Không biết từ lúc nào bầu trời đã bị mây đen bao phủ.
Nhưng sắc mặt của Viêm Đình so sắc trời còn trầm hơn,lông mày hơi cụp xuống lạnh lùng đến đáng sợ.
Lâm Nguyên mắt lộ vẻ trông mong mà nhìn hắn, cãi lại nói: "Tôi gì cũng chưa nghe thấy, chú có thể đem điện thoại trả tôi trước không?"
Để tôi đánh xong trận này đã.
Viêm Đình nhớ tới lần trước khi ở làng du lịch , đứa nhỏ ôm chén không lo ăn cơm lại nhìn chằm chằm Tần Miện không chớp mắt, sắc mặt lại trầm vài phần.
Nghe tiếng súng nổ vang trời phát ra từ điện thoại, Lâm Nguyên lo lắng suýt chút nữa bắt lấy.
"Muốn chơi game không?" Viêm Đình hỏi.
Lâm Nguyên gật gật đầu, "Muốn."
Một đôi mắt to mắt trông mong mà nhìn hắn, ủy khuất lại đáng thương.
Mặc dù, chín mươi chín phần trăm là giả vờ.
"Tôi giúp em đánh." Viêm Đình cầm lấy di động, tầm mắt dừng ở trên màn hình, nhìn những cái hình ảnh kỳ quái , hơi nhíu mày lại.
"Chú có thể hay không a?" Lâm Nguyên từ dưới thảm đứng lên ở phía sau hắn ,trong đôi mắt rõ ràng hiện lên vẻ kinh ngạc cùng nghi hoặc.
Viêm Đình nhướng mày, "Có cái gì không được sao?"
Thanh âm trầm ổn lại khí phách.
Lâm Nguyên nhất thời bị mê hoặc, thu hồi tay muốn cướp đoạt , "Được, vậy chú cứ chơi."
"Này này, đừng như vậy ở đằng kia.
Bên phải có người, nhanh chóng thả khói, bom nổ, sau đó trốn vào sau gốc cây."
Viêm Đình click mở ba lô, từ bên trong chọn khói và bom và ném nó ra ngoài.
Bùm!
Tiếng nổ mạnh vang lớn, khói thuốc súng tràn ngập.
Sau khi sương khói tan đi , hai cái hộp nằm chỉnh tề trên mặt đất.
Lâm Nguyên: "......"
Cậu thật sự tin vào hắn.
Mẹ nó hắn đặt pháo khói, sương mù ,đạn nhưng lại không ném kẻ thù.
Viêm Đình không chỉ nổ chết chính mình, còn nổ chết đồng đội không quen biết .
Không khí đột nhiên trở nên an tĩnh.
Một lát sau, một âm thanh hùng hùng hổ hổ truyền đến.
"Một đám ngu!"
Sau khi đồng đội bốn mắng xong,mang theo phẫn nộ mà lui.
Lâm Nguyên chớp chớp mắt, cho rằng người đàn ông này mắng thực sự rất đúng.
Hắn mở miệng , rồi lại mở lại miệng sau khi nghĩ xong vẫn không nói gì.
"Nhất định là trò chơi này có vấn đề." Viêm Đình đưa điện thoại lại cho cậu với vẻ mặt lạnh lùng.
Lâm Nguyên nghĩ thầm hắn là người phát tiền lương cho mình,lời nói đều là đúng,cậu đáp: "Ân, hẳn là trò chơi có vấn đề"
Cậu đưa tay nhận lấy điện thoại, trên màn hình điện thoại chợt hiện lên một vài ký tự cực ngầu và bắt mắt: Winner Winner Chicken Dinner
Viêm Đình: "......"
Lâm Nguyên: "......"
Chớp mắt một cái, Lâm Nguyên khôi phục tinh thần uể oải lúc nãy, cầm điện thoại di động hưng phấn nói: "Anh Chu, anh thật sự quá tuyệt!"
"Hạ."
Lâm Nguyên: "Không tiếp tục chơi sao?"
Chu Tử Mặc: "Tôi khi nào rảnh sẽ trở lại, tôi đi dạy cho người không biết giữ miệng trước."
Tần · không biết giữ miệng · Miện: "......"
Tần tiên sinh đáng thương .
Lâm Nguyên âm thầm thương tiếc cho Tần Miện năm giây, vừa nghiêng đầu liền bị dọa giật mình.
Sắc mặt Viêm Đình có vẻ nặng hơn so với mây đen bên ngoài, mí mắt Lâm Nguyên nhảy lên do dự đưa điện thoại, "Của chú đây."
Không cho chơi game thì giận , bao nhiêu tuổi rồi chứ.
Cũng không phải là trẻ con, nếu muốn chơi chỉ cần tải xuống một trò chơi trên điện thoại của hắn là được rồi.
Lâm Nguyên giơ cách tay lên đến mỏi mà cũng không thấy lão lưu manh cầm lấy, vừa định hỏi liền nghe thấy hắn nói: "Em cho rằng Chu Tử Mặc rất lợi hại?"
Lợi hại a!
Chỉ có một mình mà đồng đội thì chết hết rồi, dùng thực lực mà ăn gà.
Có thể không lợi hại sao?
Miệng mấp máy, Lâm Nguyên lại bị vẻ mặt u ám của người nào đó dọa sợ không nói ra tiếng.
Lão nam nhân cũng muốn thể diện, muốn hay không cũng phải thuận tiện khen hắn vài câu?
Sau một hồi im lặng, Lâm Nguyên nhếch miệng khô khốc nói: "Vẫn là ...!không sao."
Nhưng vừa nhớ tới lúc nãy hắn tự nổ chết chính mình cùng đồng đội, Lâm Nguyên lại khen không được, thật sự quá trái lương tâm phòng ngừa có sét đánh xuống......
Sau một hồi im lặng, Lâm Nguyên khẽ động miệng khô khốc nói: "Vẫn là......!còn ổn."
Sắc mặt Viêm Đình lại đen vài phần, có thể so với nhọ ở đáy nồi.
Mí mắt đột nhiên giật mạnh , Lâm Nguyên theo bản năng che mông chính mình lui về phía sau hai bước "Tôi nói cho chú biết đánh người là phạm pháp, chú muốn động thủ......"
Viêm Đình phát ra một tiếng khịt mũi lạnh lùng.
Năm phút sau, trong văn phòng lại lần nữa chỉ còn lại một mình Lâm Nguyên.
Mông còn tốt , không có bị đánh.
Nhưng di động bị tịch thu rồi , game cũng không có để chơi.
Hơn nữa cậu phát hiện Viêm Đình có điều gì đó không ổn , cuộc họp vẫn chưa kết thúc hắn lại trở về văn phòng giữa chừng chỉ vì lấy cây bút.
Hắn có thể trực tiếp tìm cấp dưới mượn một cây, hoặc là nhờ thư ký đến lấy ?
Lại còn tự mình chạy đi một chuyến , quá rảnh rỗi.
Khẳng định đầu óc có bệnh , bệnh cũng không nhẹ.
Lâm Nguyên ngồi ở trên thảm ôm gối thở phì phò , đầu tức giận đến bốc khói, miệng dẩu đến độ có thể làm móc nối.
Cây bút mà Viêm Đình đích thân mang đi khỏi văn phòng , nằm lẻ loi một trên bàn trong phòng họp hoàn toàn bị bỏ quên.
Lấy bút chỉ là cái cớ, người nào đó chỉ là nửa ngày không nghe tin tức của đứa nhỏ, chỉ muốn trở nhìn xem đứa nhỏ đang làm gì mà thôi.
Cuộc họp kết thúc, các giám đốc điều hành cấp cao lần lượt rời đi với các tài liệu dự án mà họ đã xử lý.
Tôn Khinh làm việc với Viêm Đình đã được vài năm , sau giờ làm việc cũng giúp hắn chăm lo cho cuộc sống hàng ngày.
Trước khi tới cong ty của Viêm Đình , Tôn Khinh thư ký cho Tần Miện.
Khi đó Tần Miện chơi bời hỗn độn, cách năm ngày liền đem thiếu niên xinh đẹp vào phòng , đời tư hoàn toàn toàn bừa bãi.
Sau đó, Tôn Khinh từ chức chuyển từ Tần Miện sang bên Viêm Đình , lúc đầu còn tưởng rằng mình phải giải quyết những chuyện đó như trước , nhưng không ngờ cuộc sống sinh hoạt cá nhân của Viêm tổng đơn giản đến không tin được.
Trừ bỏ xã giao cần thiết , hầu như không uống rượu cũng chưa bao giờ gặp qua bên người hắn có những người khác.
Tôn Khinh thu dọn máy chiếu cùng máy tính của chủ tịch, nhưng khi anh quay lại thì thấy chủ tịch vẫn đang ngồi trên ghế.
Anh ngây người một chút, nhỏ giọng kêu: "Viêm tổng, ngài còn có cái gì phân phó sao?"
Viẹm Đình đem màn hình điện thoại của Lâm Nguyên làm sáng màn hình, chỉ vào một biểu tượng ứng dụng trên đó, khẽ hỏi: "Cậu sẽ chơi trò chơi này chứ?"
Tôn Khinh gật gật đầu.
"Giúp tôi tải một cái về điện thoại của tôi." Viêm Đình ném chiếc điện thoại đang xử lý việc cá nhân cho anh ta,rồi đứng dậy đi ra ngoài và nhấn mạnh: "Đưa cho tôi một hướng dẫn khác, bao gồm cả hiệu quả và cách sử dụng của từng biểu tượng."
"???"
Tôn Khinh cầm điện thoại vẻ mặt đờ đẫn.
Khi nào thì trợ lý vẫn cần giải thích trò chơi và chiến lược?
Có thể thêm tiền lương không?
Thêm một trăm nhân dân tệ cũng được......
Viêm Đình trở lại văn phòng và mở cửa, lại thấy trong phòng trống rỗng không có bóng dáng của