Lần trước ở bệnh viện đã đáp ứng Đoạn Diễn Lâm đúng hạn sẽ kiểm tra thân thể, kết quả vẫn luôn không rút được thời gian qua đó.
Thân thể là tiền vốn tính mạng, muốn cùng Khương Dịch Duy bạch đầu giai lão, xác thật phải đem chính mình chiếu cố cho tốt.
Cho nên hôm nay không có việc gì, Lộ Kiều dọn dẹp rồi lái chiếc MV Agusta F4CC Khương Dịch Duy tặng đến bệnh viện.
Thời điểm đến bệnh viện kịp lúc Đoạn Diễn Lâm nghỉ trưa, hắn bận cả buổi sáng thật sự quá mệt mỏi, đơn giản ở bồn hoa bệnh viện hút thuốc.
Ngày thường bộ dáng Lộ Kiều lái xe máy đủ ngầu, hôm nay khí thế càng cao. Trước kia biết Lộ Kiều thích thứ này, hắn sau lưng không lý giải được. Hiện giờ trực tiếp thấy Lộ Kiều lái xe máy Ferrari, hắn không khỏi nhướn mày trêu chọc: "Lộ thiếu gia rất rộng rãi a!"
"Người rộng không phải ta." Lộ Kiều xuống xe, nhìn Đoạn Diễn Lâm tắt thuốc, hỏi: "Không phải cai sao? Như thế nào lại bắt đầu hút?"
Đoạn Diễn Lâm từ sau khi buông bỏ Lộ Kiều, trạng thái điều chỉnh cũng không tệ lắm, lúc này có thể đối với Lộ Kiều trêu ghẹo chính mình: "Ngươi lại không cùng ta, ta còn cai thuốc làm cái gì? Cái loại sự tình cai thuốc này để Khương Dịch Duy làm thôi."
Nghe Đoạn Diễn Lâm nói vậy, Lộ Kiều bỗng nhiên nghĩ đến Khương Dịch Duy tựa hồ đã cai thuốc rất lâu. Giống như từ lúc bọn họ ở bên nhau, liền không thấy Khương Dịch Duy hút thuốc. Đáy lòng hiện lên một tia ngọt ngào, khóe miệng Lộ Kiều liền cong lên.
"Người kết hôn quả là không giống trước kia, không có việc gì liền cười ngây ngô." Đoạn Diễn Lâm cũng không phải bị chua, chính là nhìn Lộ Kiều vui vui vẻ vẻ hắn cũng cao hứng.
Lộ mẫu qua đời, tạo cho Lộ Kiều một đả kích rất lớn. Cậu có thể xốc lại tinh thần nhanh như vậy, không thể thiếu công lao của Khương Dịch Duy.
"Đi thôi, ta nghỉ trưa cũng mau kết thúc, mang ngươi đi kiểm tra." Đoạn Diễn Lâm tắt thuốc, đứng lên, "Tranh thủ kiểm tra xong sớm một chút."
Lộ Kiều đi theo sau Đoạn Diễn Lâm.
Bộ dạng Đoạn Diễn Lâm so với trước kia nhẹ nhàng không ít. Cậu bỗng nhiên cười, bước nhanh hơn một chút sóng vai với Đoạn Diễn Lâm.
Đi không được vài bước, phía trước bỗng xuất hiện hai thân ảnh, làm Lộ Kiều cùng Đoạn Diễn Lâm sửng sốt.
"Kia không phải Trần Diệp sao?" Lộ Kiều duỗi tay chỉ, "Người con gái mang khẩu trang bên cạnh hắn.... Ta nhìn như thế nào giống muội muội ta? Ta có phải nhìn lầm rồi không?"
Đoạn Diễn Lâm lắc đầu: "Không nhìn lầm, chính là hai người bọn họ."
"......" Lộ Kiều cứng họng.
Trần Diệp cái kẻ lỗ mãng này, cư nhiên sau lưng thông đồng với muội muội mình!
Lộ Kiều trực tiếp chạy tới sau lưng Trần Diệp khóa cổ, chút nữa đem Trần Diệp té ngã.
"Ngọa tào, ai a......" Trần Diệp một câu thô tục buột miệng thốt ra, quay đầu lại đối diện với Lộ Kiều đang tức giận đến hai mắt sắp phun lửa, "Lộ...... Lộ Kiều a...... Ngươi mau buông ta ra......"
Lộ Kiều tức giận thì tức giận, cũng không có khả năng ra tay với anh em của mình.
Huống hồ Lộ Vũ Kỳ còn ở một bên nhìn, hai tay nắm chặt, nhuyễn thanh tế ngữ nói: "Ca... Anh buông Diệp ca ra đi!"
"Nghe thấy không? Kỳ muội bảo ngươi buông ra ta!"
Diệp ca, Kỳ muội, kêu đến thật thân mật.
Lộ Kiều buông người ra, dựa vào thân thể ưu thế cúi đầu nhìn Trần Diệp cùng Lộ Vũ Kỳ: "Đây là cái xưng hô ghê tởm gì? Nói, hai người là chuyện từ khi nào?"
Trần Diệp trong lòng khinh thường Lộ Kiều nói những lời này, Diệp ca với Kỳ muội hai cái xưng hô này thế nào mà ghê tởm? Tóm tắt Weibo của hắn và Khương Dịch Duy so với bọn họ ghê tởm hơn một vạn lần!
"Nhìn ta làm gì? Ngươi ở trong lòng mắng ta có phải hay không?" Lộ Kiều cần cần đoán cũng biết Trần Diệp đang suy nghĩ cái gì.
"Biết rồi ngươi còn hỏi." Trần Diệp nói một câu, bắt đầu trả lời vấn đề của Lộ Kiều, "Ở Ireland, thời điểm tham dự hôn lễ của ngươi...."
Lộ Vũ Kỳ không cho Lộ Kiều mở miệng nói chuyện trước, bổ sung một cậu làm Lộ Kiều càng thêm tức: "Ca, là em thích Diệp ca trước.... Em thật sự thích hắn."
Lộ Kiều: "......"
Không phải nói Trần Diệp không tốt, hơn nữa là bằng hữu nhiều năm như vậy, Trần Diệp là người thế nào cậu rất rõ ràng. Tuy rằng Lộ Vũ Kỳ và mình không cùng mẹ sinh ra, nhưng tình thân hai mươi năm không phải là giả. Cậu chính là cảm thấy muội muội đột nhiên có bạn trai, loại cảm giác này rất kỳ quái.
Cho dù Trần Diệp có tốt, cậu cũng đều cảm thấy không xứng với muội muội mình.
Đoạn Diễn Lâm nhìn ba người ở cửa bệnh viện giằng co, cảm thấy không phải chuyện hay, để người đến phòng khám bệnh của mình rồi nói: "Sẵn hiện tại không có bệnh nhân, các ngươi tranh thủ trò chuyện."
Nói rồi nhìn về phía Lộ Kiều: "Ngươi còn phải kiểm tra thân thể, nhanh lên."
Đến tam phương hội đàm này rồi, Lộ Kiều lại không biết nói cái gì cho phải.
Rốt cuộc Trần Diệp thật sự rất không tồi, nếu đổi thành người khác cùng Lộ Vũ Kỳ ở bên nhau, cậu có lẽ càng không yên lòng.
Không khỏi thở dài, Lộ Kiều đem đề tài chuyển, hỏi Lộ Vũ Kỳ: "Sao lại đến bệnh viện? Thân thể không thoải mái?"
Lộ Vũ Kỳ gật gật đầu: "Đóng phim làm bị trật eo, thừa dịp mấy ngày nghỉ đến đây kiểm tra. Ca, em cùng Diệp ca thật sự..."
"Được rồi..." Lộ Kiều làm Lộ Vũ Kỳ yên tâm, "Anh cũng không có khả năng chia rẻ hai người các ngươi."
"Còn nữa." Lộ Kiều dùng mũi chân đá đá chân Trần Diệp, "Ngươi đối với muội muội ta tốt một chút, nếu ta biết ngươi làm nó chịu ủy khuất, ta liền cầm dao đến tìm ngươi."
"Không cần ngươi nói, nếu ta làm Kỳ muội chịu dù chỉ một chút ủy khuất, ta trước mặt ngươi mổ bụng tự sát." Trần Diệp tại chỗ thủ thế biểu diễn mổ bụng, ngữ khí chậm rãi trầm ổn đứng đắn, "Yên tâm đi, ta nhất định đối xử với nàng thật tốt."
Lộ Kiều: "Được rồi, ngươi mau bồi nó đi kiểm tra sức khỏe đi, ta bên này cũng muốn đi kiểm tra."
Trần Diệp: "Được, vậy ngươi kiểm tra xong đừng đi a, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm."
Thấy Trần Diệp cùng Lộ Vũ Kỳ rời đi, Đoạn Diễn Lâm mang Lộ Kiều đi kiểm tra.
Lộ Kiều tuy rằng có bệnh tim di truyền, từ nhỏ đến lớn bệnh vặt không ngừng, nhưng một lần phát bệnh đều không có.
Có đôi lúc Lộ Kiều cảm thấy rất may mắn, ít nhất xem như mình cũng khỏe mạnh. Nhưng mẫu thân qua đời làm hắn đột nhiên sợ. Sinh mệnh ngắn ngủi, nhiều lúc Tử Thần nói đến là đến, nửa điểm thương lượng tìm đường sống cũng không cho ngươi.
Kiểm tra toàn bộ xong, Đoạn Diễn Lâm nói thể trạng Lộ Kiều cũng không tệ lắm, phải nhớ tránh mệt nhọc quá độ.
Lộ Kiều nói mình sẽ chú ý.
Tóm lại hiện tại khỏe mạnh là được, nếu là thực sự có một ngày phát bệnh ...... Cậu không biết chính mình phải đối mặt Khương Dịch Duy như thế nào.
Vứt bỏ suy nghĩ trầm trọng, Lộ Kiều lười nhác vươn vai, ra vẻ nhẹ nhàng: "Lát nữa cùng nhau ăn cơm?"
Đoạn Diễn Lâm cho Lộ Kiều nhìn hành lang bệnh nhân đang xếp hàng chờ ngoài phòng khám: "Ta ăn rồi, ngươi nhìn nhìn hàng dài bên ngoài đi, rất bận."
"Vậy ngày khác ta mời ngươi một bữa, hôm nay ngươi làm việc trước."
Đi ra khỏi phòng khám, Lộ Kiều ngồi ở góc chờ Lộ Vũ Kỳ và Trần Diệp.
Lộ Vũ Kỳ ở bên kia kiểm tra rất lâu, hơn nữa trên đường bị fans nhận ra, chậm trễ không ít thời gian. Đến khi kiểm tra xong đã sắp 5 giờ chiều.
Nhường Lộ Vũ Kỳ cùng Trần Diệp ngẫm xem ăn cái gì, Lộ Kiều nhân cơ hội gọi cho Khương Dịch Duy.
Điện thoại thực nhau được nhận.
Thanh âm Khương Dịch Duy theo microphone truyền đến, Lộ Kiều nghe thấy tiếng hít thở của hắn liền cảm thấy có chút nóng lên.
Cậu không biết Khương Dịch Duy có bận hay không, thử mở miệng: "Anh ăn cơm chưa? Chưa ăn đi ăn với em một chút, sau đó lại tiếp tục vội?"
Nếu Khương Dịch Duy cũng đến, cậu định mang Trần Diệp và Lộ Vũ Kỳ đến nhà hàng gần công ty giải quyết cơm chiều.
Khương Dịch Duy xác nhận chưa ăn, hiện tại cũng trùng hợp có thời gian, nói với Lộ Kiều: "Chờ anh."
Từ bệnh viện đến công ty không tính là quá xa, tới nhà hàng Lộ Kiều nhắn cho Khương Dịch Duy một cái Wechat: |Bọn em tới rồi, chờ anh.|
Khương Dịch Duy lúc này có cái văn kiện cần xem, bảo Lộ Kiều gọi món trước.
Hôm nay phục vụ nhà hàng thiếu người, người phục vụ đến ghi món cho bọn họ một bên nói: "Vừa rồi lão bản mở họp, lúc này hẳn là ở phòng bếp thử món, tốc độ lên món có khả năng sẽ chậm một chút."
Lộ Kiều nói không có việc gì, tỏ vẻ thông cảm.
Tốc độ lên món so với bình thường chậm hơn mười mấy phút, thời điểm đồ ăn mang lên, quản lý nhà hàng đang đi sau một người đàn ông hướng ra