệp Diễm Thanh tự chơi trong chốc lát đi, tối nay ăn cơm hắn lên gọi cũng được.
Đại khái là gần đây tâm tình được thả lỏng, nên hôm nay Diệp Diễm Thanh sáng tác cũng rất thuận lợi, tâm tình cũng sung sướng lên không ít. Mấy ngày gần đây ở bên cạnh Văn Dữ, hắn cũng cảm thấy Văn Dữ đang cố ý khuyên mình, hai người mỗi ngày đều xem phim điện ảnh, nghe ca khúc mới, chơi vài game mới trên thị trường…… Thời gian qua rất nhanh, nhẹ nhàng lại thoải mái, Diệp Diễm Thanh rất ít khi nhẹ nhàng như vậy. Hồi xưa trước khi vào giới giải trí thì hắn còn vô ưu vô lo, nhưng vẫn nhọc lòng vì thành tích học tập, phần lớn thời gian đều vùi đầu vào học hành, một khắc cũng không dám lơi lỏng, sợ bà nội và chị gái phiền lòng. Cho nên mấy ngày nay có thể nói là những ngày nhẹ nhàng, thả lỏng nhất từ trước đến giờ của hắn. Nếu không phải bị bệnh tình làm cho tâm tình lúc nào cũng căng chặt thì sẽ tốt biết bao.
Buổi tối, Văn Dữ gọi Diệp Diễm Thanh xuống lầu ăn cơm, dì đã rời đi, bởi vì Văn Dữ mang theo đồ ăn trở về, nên dì không làm quá nhiều đồ ăn tối.
“Dì làm bánh thịt bò à?” Diệp Diễm Thanh không nhớ rõ hôm nay dì có làm nhân thịt.
Văn Dữ lấy cái đĩa cho hắn: “Là anh mang từ nhà về, còn có mấy món để ăn sáng. Mẹ anh bảo mang về cho em, em phải ăn cho hết đó, bằng không anh gọi điện thoại bảo mẹ nói chuyện với em.”
Văn Dữ nói tới Tống nữ sĩ cũng là vì dụ cho Diệp Diễm Thanh ăn nhiều hơn, Diệp Diễm Thanh có thể không cho mình mặt mũi, nhưng không có khả năng không cho mẹ “chồng” mặt mũi.
Diệp Diễm Thanh không tỏ thái độ, nhưng trong lòng lại đang rầu rĩ —— nhiều như vậy làm sao mình ăn hết bây giờ?
Văn Dữ cũng không làm khó hắn, gắp hai cái bánh thịt bò lớn bằng bàn tay cho hắn: “Cậu ăn hết hai cái bánh này, uống thêm nửa chén cháo, mấy món kia thì lấy mỗi món một ít để cậu nếm thử.”
Diệp Diễm Thanh nhẹ nhàng thở ra, cắn một ngụm bánh thịt bò mà bác gái làm, da bánh thật là giòn, Diệp Diễm Thanh cắn một ngụm, nước sốt chảy ra, mùi vị vừa phải, tiếng bánh giòn tan làm Diệp Diễm Thanh muốn ăn nhiều hơn.
“Ăn ngon không?” Văn Dữ cười hỏi.
Diệp Diễm Thanh gật đầu.
“Vậy ăn nhiều một chút.” Văn Dữ suy xét nếu Diệp Diễm Thanh có thể ăn nhiều một chút, thì nhờ dì giúp việc ở nhà làm thêm mấy cái để đông lạnh, muốn ăn bao nhiêu thì chiên bấy nhiêu, dù sao cũng là Diệp Diễm Thanh làm, không cần hắn nhọc lòng.
Ăn xong hai cái bánh, Diệp Diễm Thanh cũng không tham ăn, chậm rãi uống cháo.
Văn Dữ hỏi: “Ngải Trừng có nói với em chưa? Chuyện chụp ảnh tạp chí đó.”
Chính là chuyện Vu Dĩnh đề cập với Ngải Trừng hôm đó, bên tạp chí ngỏ ý muốn mời hai người chụp ảnh chung.
“Ngày hôm qua chị Trừng có nói với em, em còn đang suy nghĩ.” Diệp Diễm Thanh cũng không muốn giấu diếm Văn Dữ, “Dạo gần đây trạng thái của em không tốt, sợ lên ảnh bìa không đẹp.”
Văn Dữ cười nói: “Anh thấy tốt mà. Ngày thường nhìn