Nói xong, khẽ nhúc nhích cơ thể, đưa tay lên che ngang mắt rồi ngủ tiếp.
Khóe môi Mục Điệp trùng xuống, sắc mặt phức tạp, còn có chút khó chịu, “ừm” một tiếng rồi cắn răng quay người rời đi.
***
Lúc Triệu Mịch Thanh đến Lương Hạnh vẫn đang ngủ, chăn mỏng đắp ngang người, cái bụng nhỏ nhô lên, trông rất thoải mái.
Người đàn ông ấy tức giận, trên đường anh đã nghĩ tới vô số khoảnh khắc hai người gặp nhau, còn sợ bản thân sẽ không khống chế nổi mà hung dữ trách mắng cô, nhưng giờ phút này đối diện với gương mặt dịu dàng của cô, ngoài việc yên lặng nhìn ra thì không nỡ làm bất cứ chuyện gì khác, kể cả việc đánh thức cô.
Có lẽ là do cảm nhận được cảm giác có người bên cạnh, Lương Hạnh chậm rãi mở mắt ra, dần dần khung cảnh xung quanh hiện rõ hơn, cô để mặt mộc, sắc môi có chút nhợt nhạt, nhìn qua hơi thiếu sức sống.
Anh nhìn cô với thế từ trên cao xuống, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó.
Không quen với việc bị nhìn chằm chằm như vậy, Lương Hạnh chống hai tay định dậy, nhưng có lẽ là mới tỉnh dậy nên cơ thể vẫn còn chưa tỉnh táo, thấy choáng váng.
Người đàn ông ấy liền đỡ lấy eo cô, chống đỡ cả cơ thể cho cô.
Nhờ anh đỡ, cô đứng vững hơn, nhưng anh vẫn chưa buông tay ra.
Cô không thể hiện vẻ mặt gì, chỉ liếc nhìn anh: “Bây giờ sao không đi nữa??”
Rời vòng đỡ của anh, cô quay người muốn rời đi.
Người đàn ông vươn tay ra, nắm lấy cổ tay cô, nghiến răng nhắc nhở: “Xe ở bên đó.”
Lương Hạnh giãy giụa, không hất tay anh ra được, không kìm được mà chế nhạo: “Tôi không lắm tiền nhiều của như tổng giám đốc Triệu, tôi vẫn cần mang hành lý về.”
Triệu Mịch Thanh quay sang nhìn Lưu Nam, anh ta nhanh nhạy, chạy vèo ra ngoài sân.
Thấy cô vẫn đứng im bất động, anh kiên nhẫn hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”
Lương Hạnh lạnh lùng nhìn anh: “Mục Điệp vẫn chưa ra.”
“Tôi bảo người khác đưa cậu ta về, em lên xe trước đi.” Không đợi Lương Hạnh nói thêm, anh khẽ nhíu mày, nói vẻ mỉa mai: “Yên tâm, lần này không vui tôi cũng sẽ chịu đựng.”
Lương Hạnh chỉ cảm thấy người đàn ông này ăn nói càng ngày càng cay nghiệt, vừa cất lời là có thể khiến người ta tức chết, đang yên đang lành cứ khiến người ta muốn đấm anh mấy đấm, cô đứng nguyên tại chỗ lạnh lùng nhìn anh.
Triệu Mịch Thanh không cho cô cơ hội phản kháng, kéo tay cô lên xe, thuận tiện còn cầm cái bàn nhỏ đang để dưa hấu và ly nước bên trên làm đồ đạc rơi hết xuống đất.
Lương Hạnh ngồi vào vị trí cách xa anh nhất, nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng giống như bầu trời sắp tối đi lúc đó, nặng trịch, u ám, nghĩ đến việc trở về nên đối diện với người đàn ông này như thế nào.
Anh nói đúng, chỉ cần con còn đó, cô sẽ không bao giờ thoát khỏi được anh.
Vậy có phải nghĩa là, đến cuối cùng thì anh cũng chỉ vì con thôi đúng không?
Triệu Mịch Thanh mím chặt môi mỏng, điện thoại reo liên hồi, là Cố Thời gọi, nhưng bây giờ anh không có tâm trạng nghe máy.
Cứ cúp máy, bên kia lại gọi, cuối cùng thấy phiền quá, anh dứt khoát tắt máy luôn.
“Nghe đi, dù sao cũng đang rảnh rỗi.” Lương Hạnh thấy động tác của anh, nghĩ có thể là có chuyện gấp gì đó, sao cô có thể không biết ngại mà làm lỡ chuyện của anh được.
Người đàn ông vứt điện thoại sang một bên, liếc cô: “Tôi thích rảnh rỗi như vậy đó, nếu tính em không nóng nảy, chạy lung tung khắp nơi như vậy, tôi sẽ càng vui hơn.”
Lương Hạnh bĩu môi, châm chọc: “Tổng giám đốc Triệu ngày đầu tiên đã biết tôi hay vô cớ gây sự à, chịu đựng lâu như vậy giờ mới nói ra, đúng là khổ cho anh rồi, mấy năm trước đúng thật là không nhìn ra, anh lại có khả năng của thần quy giỏi nhẫn nhịn đấy.”
Nghiêm Minh cảm giác như họng có đờm mà không ho được ra, người dám quang minh chính đại mắng sếp anh ta như vậy, ngoài Lương Hạnh e là không tìm được người thứ hai.
Trán Triệu Mịch Thanh nổi gân xanh, ánh mắt nhìn vào gương chiếu hậu sắc như dao lam.
Nghiêm Minh cảm thấy sống lưng gai gai, lập tức nhìn về phía trước, tự động loại bỏ mọi âm thanh trong xe.
“Em không cần châm biếm tôi, trước đây là trước đây, bây giờ con cũng đã có rồi, còn có thể như ban đầu hay sao?” Anh lại nhắc nhở cô giữa hai người họ đã có một mối dây dưa, đừng