Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Phát Hiện Tôi Ôm Con Bỏ Trốn

Chương 49


trước sau


Khi Tố Cầm phát hiện bản thân nói hớ thì đã quá muộn, bà cụ Diệp nhìn chằm chằm bà ta như muốn ăn tươi nuốt sống.

Sớm biết bà cả có dã tâm không nhỏ, nhưng sẵn sàng tiếp tay với con gái để làm chuyện hãm hại người khác thì bà ta đã đi quá giới hạn của mình rồi.
Xem ra đã đến lúc nhà họ Diệp phải đổi nữ chủ nhân.
"Ồ, vậy ra nếu chị biết thì có phải sẽ hãm hại luôn con trai của em không? Chị cả, em biết chị luôn ganh ghét Quân Vũ nổi trội, nhưng nó có được thành tựu cũng do nổ lực mà thành.

Bản thân chị và hai đứa con của chị không cố gắng phấn đấu, lại đi hại hết người này đến người khác thì có gì hay chứ? Chị không thấy có lỗi với lương tâm của mình sao?"
Lý Nghê Thường tiếp tục chất vấn.
Bà đã nghe thấy điều muốn nghe nhất, chuyện cần làm kế tiếp là ép bà cả xuống đài, bỏ trống vị trí vợ lớn.
"Chị không làm gì cả, em đừng vu oan cho chị!"
Tố Cầm phản bác.
"Vu oan cho chị hả? Lời vừa rồi của chị ai cũng nghe thấy, chị còn nói mình bị oan sao?"
Lý Nghê Thường cười hỏi.
"Chị..."

Tố Cầm không biết phải phản bác thế nào.

Bà nhìn sang chỗ bà cụ Diệp đang tức giận, lại nhìn mấy người đang có mặt chứng kiến sự việc, bà ta biết phen này cả nhà bà ta chết chắc rồi.
"Má ba, gài bẫy em dâu là chuyện do một mình con làm, má đừng ghép tội cho mẹ con!"
Diệp Thanh Y lạnh nhạt lên tiếng.
Cho dù ra sao thì cô ta cũng phải vảo vệ mẹ mình trước mẹ con bà ba và bà nội.
Chuyện đến nước này chỉ trách cô ta quá xem thường Ngôn Cảnh Huyên.
"Có ghép tội hay không, mẹ con hai người tự biết.

Cô cả, tại sao cô lại hại con dâu tôi? Bây giờ con dâu tôi đang ở đâu?"
Lý Nghê Thường lạnh mặt.
"Vì con muốn cô ta bị nhà họ Diệp đuổi đi, muốn thằng ranh này không dựa vào nhà họ Ngôn tác oai tác quái."
Nghe câu này của Diệp Thanh Y, người nãy giờ im lặng là Diệp Quân Vũ bật cười: "Tôi mà cần phải nhờ vào nhà họ Ngôn giúp đỡ hả? Chị cả, có phải đầu óc chị có vấn đề rồi không?"
"Tôi nói không đúng sao?"
Diệp Thanh Y gân cổ cãi lại.
"Trước lúc kết hôn, một tay tôi đã có thể dựng giang sơn rồi.

Tôi cần phải nhờ vào người khác khi nào vậy?"
"Cái đó...!Cậu lúc nào cũng cần dựa vào người khác!"
Diệp Thanh Y cãi cố.
"Chị cả, lần sau nói chuyện nên dùng não suy nghĩ rồi hẵng nói.

Tôi không quan tâm chị hãm hại người khác, nhưng nếu chị tiếp tục nhắm vào vợ tôi thì đừng trách tôi không nương tay với chị.

Lần này may mắn cho chị là vợ tôi thoát được nên tôi sẽ không truy cứu, tuy nhiên bố và bà nội có xử lý chị hay không thì tôi không dám đảm bảo đâu.


Vì dù sao bố và bà vẫn phải cho tôi một cậu trả lời thoả đáng!" Diệp Quân Vũ đứng lên, đi đến gần Diệp Thiên Sinh lấy lại máy tính: "Vợ tôi đang

ở nhà đợi tôi, tôi không rảnh ở đây tranh chấp với chị."
Nói xong, Diệp Quân Vũ chẳng thèm nhìn ai liền bỏ đi, đến khi tiếng động cơ ô tô của hắn vang lên mới kéo Diệp Thanh Y về hiện thực.
Diệp Quân Vũ không nói bừa, ông Diệp và bà cụ Diệp đang chờ xử lý cô ta.
(...)
Biệt thự của Diệp Quân Vũ.
"Chị dâu, lúc nãy chị liều mạng quá!"
Diệp Thiên Ý đưa cho Ngôn Cảnh Huyên một tách trà nóng hạ giọng nói.
"Không liều mạng làm sao chị thoát được chứ? Thật ra vẫn phải cảm ơn em xuất hiện đúng lúc hỗ trợ chị chạy thoát!"
Ngôn Cảnh Huyên mỉm cười nhận tách trà húp một ngụm.
Nhớ lại chuyện ở khách sạn, sau khi đán người Thái Mộc Tư quay về thì lặp tức bàn bạc kế sách làm sao để thực hiện tiếp việc vu oan cho cô.

Bọn nó đưa ra rất nhiều kế hoạch, Ngôn Cảnh Huyên mất gần một tiếng mới quay xong phần âm mưu của họ rồi gửi cho Diệp Quân Vũ.

Kể ra mấy người này không có đầu óc chút nào, chỉ chăm chăm chạy ra ngoài kiếm người lại không kiểm tra căn phòng, tạo cơ hội cho cô quay lại chứng cứ.
Trong lúc còn chưa biết có nên trèo xuống hay không thì một sợi dây thừng xuất hiện ở tầng trên, tiếp đó Diệp Thiên Ý ló đầu ra hiệu cho cô nắm lấy sợi dây trèo lên trên, nhờ vậy cô mới thành công thoát nạn.
"Trùng hợp là khi đó em cũng đến khách sạn gặp bạn mới cứu được chị thôi.

Em thấy chị cả đi vào căn phòng đó với vẻ mặt tự đắc, ban đầu em cũng không quan tâm, nhưng sau đó lại nghe bạn em nói ai đó đang tìm người trong khách sạn, rồi em lại thấy chị nấp ngoài ban công nên mạnh dạn giả thiết chị đang bị chị hai gài bẫy hãm hại."
Diệp Thiên Ý thở dài giải thích.

"Cho dù là trùng hợp thì em cũng đã cứu chị một mạng rồi.

Có cơ hội chị sẽ trả lại ân tình này của em."
"Chị tốt với anh trai là đã trả ơn cho em rồi.

Em nhận thấy anh trai có tình cảm với chị rất nhiều, chị đừng phụ lòng anh ấy đó!"
"Chị...!Sẽ cố gắng!"
Hôn nhân giữa cô và Diệp Quân Vũ là hôn nhân hợp đồng, sớm muộn gì cũng li tan, làm sao cô có thể dành tình cảm cho hắn được? Có lẽ hắn cũng có cùng suy nghĩ như cô.
"Nhất định chị phải làm được đó.

Mà giờ cũng trễ lắm rồi, vất vả cả đêm em về phòng ngủ đây.

Chị cũng ngủ đi nhé!"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện