—Hề Tương Lan: “Thịnh Vô Chước, ngươi lại bị lừa rồi.”—
Hề Tương Lan rất không chịu được.
Ba năm trước y chẳng cần làm gì cả, chỉ việc nhờ vào khuôn mặt này đi ứng cử thì đã được Hồng Trần nói ‘bảo bối lòng ta’ ‘cục cưng’ các thứ và trực tiếp lên nhận giải hoa khôi, tuy là không ai có phước được ‘hưởng thụ’ nhưng đã giúp Hồng Trần hốt bộn linh thạch.
Năm nay vẫn la ó, còn muốn đại tuyển.
Tuyển cái khỉ mốc.
Trong đình đài trên lầu các không một bóng người, khi ‘Lan Kiều Kiều’ vừa đi ra ngoài thì bên dưới đã la hét rần rần.
Vô số đèn mây của thành Cửu Tiêu được thắp sáng rực, thậm chí còn nối một đường lên tận trên mây cao.
Đám người ồn ào bên dưới loáng thoáng đang hô ‘Lan Kiều Kiều’.
Hề Tương Lan ước gì có thể tháo phăng hoa tai xuống, y sầm mặt đi lòng vòng một hồi, không biết Hồng Trần định sắp xếp thế nào mà không thấy bóng dáng của Tuân Nương đâu.
“Nam nhân ngu ngốc.”
Hề Tương Lan mắng luôn cả bản thân mình, hờ hững từ trên cao nhìn xuống đám người nhốn nháo dưới kia.
Cho dù cái xác này có xinh đẹp tuyệt trần, linh căn ngút trời, gia thế tối cao đến mấy đi nữa, cuối cùng rồi cũng sẽ hóa thành nắm cát vàng.
Rõ ràng cầu mà không được nhưng vẫn đâm đầu si mê.
Rốt cuộc bọn họ đang theo đuổi cái gì.
Hề Tương Lan thật sự không hiểu.
Từ nhỏ Hề Tuyệt đã được nhiều người ngưỡng mộ theo đuổi, gặp vô số người a dua nịnh hót, nhưng y chỉ thấy chướng mắt, thậm chí là oán hận.
“Nếu muốn nhìn…” Hề Tương Lan cất bước đi tới bên cạnh đài cao, rũ mắt nhìn chằm chằm người bên dưới, lạnh lùng nghĩ: “Vậy cứ nhìn cho thỏa mãn đi, dù sao…”
Hề Tương Lan còn chưa phun nốt ra lời chửi rủa còn lại thì vô tình nhìn thấy gì đó mà trợn mắt sửng sốt.
Thịnh Tiêu vác theo cái mặt phủ đầy sương lạnh đứng lẩn trong đám người, Thiên Diễn Châu bay vòng vòng quanh thân, ánh mắt lạnh nhạt của hắn nhìn thẳng vào y.
Lan Kiều Kiều: “…”
Hề Tương Lan suýt chút nữa thốt ra câu ‘bà mẹ nó’, lập tức thay đổi phong thái nhìn thấu hồng trần chỉ điểm giang sơn hồi nãy, luống cuống xách lớp váy xòe hoa lệ tầng tầng lớp lớp chạy như bay vào trong đình đài, định tìm gầm bàn chui xuống trốn.
Sao Thịnh Tiêu lại ở bên dưới?!
Rõ ràng Liễu Trường Hành nói hắn đang đợi ở phòng khách lầu ba mà?
Bối rối, xấu hổ đồng loạt dâng trào trong lòng, Hề Tương Lan vốn cảm thấy biến cố sáu năm qua đã làm lòng y khô cạn không còn sức sống, nhưng kể từ sau khi gặp lại Thịnh Tiêu, sự chân thực bị vùi lấp dưới muôn vàn lớp ngụy trang từ từ chui ra khỏi.
Hề Tương Lan không thích cảm giác mất kiểm soát này.
Mỹ nhân e thẹn càng khiến người ta mê say hơn dáng vẻ kiêu căng hồi nãy, đám người bên dưới càng hối hả thắp thêm nhiều đèn mây.
“Lan Kiều Kiều!”
“Quân lâu Hồng Trần Thức quả nhiên danh bất hư truyền!”
“Mây đèn! Mua mua mua!”
Hề Tương Lan lạnh lùng đi tới, lụa trắng treo xung quanh bị gió thổi tung bay phần phật, mái tóc dài của y được búi cao kèm theo một đống đồ trang sức hoa lá cành, vô tình bị gió thổi mắc vào lụa trắng, kéo Hề Tương Lan lảo đảo suýt ngã.
Mọi chuyện đều không suôn sẻ.
Hề Tương Lan đơ mặt gỡ cọng dây trang sức bị vướng vào lụa trắng, vành tai đỏ ửng cả lên.
“Giết Thịnh Vô Chước đi.” Hề Tương Lan vừa loay hoay gỡ đồ bị vướng vừa lạnh lùng nghĩ: “Đợi lát nữa sẽ giết hắn, ta sẽ không vì tình xưa nghĩa cũ mà nương tay.”
Giết Thịnh Tiêu rồi, y sẽ không bị xấu hổ nữa.
Nhất cử lưỡng tiện.
Da mặt của Hề Tương Lan dày vô đối, cho dù kêu y mặc đồ hai mảnh của vũ cơ ra sân khẩu uốn éo nhảy múa thì sợ là y cũng không thèm đỏ mặt, nhiều năm chịu khổ đã trui rèn y bỏ qua những thứ không cần thiết.
Chỉ cần được sống, y có thể bất chấp làm hết.
Nhưng khi thấy Thịnh Tiêu đứng bên dưới nhìn lên đây, Hề Tương Lan vốn không biết xấu hổ không hiểu sao cảm thấy tự ti mặc cảm.
Cảm giác khó chịu chưa từng có trước đây bao phủ lấy y, đồ trang sức bị vướng vào lụa trắng có gỡ thế nào cũng không được, đầu ngón tay của Hề Tương Lan run rẩy dữ dội.
Ngay vào lúc này, trong mắt của Hề Tương Lan thoáng hiện lên kim văn.
Y hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, thô bạo kéo phăng đồ trang sức xuống, đau đến nỗi ứa nước mắt, y cắn răng quát khẽ: “Câm miệng! Bớt chõ mũi vào chuyện của ta!”
Hề Tương Lan không còn lo sợ nữa, qua loa vén tóc rối ra sau sai, đột nhiên ngừng tay lại, nhíu mày nói: “…Cái gì?”
Y lại đi tới vén lụa trắng lên, rũ mắt nhìn xuống dưới.
Từ trên cao nhìn xuống, Thiên Diễn Châu của Thịnh Tiêu tản ra bốn phía, đang phá nát từng đèn mây tỏa ra ánh sáng màu tím.
Đó là những đèn mây bị bỏ vào ‘Khí Tiên Cốt’.
Ngọc Đồi Sơn vì hoa khôi Lan Kiều Kiều ném ra ngàn vàng, hầu như hơn nửa con phố ở đây đều là đèn mây của hắn, số lượng không dừng lại ở con số mười ngàn.
Thịnh Tiêu không thể cùng lúc dập tắt toàn bộ đèn mây ở thành Cửu Tiêu, nhưng tốc độ của hơn một trăm hạt Thiên Diễn Châu cực nhanh, chỉ trong một hơi thở mà đã phá nát lên đến trăm ngọn đèn.
Hề Tương Lan nhíu mày nhìn xuống.
Thịnh Tiêu điều khiển Thiên Diễn Châu đi tắt đèn, ánh mắt thoáng nhìn vào đèn mây viết tên ‘Lan Kiều Kiều’.
—Đó là đèn mây mà người bán đèn rong đã ép bán cho hắn lúc trước.
Hề Tương Lan giật giật mí mắt.
Đột nhiên, Thịnh Tiêu búng tay cái chóc.
‘Phừng’.
Tim đèn được thắp sáng.
Hề Tương Lan: “…”
Thịnh Tiêu bị điên rồi hả?!
Hề Tương Lan không thể tưởng tượng nổi, trong mắt chỉ có ánh đèn yếu ớt kia, đầu óc toàn là…
“Tên miệng hến không hiểu phong tình kia đang làm gì?”
“Thắp sáng đèn mây?”
“Vì ta?”
Hề Tương Lan ngơ ngác run rẩy, trên đình đài không một bóng người đột nhiên thổi tới một cơn gió lạ, nhè nhẹ thổi phất qua sau lưng của Hề Tương Lan.
Phút chốc, làn gió tựa như bàn tay vô hình đẩy nhẹ vào tấm lưng đơn bạc của y.
Cảm giác mất trọng lực đập thẳng vào mặt.
Hề Tương Lan hơi hoảng hốt, loạng choạng từ trên đài cao ngã xuống.
Mọi người bên dưới đang phát cuồng lập tức sợ hãi la làng lên!
“Coi chừng!”
“Mau cứu người—”
Con ngươi của Thịnh Tiêu co rụt lại thành chấm nhỏ.
Tức khắc hơn một trăm hạt Thiên Diễn Châu từ bốn phương tám hướng vụt bay về, được điều khiển tỏa ra linh lực lôi văn xếp thành một cái lưới lớn, đỡ lấy Hề Tương Lan không chút sứt mẻ.
Cảm giác mất trọng lực xộc thẳng lên đầu làm y choáng váng, Hề Tương Lan không biết mình an toàn tiếp đất thế nào, chỉ là hơi ngửa đầu nhìn lên đài cao không một bóng người.
Y khẽ mài răng ken két, lầm bầm mắng chửi gì đó trong miệng.
Sau đó, Thiên Diễn Châu vững vàng đón lấy Hề Tương Lan, giống như hóa thành luồng khí ôn hòa nâng đỡ nhẹ nhàng, chầm chậm rơi xuống tiếp đất an toàn trong tiếng hò hét tung hô chói tai của mọi người.
Khóm hoa mẫu đơn được thêu tinh xảo trên áo bào diễm lệ của Hề Tương Lan trông thật giống nở rộ lộng lẫy giữa không trung, cánh hoa bị gió thổi phấp phới, cả thân hình gầy yếu tựa như chim nhạn gãy cánh của y lặng lẽ rơi vào lồng ngực của một người.
Thịnh Tiêu vô cảm giơ tay ôm chầm y vào lòng.
Hề Tương Lan: “…”
Còn không bằng té chết cho rồi.
Nhưng Hề Tương Lan giỏi diễn trò, việc đã đến nước này nên y không thể không lừa mình dối người, dứt khoát thoải mái mỉm cười với Thịnh Tiêu, cố ý nói bằng giọng õng ẹo: “Đa tạ tiên quân cứu giúp.”
Mọi người vây xem lập tức tỏ ra ganh tị trừng Thịnh Tiêu.
Thịnh Tiêu sừng sững bất động, đang định thả tay đặt Hề Tương Lan xuống đất.
Hề Tương Lan nhanh tay ôm chặt lấy cổ hắn, nũng nịu nói: “Ta bị dọa sợ, chân mềm đi không nổi, đành phải làm phiền tiên quân đưa ta về.”
Thịnh Tiêu: “…” Lại diễn trò.
Cánh tay trông gầy yếu mềm mại của Hề Tương Lan thật ra rất có sức lực, chạm vào ngực Thịnh Tiêu đẩy nhẹ một cái, có ý ám chỉ: “Tiên quân cứu ta một mạng, ta không có gì, chỉ đành phải lấy thân báo đáp, không biết tiên quân có hài lòng không?”
Thịnh Tiêu: “……”
Những nam nhân bên cạnh nào giờ làm gì thấy được một giai nhân xinh đẹp hơn hoa này, nghe vậy liền mở to hai mắt, ghen tị trừng Thịnh Tiêu chó ngáp phải ruồi, trông lù khù thế kia mà được lọt vào mắt xanh của mỹ nhân.
Thịnh Tiêu đã quen với lời lẽ cợt nhả của Hề Tương Lan, đang định ném y xuống một cách vô tình, bỗng những người bên cạnh không nhịn được xúm tới lấy lòng.
“Nếu không chê, ta sẽ cõng Lan tiên tử trở về!”
“Nói bậy, cái thây nhỏ thó của ngươi sẽ làm mỹ nhân té mất! Lan tiên tử, ta là Kim đan kỳ, bảo đảm sẽ không để hai chân ngài phải mệt nhọc!”
“Ta mới xứng, ta là Hóa thần cảnh!”
“Cút ngay! Ngươi là lão yêu quái mấy trăm tuổi, còn dám tòm tem cỏ non?”
Thấy sắp lao vào đánh nhau, Hề Tương Lan cười tủm tỉm muốn vị tu sĩ Hóa thần cảnh kia: “Vậy thì… Oái!”
Còn chưa nói xong thì đã bị Thịnh Tiêu ôm chặt vào lòng, hắn sầm mặt không nói gì cất bước rời đi.
Mọi người vang lên tiếng thất vọng đầy thổn thức.
Hề Tương Lan sửng sốt giây lát, sau đó phì cười.
Bộ đồ sặc sỡ của hoa khôi ám đầy mùi son phấn, hương thơm nồng nặc xộc vào mũi khiến Thịnh Tiêu phải nhíu mày vì sặc.
“Ngươi tin ta thế cơ à?” Hề Tương Lan gác đầu trên vai hắn, cười nói: “Sẽ không sợ ta cố ý té xuống để hấp dẫn sự chú ý của ngươi?”
Thịnh Tiêu im lặng bước vào Quân lâu Hồng Trần Thức.
Hề Tương Lan đột nhiên ghé sát vào tai Thịnh Tiêu, nói nhỏ: “Thịnh Vô Chước, ta lại sắp nói dối.”
Thịnh Tiêu nghiêng đầu.
Bởi vì hắn quay đầu lên môi của Hề Tương Lan cạ vào má hắn, để lại một vệt son đỏ hồng.
Hề Tương Lan giơ ngón tay chạm vào môi mình, con ngươi đen đặc giống như không có ánh sáng, hé miệng cười đùa cợt nhả: “Không nên tin ta.”
Thịnh Tiêu dừng chân lại, nhìn y với ánh mắt tối đen không rõ cảm xúc.
Hề Tương Lan gian xảo đá lông nheo với hắn.
Lúc này, bên cạnh bỗng lóe lên ánh sáng nhạt.
Hề Tương Lan và Thịnh Tiêu nghe tiếng nhìn sang.
Chẳng biết Ứng Trác đã tới khi nào, hắn đang lạnh lùng đứng đó, trong tay cầm ngọc bài lưu ảnh, trên mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ, hoàn toàn không còn bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời như lúc ở trước mặt Hề Tương Lan.
“Không ngờ Thịnh tông chủ đây cũng là đồ háo sắc? Ta đã quay lại hết đầu đuôi sự việc vào trong ngọc bài lưu ảnh, đợi lát nữa sẽ đưa cho sư huynh xem, để ta coi ngươi có lòi đuôi chuột trước mặt sư huynh không?!”
Thịnh Tiêu: “…”
Hề Tương Lan: “…”
Thằng nhóc này, một là ngu hai là ngu thật.
Bên ngoài ồn ào huyên náo như vậy làm Hồng Trần bị dọa sợ vội vàng chạy tới, khi thấy Hề Tương Lan vẫn bình an vô sự thì mới thở phào một hơi.
“Cục cưng à, ngươi hù hết ta rồi.”
Đây là cái cây hái ra tiền tự động dâng tới cửa, lỡ mà xảy ra nguy hiểm gì, sợ là đại hội tuyển chọn hoa khôi hôm nay phải dẹp bỏ.
Hề Tương Lan nói: “Không sao.”
Lúc này Hồng Trần mới phát hiện ‘cây hái ra tiền’ của mình đang bị nam nhân thối bế trong tay, nàng ngẩn ra giây lát, theo phản xạ muốn đi tới kéo Hề Tương Lan khỏi tay Thịnh Tiêu.
Chẳng qua khi nàng nhìn rõ mặt mũi của Thịnh Tiêu, dường như nghĩ tới gì đó mà cười đầy mờ ám, cố ý ‘Ồ’ dài một tiếng.
Hề Tương Lan không biết nàng ‘Ồ’ là có ý gì, vịn vai Thịnh Tiêu mượn thế nhảy xuống khỏi người hắn, dịu dàng nói: “Ta đứng trên đài cao không thấy Tuân Nương tỷ tỷ, có phải nàng có chuyện quan trọng nên mới trì hoãn không tới?”
Hồng Trần vẫn còn đang nhìn Thịnh Tiêu không dời mắt, nghe vậy lắc đầu nói: “Không có, hai ngươi cùng nhau lên đình đài, chỉ là có trận pháp nên mới không thấy nhau thôi.”
Hề Tương Lan: “…”
Thật biết chơi.
Hồng Trần lại nói: “…Đúng lúc, Tuân Nương hiện muốn gặp ngươi, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng.”
Hai mắt của Hề Tương Lan hơi sáng lên, cố ra vẻ đoan trang đỡ búi tóc cắm đầy trang sức bước lên lầu.
Thịnh Tiêu nhíu mày nhìn chằm chằm bóng lưng trong lớp áo thêu hoa mẫu đơn của y, cũng cất bước theo sau.
Tầng ba vốn là nơi không cho người bình thường tiến lên, huống chi đó còn là nơi ở của hoa khôi, Thịnh Tiêu đã sẵn sàng nghênh chiến nhưng lại thấy Hồng Trần quay đầu mỉm cười với mình, hai mắt sáng rực.
Thịnh Tiêu:?
Hồng Trần cũng không cản hắn, ngược lại còn cho hắn tùy ý muốn đi đâu thì đi.
Ánh mắt nàng không ngừng lập lòe tỏa sáng.
Ứng Trác cầm ngọc bài cảnh giác nhìn Thịnh Tiêu: “Đi đi, mau đuổi theo mỹ nhân của ngươi đi, ta phải lưu giữ chứng cứ để cho sư huynh xem, đến lúc đó đừng nói ta bêu xấu ngươi.”
Hắn ghen tị Thịnh Tiêu muốn chết, lúc này chộp được cơ hội để Hề Tương Lan vứt bỏ tên khốn háo sắc thấy trăng quên đèn, tất nhiên sẽ tận sức tận lực bảo tồn bằng chứng.
Thịnh Tiêu không nhìn hắn, vác theo bản mặt u ám bước lên tầng ba.
***
Đèn mây bên ngoài thanh lâu vẫn còn đang được thắp hết cái này đến cái khác, Thiên Diễn Châu phóng vèo vèo ra ngoài, lặng lẽ nghiền nát từng ngọn đèn có chứa ‘Khí Tiên Cốt’.
Bên trên cao lầu phía xa xa, Ngọc Đồi Sơn ngồi vắt vẻo trên mái hiên, hai chân đung đưa qua lại, trong mắt phản chiếu cảnh tượng từng đèn mây bị vô số lôi văn đánh nát.
Gió mạnh thổi thân hình gầy gò của hắn nghiêng ngả, trông như có thể thổi bay hắn khỏi mái hiên bất cứ lúc nào.
“Chậc.” Ngọc Đồi Sơn cho một miếng thịt chiên xù vào miệng, lười biếng chống cằm, cười nói: “Quả nhiên ‘Kham Thiên Đạo’ quá cản trở, sớm nên diệt trừ mới phải.”
Một con chim lặng lẽ hạ cánh đáp xuống vai của Đồi Ngọc Sơn, nhẹ nhàng kêu lên một tiếng.
Ngọc Đồi Sơn ngoẹo đầu, làm mặt nạ hơi lệch sang một bên, để lộ nửa khuôn mặt tuấn mỹ.
Hàng mi dài trắng như tuyết khẽ rung rung, Ngọc Đồi Sơn hừ cười: “…Tất cả đều đổ hết lên đầu hắn? Ngươi thấy hắn là kẻ ngu ngốc mặc ngươi tùy tiện vu oan giá họa?”
‘Con chim’ cười khanh khách: “Nếu không thì sao? Chẳng lẽ ta và ngươi có thể sống sót dưới thiên lôi phạt tội của ‘Kham Thiên Đạo’?”
“Hừ.” Cái miệng nhỏ của Ngọc Đồi Sơn đang nhai chóp chép, hắn lơ đãng nói: “Ta đương nhiên có thể, còn ngươi thì chưa chắc.”
‘Con chim’ im lặng hồi lâu, cất giọng điệu âm lãnh: “Ta và ngươi mới là cùng chung một thuyền.”
Ngọc Đồi Sơn nói nhỏ: “Ai biết được.”
Hắn không cầm chắc túi giấy nên một miếng thịt chiên xù rơi xuống lăn lông lốc trên ống tay áo trắng tinh, để lại một vệt dài dính đầy dầu mỡ và vụn chiên xù.
Ngọc Đồi Sơn: “…”
Ngọc Đồi Sơn đần mặt hồi lâu, đột nhiên trở nên cáu kỉnh, hắn lạnh lùng vứt túi giấy đựng thịt chiên xù còn chưa ăn xong xuống dưới.
Không ăn nữa, quạu rồi.
Con chim trên vai cười khẽ một tiếng, sau đó giương cánh từ trên cao bay vút xuống bên dưới, xuyên qua dòng người tấp nập cùng với đèn mây đếm không xuể, lặng lẽ bay vào bên trong Quân lâu Hồng Trần Thức.
Tuân Nương nhấc tay lên.
Con chim to bằng bàn tay đậu xuống ngón tay trắng muốt.
Bởi vì có Lan Kiều Kiều đến nên đại tuyển hoa khôi vốn là ba người nay đổi thành hai người, bây giờ đã kết thúc tuyển chọn, người của Quân lâu Hồng Trần Thức đang kiểm kê số lượng đèn mây.
Chỉ là vì có khuôn mặt đẹp ảo diệu của Hề Tương Lan nên hầu như đã phân rõ thắng thua.
Cửa bị đẩy ra vang lên tiếng ‘két’.
Tuân Nương ngẩng đầu nhìn sang.
Búi tóc của Hề Tương Lan quá rườm rà lòng thòng, trên đường tới đây nhờ có Hồng Trần qua loa sửa sang lại đôi chút, còn dư lại vài lọn tóc thừa chưa được vén gọn lên, nhẹ nhàng xõa xuống nơi hõm cổ quyến rũ.
Dù là Tuân Nương luôn tự hào về nhan sắc của mình cũng phải bị kinh diễm đôi ba phần.
Hề Tương Lan cất bước đi vòng qua bình phong vào bên trong.
Trên đầu của y cắm đầy trâm ngọc lẫn trang sức rườm rà nên không dám cử động quá mạnh, sợ bị gãy cổ.
Cả phòng tràn ngập mùi thơm dịu nhẹ, lư hương tỏa ra luồng khói lượn lờ.
Tuân Nương mặc bộ áo trắng đơn giản, không trang điểm, đang cầm tẩu thuốc phả khói nghi ngút, đường nét trên khuôn mặt thanh thoát tựa như một bức tranh thủy mặc, nàng không xã giao vài câu cho có lệ, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: “Hề Minh Hoài ở đâu?”
Rốt cuộc Hề Tương Lan cũng được thấy Tuân Nương trong lời đồn, khẽ cười một tiếng rồi thản nhiên nói: “Chị dâu đừng quá lo lắng, bây giờ huynh trưởng của ta đang ở Dược Tông, tạm thời không có gì đáng ngại, chỉ là thần trí hơi bất ổn.”
Có lẽ Tuân Nương bị hai chữ ‘chị dâu’ mặt dày của y làm cho hóa đá tại chỗ, môi son ngậm một miệng khói hồi lâu mới dùng sức phả mạnh ra một hơi, lạnh lùng nói: “Trả hắn cho ta.”
Hề Tương Lan gật đầu: “Vâng vâng, chờ huynh trưởng đỡ hơn sẽ tự nhiên đưa hắn về cho tỷ.”
Giọng điệu dịu dàng thân thiết nhưng ẩn chứa uy hiếp.
Tuân Nương sợ ném chuột vỡ bình, hít sâu một hơi rồi thờ ơ nói: “Ngươi muốn biết chuyện của Hề gia năm đó?”
“Nếu chị dâu đã đi thẳng vào vấn đề như vậy, ta đây cũng không vòng vo nữa.” Hề Tương Lan ngồi trên đệm hương bồ đối diện với Tuân Nương, hai bên cách nhau một bàn trà nhỏ, trên bàn có đặt bình ngọc sứ trắng cắm một cành mẫu đơn, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
“Sáu năm trước Hề gia gặp nạn, chỉ có ta và huynh trưởng sống sót, không nghĩ cũng biết mục đích đến đây của ta.”
Từ phản ứng của Hề Minh Hoài hiển nhiên cho thấy, hắn đã biết hung thủ là ai.
Tuân Nương nhìn chằm chằm y hồi lâu, trên khuôn mặt lạnh lùng trong trẻo như sương lạnh ban mai từ từ nở một nụ cười nhạt, nàng chống khuỷu tay lên bàn, bàn tay cầm tẩu thuốc nghiêng tới trước mặt Hề Tương Lan rồi dùng nó nâng cằm y lên.
Hề Tương Lan rất khôn khéo, quỳ ngồi tại chỗ tùy theo động tác của nàng.
Tuân Nương nhìn y hồi lâu, bỗng lên tiếng: “Năm ngươi mười chín tuổi, người từng rắp tăm hiểm ác suýt làm tàn phế một cánh tay của Hề Minh Hoài vì hắn sơ ý dùng linh lực làm hỏng bánh ngọt của ngươi.
Có chuyện này không?”
Hề Tương Lan sửng sốt: “Cái gì?”
Tuân Nương nói tiếp: “Trong trí nhớ của Hề Minh Hoài, ngươi từ nhỏ ỷ vào cha mẹ yêu thương nuông chiều mà làm đủ loại chuyện ác, chỉ cần có người khiến ngươi không vui, ngươi liền cầm roi quất người đó.
Có chuyện này không?”
Hề Tương Lan: “…”
Hề Tương Lan nhoẻn miệng cười: “Không có.”
Tuân Nương tất nhiên là không tin y, nàng khẽ nâng tay vén ra một sợi tóc đen rồi thong thả quấn quanh nó trên cổ tay của Hề Tương Lan.
Nàng dù sao cũng là hoa khôi mấy năm của Quân lâu Hồng Trần Thức, tuy nhan sắc thanh khiết đượm buồn, nhưng từng hành động cử chỉ đều quyến rũ hút hồn.
Tuân Nương quấn tóc xong thì hỏi tiếp: “Có chuyện này không?”
Hề Tương Lan vẫn mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền, đáp: “Không có.”
Tóc vẫn không nhúc nhích.
Tuân Nương lạnh lùng nhìn y, nhất thời không phân rõ người này là đang nói thật hay