Nhóm của Tạ Tỉ đi thêm khoảng nửa tiếng, cuối cùng cũng phát hiện dấu chân ở một chỗ có rất nhiều bùn đất.
[Chắc là đi về phía này, kỳ lạ, sao hai người kia lại đến đây? Chỗ này cách chỗ ê-kíp chương trình rào lại tận hai ba tiếng đấy.]
[Chắc lạc đường, càng đi càng lạc nên mới thành thế này.]
[Cuối cùng cũng tìm được rồi, quá vất vả!]
Thấy cuối cùng cũng tìm được người, khán giả xem livestream bình tĩnh lại, bọn họ cũng không nghĩ là sẽ có chuyện gì lớn ngay từ đầu, cho nên làn đạn bây giờ rất vui vẻ.
Đạo diễn Hầu thấy mấy dấu chân này thì thở phào.
Ông ngồi xổm xuống nhìn kỹ hơn, trông có vẻ mới được tạo thành cách đây không lâu, vậy hai người kia sẽ ở gần đây.
Nhưng vừa đứng dậy đã thấy vách núi cao chót vót gần đó, trái tim ông lại hẫng một nhịp.
Đạo diễn Hầu liếc nhìn Tạ Tỉ, vì có máy quay nên không thể hỏi thẳng.
Tạ Tỉ nhìn ông, ý bảo ông hãy an tâm: "Nơi này không dễ đi lắm, tối hôm qua vừa mưa xong, nhiều đất bùn lại có cây cao cản tiếng, đất bùn cũng vừa mềm vừa ẩm ướt, tôi và đạo diễn Hầu lên trước, mọi người ở lại đây chờ là được."
Phó Hạc Hành và ba ê-kíp đi theo lắc đầu: "Bọn tôi sẽ đi chung với hai người, nếu có chuyện gì còn có thể giúp một tay, đông hơn cũng dễ hoạt động hơn."
Cả bốn người đều có ý tốt, Tạ Tỉ cũng không thể đứng trước mặt cả bốn bảo bọn họ sẽ gặp nguy hiểm, cậu nhìn bùa hộ mệnh trên người bọn họ một chút mới "ừ": "Vậy mọi người cẩn thận chút, đừng đi vào chỗ nguy hiểm, ngay bên trên là vách núi, vừa mưa xong rất dễ sạt lở."
Mặt của bốn người còn lại cũng trầm xuống, cẩn thận gật đầu: "Bọn tôi sẽ chú ý."
Tạ Tỉ và đạo diễn Hầu đi trước, bốn người đi chính giữa, cuối cùng là camera man, cứ thế đi thẳng lên trên.
[Chắc không thể đâu ha, sao trùng hợp như vậy được, mưa cũng tạnh lâu vậy rồi thì sao sạt lở được?]
[Làm sao không thể? Nếu đất quá tơi xốp mà lại được tác động một lực vừa đủ, chuyện gì cũng có thể xảy ra, cẩn thận chút cũng không sụt mất kí lô nào.]
[Sao tôi vẫn thấy hơi quá...!đừng nói là muốn lên hình nhiều hơn nha?]
[Bạn trên có ý gì đây, đừng có lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử dùm cái?]
[Yêu Đình cả đời? Tên này thì chắc là fans của Nghiêm Văn Đình đúng không? Sao nào, cảm thấy anh 10 chê anh nhà bạn gây nguy hiểm cho mọi người nên cố tình tạt nước bẩn?]
[Đừng ồn nữa, hai bóng dáng đằng trước thật sự rất giống Nghiêm Văn Đình và số 9.]
Máy quay vừa lia lên trên là khán giả xem livestream có thể thấy hai con người nằm như hai con thằn lằn ngay vách núi.
Chẳng qua là còn cách cả khoảng nên không thấy rõ lắm.
Một màn này không chỉ hù khán giả xem livestream mà còn khiến mặt mày đạo diễn Hầu biến sắc: "Bọn họ liều như vậy?"
[Sao vậy? Sao đạo diễn tức thế nhỉ?]
[Ôi trời ơi, đừng nói là đúng như số 10 nói nha? Làm sao mà họ có thể leo lên tận đó?]
[Cái gì cái gì? Sao tôi không hiểu gì hết vậy?]
[Bạn nhìn kỹ chút đi, trên vách núi có một cái cây không biết tên, hình như bọn họ muốn hái trái trên cái cây đó, nhưng tối hôm qua mới mưa xong, đất rất xốp, sức nặng của hai người họ dồn lên cây có thể bứng cả rễ của cái cây đó lên, đến lúc đó...!]
Nơi rìa núi cách đó không xa, Nghiêm Văn Đình và Tạ Đông Vũ đang chồng lên nhau, Tạ Đông Vũ đang cố gắng với tay lên để hái trái trên cây, bởi vì chỉ cách chân núi khoảng hai ba mét nên hai người hoàn toàn không cảm thấy nguy hiểm, mạnh dạn leo lên hái.
Hẳn Nghiêm Văn Đình đã cõng Tạ Đông Vũ được một lúc rồi, hắn hối Tạ Đông Vũ nhanh một chút, Tạ Đông Vũ dứt khoát ôm luôn cái cây leo lên.
Đạo diễn Hầu thấy màn này sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Đạo diễn Hầu biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu cái cây này không chịu được trọng lượng của Tạ Đông Vũ mà bứng khỏi mặt đất, nhưng ông không dám hô lớn sợ hai người giật mình, lỡ hai người té xuống ảnh hưởng đến cái cây đó thì lớn chuyện.
Đạo diễn Hầu cẩn thận tiếp cận cả hai, vừa đi vừa nhỏ giọng gọi: "Thầy Nghiêm!"
Nghiêm Văn Đình thấy Tạ Đông Vũ đã bám chắc lên cây, gã cử động vai một chút: "Sao, ăn được không? Có chua không?"
Sớm biết thế này đã không chui khỏi hàng rào hái nấm với Tạ Đông Vũ, cuối cùng nấm không hái được mà còn lạc đường, mấy tiếng rồi không có gì bỏ bụng, gã sắp đói đến mờ mắt.
Bởi vì không xác định được nấm có độc hay không nên không ai dám ăn, bây giờ vừa khát vừa mệt còn đói, thấy cây trên vách núi có trái, chắc không có độc đâu nhỉ?
Gã cố tình nói vậy để nhử Tạ Đông Vũ, để Tạ Đông Vũ thử trước, gã không sao thì chắc cũng không sao?
Tạ Đông Vũ cũng khát đến mức miệng khô khốc, cậu cố gắng duỗi tay hái một trái, sau khi chà chà lên người vài cái thì cắn một miếng, vừa cắn xong đã mừng như bắt được vàng: "Ăn được, ngọt! Ngọt lắm!"
Đạo diễn Hầu lại gần vô tình nghe được, ông nghĩ thầm trong lòng, cút mẹ cậu đi, ngọt ngọt quần què!
Ông lại nhỏ giọng gọi thêm tiếng nữa: "Thầy Nghiêm."
Cuối cùng Nghiêm Văn Đình cũng nghe, gã quay đầu lại, vừa thấy người gọi mình là đạo diễn Hầu thì vừa bất ngờ vừa vui mừng: "Đạo diễn Hầu, sao mọi người..."
Còn chưa dứt câu thì Tạ Đông Vũ đang cố gắng hái trái cây trượt chân, rớt thẳng xuống làm gã phải ôm chặt thân cây, nhưng gã không biết cái cây chỉ to khoảng cánh tay không thể nào chịu nổi sức nặng hơn năm chục ký của gã, cộng thêm hôm qua trời mưa tầm tã, cứ thế bứng cả gốc lên.
Tạ Đông Vũ lại bị dọa, cái cây đang từ từ ngã xuống, gã bắt đầu giãy giụa: "Cứu, cứu tôi!"
Đạo diễn Hầu sợ mất mật, vội vàng hét to: "Nghiêm Văn Đình, thầy đỡ cậu ta đi, đừng để cậu ta bật gốc cây!"
Nghiêm Văn Đình cũng bị màn này dọa sợ, chắc đây là lần đầu gặp phải nên chân mềm như cọng bún, định bước lên đỡ Tạ Đông Vũ lại trượt chân vồ hụt.
Đạo diễn Hầu: "..." Gã còn có thể ngu hơn nữa không? A a a!
Tạ Tỉ có cảm giác bất an trong lòng, cậu ngẩng đầu nhìn đỉnh núi, không được rồi, không kịp nữa.
Cậu nhìn một vòng địa hình xung quanh, ngoại trừ khu vực nhỏ cậu đang đứng là bằng phẳng ra, còn lại toàn dốc đứng, bọn họ cũng mới leo lên bằng con dốc này.
Nếu thật sự sạt lở, vậy có muốn tránh cũng không được.
Tạ Tỉ nhìn mấy cái cây cách đó không xa, đi thẳng về phía đó.
Tất cả mọi người đều đang chú ý đến Tạ Đông Vũ đu trên cây, không ai rảnh chú ý đến hành động của Tạ Tỉ, mấy người Phó Hạc Hành cũng vội chạy đến chỗ đạo diễn Hầu giúp cứu người.
Nhưng bọn họ cách quá xa, khi chạy đến thì Tạ Đông Vũ cũng rớt xuống, gã ta ui da một tiếng, trong tay là cây ăn quả đã bật gốc.
Tạ Đông Vũ té không nhẹ, mắt đỏ bừng cứ như bị ai ăn hiếp: "Sao mấy người không cứu tôi, tay tôi đập xuống đất rồi, hình như đã gãy xương, đau quá."
Gã bỏ cái cây đang cầm ra, vội vàng xem cánh tay mình.
Một hòn đá nhỏ lăn xuống từ trên đầu.
Tạ Đông Vũ ngẩng đầu, ngơ ngác: "Sao, sao có đá rơi xuống?"
Đạo diễn Hầu nổi điên, ông đi lên nhìn thử, vừa nhìn xong đã hoảng sợ, camera man cũng nhìn theo, bên trên có một đống đá đang lăn xuống.
Tim đạo diễn Hầu đập thình thịch, ông kéo Tạ Đông Vũ: "Chạy nhanh lên! Sạt lở rồi! Đừng có đực mặt ra đó nữa!"
Ông vừa dứt lời thì mấy hòn đá lớn cũng bắt đầu lăn xuống...!
"Không, không được, chân tôi mềm rồi! Tôi không muốn chết...!cứu tôi!" Giọng Tạ Đông Vũ run rẩy vì sợ.
[Ôi trời đất ơi, tức chết tôi rồi! Đang thời khắc mấu chốt, bò dậy đi, có chết cũng phải bò dậy, a a a tôi điên quá! Kệ tên này đi!]
[Đúng vậy, quan tâm cậu ta làm quái gì nữa? Để cậu ta chết luôn ở đây đi!]
[Chạy nhanh đi, má ơi càng ngày càng nhiều đá rơi xuống!]
Tim ai cũng đập mạnh trong lồng ngực, không ai ngờ lại bị sạt lở thế này, đây là chuyện ảnh hưởng đến tính mạng, bị chôn trong đống đất đá này là chấm hết, khỏi trăn trối gì nữa!
Huống chi, địa hình đặc biệt này còn tạo điều kiện thuận lợi nhất cho mấy hòn đá kia lăn xuống, có muốn chạy đến chỗ bằng phẳng cũng vài phút.
Đạo diễn Hầu gọi Nghiêm Văn Đình: "Thầy Nghiêm, thầy cõng cậu ấy đi!" Nếu không phải ông già rồi không cõng người chạy được bao lâu thì ông đã tự làm.
Nghiêm Văn Đình cũng đã bò dậy, nghe ông nói như vậy bèn vội vàng vờ cà nhắc: "Xin lỗi, chân tôi bị thương rồi..."
Càng ngày càng nhiều đá rơi xuống, Nghiêm Văn Đình đã sớm muốn bỏ chạy, vì thấy máy quay nên mới ở lại, nhưng lúc bỏ chạy còn phải cõng Tạ Đông Vũ theo rất phiền, nếu không phải có máy quay ở đây thì gã đã không cần phải giả vờ rồi.
Thời gian càng ngày càng gấp gáp, đạo diễn Hầu cũng không kịp xác minh xem có thật hay không, Phó Hạc Hành đi lên kéo Tạ Đông Vũ lên lưng mình: "Chạy trước đã!"
Mấy người còn lại cũng không nói gì, ai cũng vội chạy về phía trước, đá rơi càng ngày càng nhiều, đá lớn cũng càng ngày càng nhiều, tốc độ tăng dần theo thời gian.
[Ê, sao không thấy số 10 đâu hết vậy?]
[Đừng nói là thấy nguy hiểm nên chạy trước rồi nha?]
[Yêu Đình cả đời cút mẹ đi, tôi ngứa mắt bạn lâu lắm rồi đấy, anh của bạn giả vờ đau chân không cõng người mà còn dám đặt điều ở đây hả?]
[Đúng vậy, giây phút ngàn cân treo sợi tóc thế này, chạy trước thì sao? Nếu không phải hai người kia thì chuyện sẽ thành thế này hả?]
Giờ phút sinh tử, có người lo có người ồn ào.
Mọi người chạy đến dưới sườn núi, chạy được mấy chục mét rồi nhưng tiếng rầm rầm vẫn vang lên bên tai, mọi người sợ đến mức không dám quay đầu, chỉ có thể dùng hết sức bình sinh để chạy.
Bởi vì đường núi không dễ đi, còn phải cõng người nên rất dễ té, cũng may Phó Hạc Hành rèn luyện thường xuyên nên miễn cưỡng cõng Tạ Đông Vũ chạy nổi.
Nhưng sau lưng còn có đá lăn xuống, hòn nào nhỏ thì không sao, nhưng mấy hòn to có thể đập ra cả cái hố, nếu đập trúng người là tan xương nát thịt ngay.
Chạy không được bao xa, Phó Hạc Hành phải lách sang một bên để né một hòn đá, nhưng vì cõng người khác nên loạng choạng một chút, Tạ Đông Vũ nằm trên lưng anh sợ hãi hét lên, quay đầu lại thì nhìn thấy hòn đá to đùng đang lăn về phía bọn họ.
Tạ Đông Vũ bị dọa, gã nhào lên trước, Phó Hạc Hành đang không đứng vững bị gã đẩy ngã ra đất.
Tạ Đông Vũ dùng cả tay và chân bò dậy bỏ chạy, thậm chí còn không quan tâm Phó Hạc Hành sống chết thế nào, quay mông chạy thẳng đi mà không thèm kéo anh một cái.
Camera man cảm thấy không đúng nên quay đầu lại, vừa nhìn đã bị dọa cho tái mét.
[Đù má...!cái thằng 9 này! Anh Hành của tôi!]
Camera man vì muốn quay lại cảnh này nên đã lật ngược máy quay lại, vô tình quay được tất cả.
Cũng vì thế mà khán giả xem livestream có thể nhìn thấy hòn đá khổng lồ đang lăn thẳng đến Phó Hạc Hành, Phó Hạc Hành vẫn còn đang bò dậy, nhưng không kịp nữa.
Ngay lúc mọi người che mắt không dám nhìn, đột nhiên một tiếng đùng vang lên, có người mở mắt ra theo phản xạ.
Chỉ thấy có một cái cây to ngã từ xuống ngay sau lưng Phó Hạc Hành, làm hòn đá kia bị kẹt lại.
Tạ Tỉ vô cảm vác thân cây, cậu nhìn Phó Hạc Hành đang ngơ người: "Còn không đi đi?"
Phó Hạc Hành nhìn Tạ Tỉ: "Còn cậu..."
Tạ Tỉ: "Không sao." Giọng điệu hết sức tự tin và bình tĩnh, phối với tiếng đá ầm ầm sau lưng khiến mặt mày cậu như sáng lên, làm Phó Hạc Hành và mọi người khiếp sợ.
Tạ Tỉ nhìn Phó Hạc Hành đứng lên rồi mới quay sang camera man: "Tắt máy quay đi."
Camera man sững người: "Hả?"
Đạo diễn Hầu không biết đã quay lại tự bao giờ, ông nghe cậu nói vậy thì giơ tay tắt máy quay luôn.
Khán giả xem livestream nhìn màn hình tối sầm lại, mọi người: ??? Trời ơi, khinh người quá rồi đó!
Tạ Tỉ nhìn đạo diễn Hầu: "Dắt bọn họ đi nhanh!"
Đạo diễn Hầu không hề chần chừ, ông kéo Phó Hạc Hành, ba người lập tức chạy như điên.
Mà Phó Hạc Hành và camera man không nhịn được quay đầu lại nhìn thử, nháy mắt, bọn họ bị những gì diễn ra trước mắt làm sợ hãi.
Tạ Tỉ dùng hai tay nhấc cái cây bị bật gốc lên, cứ thế quét ngang chặn một loạt đá lại.
Mặc dù vẫn có đá rơi xuống, nhưng vì đá lớn đã bị chặn hết nên chỉ có mấy hòn đá nhỏ không làm được gì thoát nạn.
Cho dù mấy hòn đá nhỏ này đụng trúng bọn họ thì cũng văng ra.
Camera man trợn tròn mắt, vừa chạy vừa nghĩ, chuyện vừa rồi cứ như đang đóng phim, nhưng không thể không nói, sức của thầy Tạ...!lớn khủng khiếp!
Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao phải tắt máy quay.
Nếu cái này bị truyền ra ngoài...!nghĩ cũng không dám nghĩ, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì ai cũng cho rằng đây là giả.
Tạ Tỉ thấy mọi người đã chạy đến nơi an toàn rồi mới vứt cây, bởi vì đá lớn đã hoàn toàn kẹt lại ở đây, nên sau khi rút thân cây ra, đá cũng chỉ sụp xuống một chút chứ không lăn xuống.
Sau khi Tạ Tỉ cất mấy cái cây này về vị trí cũ rồi mới chầm chậm xuống núi.
Nhóm đạo diễn Hầu chạy một mạch đến khoảng đất trống mới mệt mỏi nằm vật ra, nhưng tim mọi người không sao yên được, ngẩng đầu nhìn thấy Tạ Tỉ lông tóc vô thương đi đến mới an lòng.
Nhưng nhìn Tạ Đông Vũ và Nghiêm Văn Đình nằm như heo chết, miệng há to thở dốc gần đó thì tức đến đen mặt, Nghiêm Văn Đình bảo què chân, kết quả? Chạy nhanh đến mức đi thi chắc thắng giải nhất, mà Tạ Đông Vũ càng khiến người khác sôi máu não hơn.
Thầy Phó tốt bụng cứu gã, cuối cùng khi gặp nguy hiểm thì bỏ chạy mặc kệ thầy Phó?
Bọn họ còn là người à?
Tạ Đông Vũ thở hổn hển, sau khi thoát chết rồi mới nhớ mình đã vứt Phó Hạc Hành trong giây phút nguy hiểm để tự cứu bản thân.
Tạ Đông Vũ nghĩ mà sợ, nhưng là sợ fans của Phó Hạc Hành xé xác.
Hình như máy quay mới mở thôi đúng không, nãy giờ vẫn tắt?
Camera man bây giờ mới mở máy quay lên theo chỉ thị của đạo diễn Hầu, hắn cũng thông minh không nói chuyện ban nãy ra.
Tạ Đông Vũ nhìn camera man mở livestream thì thở phào nhẹ nhõm, thì ra nãy giờ không có quay.
Vì kéo sự chú ý của mọi người đi, lúc màn hình livestream sáng lên thì Tạ Đông Vũ cũng thấy Tạ Tỉ đi từ trên núi xuống, kẻ gây chuyện mở mồm nói: "Thầy Tạ, mọi người nguy hiểm xém mất cả mạng, sao thầy không nhắc câu nào mà tự chui vào chỗ an toàn trốn vậy?"
Khán giả xem livestream đang lo sốt vó vì đóng livestream, vừa mới sáng lên lại đã nghe câu này "..."
[Sao cậu ta chưa chết vậy? Tôi còn chưa tính sổ cậu ta vì dám vứt anh Hành của tôi đâu, vậy mà cậu ta còn dám móc mỉa ân nhân của anh Hành, không cần mặt mũi nữa hay gì?]
[Cần mặt mũi thì nó đâu có bỏ ân nhân chạy lấy người thế kia.]
Đạo diễn Hầu sợ rùm beng lên mới mở livestream lên báo bình an, nhưng ông không nói gì hết, chỉ cho khán giả xem tình huống hiện tại.
Tuy ai cũng chật vật nhưng không ai bị thương.
Ngoại trừ Tạ Đông Vũ bị thương cánh tay, có lẽ Nghiêm Văn Đình chạy quá nhanh nên bị ngã một cú khá nặng, bây giờ đang dựa lưng vào thân cây mà thở dốc.
Tạ Đông Vũ vừa nói xong đã thấy bầu không khí hơi sai sai, đặc biệt là khi đạo diễn Hầu, camera man và Phó Hạc Hành đang nhìn chằm chằm gã.
Tạ Đông Vũ sợ ba người kia nói chuyện khi nãy, vừa định lên tiếng đánh trống lảng thì ba người đã chạy về phía Tạ Tỉ.
Cả ba lo lắng nhìn Tạ Tỉ: "Thầy Tạ không sao chứ?"
Tạ Tỉ lắc đầu: "Tôi không sao, mọi người không sao chứ?"
Ba người cũng lắc đầu: "Cũng nhờ thầy Tạ đã cứu bọn tôi, nếu không thì...!thì...."
Phó Hạc Hành còn nghiêm túc khom lưng cảm ơn Tạ Tỉ: "Cảm ơn thầy Tạ rất nhiều."
Tạ Tỉ xua tay: "Không phải chuyện lớn gì, cũng đâu thể thấy chết mà không cứu."
Câu này như một cái công tắc, khiến mấy người cắm đầu cắm cổ chạy trước không rõ chuyện gì tò mò nhìn sang.
Đạo diễn Hầu giải thích: "Lần này cũng nhờ thầy Tạ dùng cây chắn đá, nếu không thầy Phó đã lành ít dữ nhiều rồi."
Đạo diễn Hầu không nói cụ thể mà chỉ nói chung chung.
Tạ Đông Vũ đã tận mắt nhìn thấy hòn đá kia, gã không tin, cây phải lớn thế nào mới có thể chặn hòn đá khổng lồ đó lại? Chắc chắn đạo diễn Hầu ỷ không livestream nên mới tâng bốc Tạ Tỉ, gã cau mày, muốn nói lại thôi: "Không thể nào..."
Hiển nhiên gã cố tình úp úp mở mở để khán giả xem livestream tự suy diễn.
Đạo diễn Hầu tức quá hoá cười: "Ồ thế à? Thế cậu nói tôi nghe xem tại sao không thể?"
Hiển nhiên Tạ Đông Vũ không thể nói lúc gã được Phó Hạc Hành cõng đã tận mấy thấy hòn đá đó to đến thế nào, né được hay chặn được nó là chuyện không thể.
Nhưng Phó Hạc Hành quả thật không sao, gã cứ cảm thấy có gì đó sai sai.
Đạo diễn Hầu cười lạnh: "Đúng là không thể thật, dù sao hòn đá to đến mức đó, bị nó đập trúng là đi ngay.
Vẫn là thầy 9 hên, chân mềm có người cõng, chân vừa hết mềm lại chạy nhanh hơn cả thỏ...."
Tạ Đông Vũ không ngờ đạo diễn Hầu sẽ nói chuyện này ra, mặt gã lập tức thay đổi: "Đạo diễn Hầu muốn nói thì phải có chứng cứ, tôi, tôi...."
"Tạ Đông Vũ!" Đúng lúc này, một tiếng hô vọng từ dưới lên, nhóm Phù Hải Thần vừa thấy có chuyện trên livestream là chạy sang đây ngay, vừa thấy Tạ Đông Vũ còn khỏe phây phây trong khi Phó Hạc Hành xém mất mạng lại giận sôi máu.
Sống chung với nhau vài ngày, Phù Hải Thần đã sớm xem mọi người là anh chị em của mình, há có cái lý đứng yên nhìn người khác bắt nạt người nhà của mình.
Anh chạy lên muốn đấm Tạ Đông Vũ: "Mẹ nó cái thằng chết tiệt mày! Tao *** cả nhà mày, mày có mặt mũi không? Anh Phó của tao tốt bụng cõng mày, mày làm cái quái gì, tự lộn xộn làm anh ấy ngã rồi cong mông bỏ chạy, không thèm kéo anh Phó của tao một cái, lương tâm của mày bị chó gặm rồi hay gì!?"
Nếu không phải Phù Hải Thần bị ê-kip chương trình nhào lên túm lại thì nắm đấm này đã vào mặt Tạ Đông Vũ rồi.
Đánh hả dạ đấy, nhưng chỉ sợ Tạ Đông Vũ kiện Phù Hải Thần.
[Đù má chửi hay lắm! Chửi được tiếng lòng của bọn tôi rồi đấy, sao cậu ta dám tỏ vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy hả?]
[Chắc thấy máy quay không mở chứ gì, dù sao máy quay cũng tắt giữa đường mà, sau đó mở lại trước mặt cậu ta nên...]
[Ồ cậu ta xem chúng ta là kẻ ngu à.]
[Tức chết mà, sao trên đời lại có hạng người không biết nhục là gì thế này?]
[Tôi đi làm GIF, tôi phải cho tất cả hành động của tên này lên hotsearch, cho mặt mũi hắn mất hết! Để mọi người thấy mặt cậu ta dày đến thế nào!]
[Gửi tôi nữa, tôi sẽ share cho cả thế giới biết! Đóng góp công sức!]
[Tôi cảm thấy còn phải thêm một cái nữa, mọi người quên người còn lại rồi à? Đừng nói quên chuyện anh ta giả què rồi đấy, bảo chân què không cõng nổi số 9 mà chạy còn nhanh hơn người khác, đùa nhau à?]
[Đúng đúng đúng, tất cả mọi chuyện là do hai người này gây ra, bóc phốt thì sao thiếu phần người còn lại được? Làm của Nghiêm Văn Đình nữa!]
[Mấy người có ý gì? Anh Đình của tôi thì sao, chân anh ấy không ổn thì không cõng số 9, có sao không? Với lại, anh Đình của tôi có người thương rồi, không thể tuỳ tiện tiếp xúc tay chân với người khác được, thông não chưa?]
Fans của Nghiêm Văn Đình hoàn toàn không ngờ lửa do số 9 đốt còn có thể lan đến trên đầu anh nhà mình, ai cũng vội vàng lên tiếng.
Cãi đến mức bay thẳng lên hotsearch.
Có vài người đã ngứa mắt Nghiêm Văn Đình và Tạ Đông Vũ từ lâu, vừa thấy đã share nhiệt