Căn hộ nơi Tấn Viễn ở, Giang Hạc cũng tới đưa đón nhiều lần, mỗi lần đến đều là ở dưới lầu dừng lại một chút rồi rời đi, chưa từng đi theo Tấn Viễn, đây là lần đầu tiên cậu được mời, không chút nghĩ ngợi ôm hoa và táo trong cốp xe đi theo Tấn Viễn.
Bởi vì muốn ở cùng một chỗ với Tấn Tĩnh, căn hộ Tấn Viễn thuê này, không lớn không nhỏ, hai phòng ngủ một phòng khách, một bếp một vệ sinh, anh cùng Tấn Tĩnh hai người dư dả.
Nhưng bởi vì bọn họ ở đã nhiều năm, hơn nữa anh cùng Tấn Tĩnh hai người đều thích mang đồ đạc vào trong nhà, liền dẫn đến trong nhà vốn không lớn bị nhồi nhét đầy đủ, nhìn qua phi thường chật chội.
Giang Hạc vừa vào cửa liền nhìn thấy bày ở bên cửa, mấy đôi giày trong tủ giày, xếp thẳng đến tường phòng khách, phòng khách cũng không lớn lắm, ở giữa trải thảm trắng tinh khiết, trên thảm là bàn trà, bên cạnh thảm là sofa, trước thảm là một cái TV treo tường.
Phòng khách dựa vào vị trí phòng bếp bày một cái bàn ăn bằng gỗ, phòng khách dựa vào vách tường trong phòng bố trí máy lọc nước cùng một gương chạm mặt đất thật lớn, còn lại không nhiều không gian, đặt một ít đệm yoga và một ít tạp vật khác, khiến cho cả phòng khách nhìn lên phi thường nhỏ hẹp.
Tấn Viễn tìm cho Giang Hạc một đôi dép mới tinh, lại vào phòng bếp rửa tay, tìm một cái ly rót cho cậu một ly nước, thấy cậu còn đang quan sát nhà, không tự tại nói: "Không gian trong nhà hơi nhỏ một chút, em lượng thứ."
"Không nhỏ." Giang Hạc đem hoa đang cầm trong tay tìm một chỗ dựa vào tường đặt xuống, xách táo đặt lên bàn trà, tiếp nhận ly nước trong tay Tấn Viễn, uống một ngụm, cười nói, "Rất có hương vị gia đình."
Chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đầy đủ, không giống cái nhà kia của cậu, trong nhà nhìn cái gì cũng có, nhưng lại rất trống rỗng, nhất là khi ở một mình, cảm giác cùng ở khách sạn cũng không có gì khác nhau.
"Có lẽ cũng có chút ưu thế." Nghe Giang Hạc nói như vậy, Tấn Viễn cũng không phủ nhận, anh và Tấn Tĩnh đều bố trí nơi này làm nhà chính, mang theo chút hơi thở ấm áp của gia đình là khó tránh khỏi.
Để Giang Hạc ngồi ở trên sô pha trong phòng khách, Tấn Viễn xách quả táo đặt trên bàn trà, vào phòng bếp rửa sạch, lại tìm ra glucose để pha cho mình một ly nước glucose lớn.
Giang Hạc thấy anh đang pha glucose, ngẩn người, hỏi: "Anh hạ đường huyết sao?"
Tấn Viễn chậm rãi uống nước glucose, lắc đầu: "Không có a."
Giang Hạc chỉ vào cốc của anh: "Vậy tại sao tự nhiên anh uống cái này?"
Còn uống không ít.
Tấn Viễn mím một ngụm nước glucose cuối cùng trong ly, vươn đầu lưỡi liếm một vòng cánh môi, trên mặt đều mang theo mập mờ không chút che dấu nhìn Giang Hạc: "Em nói xem?"
Trong lòng Giang Hạc nhảy dựng, không nói tiếp.
"Học trưởng sẽ không cho rằng anh mời học trưởng lên chỉ vì đơn thuần ngồi một chút." Tấn Viễn cúi người nhìn chăm chú vào ánh mắt Giang Hạc, mí mắt vểnh lên, trong đôi mắt xinh đẹp đầy trêu đùa, hai chữ "ngồi" cuối cùng còn gằn rất nặng.
Giang Hạc thoáng cái liền nghe hiểu, cậu lăn yết hầu, đột nhiên cảm thấy có chút khát nước, không phải ở nhà mình, cậu có chút câu nệ.
Tấn Viễn cong mắt, đến gần mặt Giang Hạc, cánh môi gần như sắp dán vào cánh môi của cậu, hơi thở phun ra đặc biệt mông lung: "Học trưởng không muốn thử giường của học muội xem có mềm hay không sao?"
Hô hấp Giang Hạc hơi chậm lại, cánh môi dán lên cánh môi Tấn Viễn nhẹ nhàng cọ xát vài cái, đồng dạng hạ thấp thanh âm một chút, mang theo mập mờ cùng khiêu khích hỏi anh: "Học muội không bằng tự mình nói giường của anh mềm hay không mềm, không mềm, học trưởng sẽ không ngủ."
Tấn Viễn thoáng nhướng mày, không thể tưởng được năng lực học tập của Giang Hạc mạnh như vậy, lần trước hai người làm còn không biết tán tỉnh, hiện tại đã học được tán tỉnh.
"Cái này phải xem là lúc nào rồi." Môi Tấn Viễn dán lên môi Giang Hạc, nói chuyện tương đương với ngậm lấy môi cậu "Học muội lúc có ở đây thì rất mềm mại, lúc học muội không có ở đây, liền..."
Lời còn chưa dứt, cả người Tấn Viễn đã bị Giang Hạc ôm vào lòng, một đôi tay rắn chắc hữu lực dán sát vào thắt lưng anh, ấn cổ anh, tiếp một nụ hôn cực kỳ dài mà cường thế.
Giờ phút này hai người bọn họ dán rất gần, quần áo vuốt ve quần áo, phản ứng của đối phương đều cảm ứng rõ ràng.
Giang Hạc hai tay bóp eo Tấn Viễn, cọ xát mũi anh hô hấp đánh vào môi Tấn Viễn, trong đôi mắt ôn nhuận nhuộm ý cười, cười khẽ hỏi anh: "Lúc học muội không có ở đây, cứ như vậy... Hả?"
Giờ phút này Tấn Viễn suy sụp ngồi trên người Giang Hạc, xúc cảm dưới làn váy rõ ràng, lại nghe Giang Hạc nói, bỗng nhiên hai gò má đỏ lên, hiện tại anh có chút hối hận mặc váy ngắn như vậy, cũng quá bất tiện.
Chợt, anh lại đỏ lỗ tai, nghiêng mặt trở về, nhìn gương mặt tràn đầy khát vọng của Giang Hạc, cố ý đến gần, cọ cọ cậu, cười đùa: "Học trưởng còn không giống."
Giang Hạc bị anh cọ đến hai gò má nóng lên, cậu buông tay rơi xuống thắt lưng Tấn Viễn, dùng tay dán lên cái trán nóng, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của Tấn Viễn, nhịn lại nhịn, hỏi anh: "Còn ăn táo hay không?"
Ăn trái cây bình an vào đêm Giáng sinh.
Giang Hạc thủy chung nhớ rõ Tấn Viễn từng nói mua táo muốn mua chín quả là bởi vì bình an thật lâu, vậy đêm Giáng sinh quả bình an này cũng phải ăn.
"Ăn," Tấn Viễn nghiêng người, từ trên bàn trà phía sau câu một quả táo lại đây, nhẹ nhàng cắn một miếng, hơi khiêu khích nhìn Giang Hạc, "Không ăn no sao có khí lực làm ——"
Nhai một vài lần và nói từ từ một cách chậm chạp: "Em."
Giang Hạc nhíu mày, đột nhiên nhớ tới hình ảnh Tấn Viễn ngủ trên người mình, không nhịn được nhẹ nhàng cười ra tiếng.
Giang Hạc cười, hai má Tấn Viễn càng thêm nóng đỏ, anh cắn táo, hơi híp mắt: "Không được cười!"
Hôm nay anh nhất định có thể!
Gần một tháng qua, anh cũng chậm rãi rèn luyện, tuy nói hiệu quả không rõ ràng lắm, nhưng anh cảm giác cơ thắt lưng tăng cường một chút, trên người có chút sức lực, hơn nữa vừa rồi anh còn uống rất nhiều glucose, lần này nói cái gì cũng sẽ không ngất xỉu.
Trên mặt Giang Hạc còn mang theo nụ cười, hơi gật đầu, mang theo sủng nịch ừ một tiếng: "Em chờ nghiệm thu thành quả."
Tấn Viễn thoáng thu lại, chậm rãi cắn một miếng táo, tiến đến bên môi Giang Hạc.
Giang Hạc không chần chờ nhận lấy từ miệng anh nhai nhai nhấm nháp.
Hai người anh một miếng em một miếng ăn xong táo đại biểu cho bình an, đợi đến khi Tấn Viễn chuẩn xác lưu loát đem hạt táo ném vào thùng rác ở góc phòng khách, rút khăn giấy trên bàn trà lau tay xong, Giang Hạc cũng không nhẫn nại nữa, nghiêng người ngậm đôi môi Tấn Viễn còn mang theo hương vị trái cây ngọt ngào, khẽ mút đầu lưỡi hàm hồ hỏi anh: "Cái nào là phòng của anh?"
"Bên trái..."
Giang Hạc sau khi nhận được sự đồng ý, nửa kéo nửa ôm hôn Tấn Viễn hướng phòng anh mà đi.
Cánh môi kề sát vào nhau, đầu lưỡi khẽ quấn, bầu không khí nồng đậm mà lại ái muội trằn trọc trao đổi giữa môi và răng.
Bàn tay Tấn Viễn đặt trên cửa phòng của anh, một tiếng