Cuối cùng thì Du Tùy Thâm cũng không họp xong sau ba mươi phút.
Lâm Triệt Ngôn cũng không bận, dù sao cũng là một đề tài phải thảo luận kỹ càng, có chậm một chút cũng đúng mà thôi.
Cậu nằm trên ghế trong phòng làm việc của Du tổng, mò tìm trog chơi trên điện thoại, đột nhiên cảm thấy có lỗi.
Trong khi tất cả mọi người trong tòa nhà SY đang bận rộn với công việc của mình, còn cậu nằm ở đây chơi có phải không ổn lắm hay không?
Hay là cứ đến bộ phận kế hoạch xem một chút.
Dù sao cậu bị thương ở chân chứ không phải tay, sử dụng máy tính không thành vấn đề.
Nghĩ như thế, Lâm Triệt Ngôn quyết định gửi tin nhắn báo trước cho Du Tùy Thâm, nếu không tý nữa tổng giám đốc về phòng làm việc không thấy người lại tức giận.
Tuy nhiên, cậu vừa mở điện thoại đã có thông báo có lời mời kết bạn.
...Thế mà lại là mẹ của Du Tùy Thâm.
Lâm Triệt Ngôn: "..."
Lâm Triệt Ngôn biết quan hệ giữa Du Tùy Thâm và gia đình không tốt.
Những cậu cũng chỉ biết có thế.
Lâm Triệt Ngôn chưa từng hỏi Du Tùy Thâm về chuyện trong nhà hắn, dù sao vạch vết sẹo cho người ngoài xem cũng không quá thoải mái.
Cậu không mong Du Tùy Thâm vì chuyện này mà khó chịu.
Phân vân xem nên từ chối hay đồng ý, cuối cùng Lâm Triệt Ngôn vẫn ấn đồng ý.
Cũng giống như hôm cậu trả lời tin nhắn của mẹ mình.
Dù sao đi nữa, nhà họ Du không giống nhà cậu, chuyện cậu bị ba ruột đuổi khỏi nhà hầu thì ai cũng biết, còn Du Tùy Thâm với nhà họ Du không quá tốt, nói gì thì nói họ vẫn liên lạc với nhau.
Nếu được mẹ đối phương đồng ý và chúc phúc cũng là một chuyện vui.
Cho dù kết quả như nào, Lâm Triệt Ngôn vẫn hy vọng tình cảm của hai người có thể đứng dưới ánh sáng.
Lý Vận San: "Xin chào cậu Lâm, tôi là mẹ của Du Tùy Thâm."
Tốc độ gõ chữ của đối phương rất nhanh, hình như chỉ đang chờ Lâm Triệt Ngôn đồng ý kết bạn.
Lâm Triệt Ngôn nhìn câu chữ công thức của Lý Vận San, ngồi ngẫm nghĩ một lúc.
Lâm Triệt Ngôn: "Xin chào bác gái, cháu là chồng sắp cưới của Du Tùy Thâm..."
Dừng lại, bấm xong lại xóa, đổi thành câu: "Bác có thể hỏi cháu bất cứ thứ gì?"
Giống như ngồi đợi một khoảng thời gian rất dài.
Lâm Triệt Ngôn nhìn dòng thông bào đang nhập ở phía Lý Vận San, bỗng nhiên trái tim treo lên cao.
Thấy hơi hối hận khi thẳng tay bấm đồng ý thêm bạn tốt, ít ra phải hỏi Du Tùy Thâm trước.
Cuối cùng điện thoại cũng rung lên.
Lý Vận San: "Chúng ta gặp nhau một lần đi!"
Lý Vận San: "Một mình cậu đến, đừng nói với Du Tùy Thâm."
Lâm Triệt Ngôn: "..."
Buổi sáng mẹ ruột đến gặp cậu, buổi chiều đến mẹ Du Tùy Thâm cũng muốn gặp cậu.
Lâm Triệt Ngôn suy nghĩ, không muốn một ngày phải trải qua cùng một cảm xúc tồi tệ hai lần.
Lâm Triệt Ngôn: "Xin lỗi bác gái, cháu đang làm việc ở SY, mấy ngày hôm nay phải tăng ca, có lẽ không có cách đến gặp bác được."
Lâm Triệt Ngôn: "Có chuyện gì bác nói qua wechat cũng được."
Cậu cũng đoán chắc là không được, nếu Du Tùy Thâm biết cậu tự ý đến gặp mẹ hắn không biết sẽ tức giận như thế nào.
Nhưng lời tiếp theo của Lý Vận San làm cho cậu tối sầm mắt.
Lý Vận San: "Chẵng lẽ cậu muốn cả đời này hút máu con trai tôi sống sao?"
Trong lòng có tật bị người khác đâm trúng, máu chảy ra ròng ròng, cả người bị áp lực nặng nề vây quanh.
Bản thân Lâm Triệt Ngôn cũng đã nghĩ rất nhiều lần về vấn đề này, ngay từ đầu khi đáp ứng thỏa thuận của Du Tùy Thâm đến công việc được hắn sắp xếp.
Tất cả vấn đề cậu phải đối mặt đã có người đi trước bày hàng rào bảo vệ cho cậu.
Ngay từ đầu hai người đã không bình đẳng với nhau, từ thân phận, địa vị thậm chí cả tình yêu.
Bỗng nhiên cậu nhớ lại những gì Lâm Lập Đức nói với mình.
Mày có nghĩ sau khi mày rời khỏi nhà họ Lâm thì mày là cái thá gì hả?
Lâm Triệt Ngôn: "Bác gài, bác muốn nói gì xin hãy nói thẳng ra đi."
Lý Vận San: "Tôi hy vọng cậu sẽ rời xa nó."
Lâm Triệt Ngôn: "..."
Lý Vận San: "Một người như Du Tùy Thâm cần một người vợ có thể giúp nó chống đỡ một mảnh trời, chứ không phải một người sống dựa vào sự bảo vệ của nó."
Lý Vận San: "Không phải cậu nhìn trúng tiền của nó sao? Cậu muốn bao nhiêu, tôi sẽ đưa cho cậu.
Miễn là cậu có thể cách xa nó ra, tôi đảm bảo cậu sẽ không không phải lo lắng về cơm ăn, áo mặc trong nửa đời sau của cậu."
Tay cầm điện thoại run rẩy.
Cậu không rõ đây là cảm xúc gì.
Thứ cậu muốn chỉ là người thân sống hòa thuận, chúc phúc mình, nhưng hai lần chờ mong, đáp án cho cậu đều là mảnh tối đen.
Không có ánh sáng.
Ngoài của truyền đến tiếng bước chân vội vã, nhiệt độ máy sưởi hơi cao, khiến không khí hơi ngột ngạt.
Lâm Triệt Ngôn: "Bác có thể cho cháu bao nhiêu?"
Lâm Triệt Ngôn: "Giá trị thị trường của Sy lúc này là bao nhiêu cháu cũng không rõ, nếu ngài giao cả tài sản nhà họ Du cho cháu, liệu có bằng một nửa tài sản vợ chồng đồng sở hữu sau khi kết hôn hay không?"
Lâm Triệt Ngôn: "Bác gái, không phải tất cả tình cảm đều có thể dùng tiền tài để đong đếm."
Ngón tay cậu gõ rất nhanh, giống như sợ đánh chậm sẽ mất đi khí thế.
Gõ liền một mạch, sau đó kéo đen Lý Vận San.
Cửa mở ra, đầu ngón tay cậu vẫn còn hơi tê.
Giống như cách xa vài thế kỷ mới gặp lại nhau, bất giác nở nụ cười ra đón.
"Họp xong chưa?"
"Ừm." Du Tùy Thâm bước đến, không phát hiện người trước mặt có khác thường, "Còn một số vấn đề phải kéo dài đến tối."
Lâm Triệt Ngôn gật đầu: "Em đã bôi thuốc rồi, muốn kiểm tra không?".
Truyện Tiên Hiệp
Du Tùy Thâm: "Về nhà anh kiểm tra em sau."
"Vậy em về trước đây, anh đừng để mệt quá..."
Cậu không thể ở lại nữa, dù sao có diễn cũng có giới hạn, sợ ở lại thêm sẽ không khống chế được cảm xúc, tất cả mọi thứ đều tan vỡ.
Nhưng lại bị đối phương ôm lấy eo.
"Lâm Triệt Ngôn, anh có chuyện muốn nói với em."
Lâm Triệt Ngôn luôn cảm thấy nhiệt độ trên người Du Tùy Thâm rất lạ, dường như rất đặc biệt, giống như mèo gặp phải cỏ bạc hà, tới gần một chút lại không kìm chế được muốn đến gần hơn.
Cố nén xúc động không quay lại ôm, "Anh nói đi."
"Đêm qua, không phải em hỏi anh có thích em hay không sao?" Tốc độ nói chuyện của Du Tùy Thâm rất chậm, không giống như tác phong