Tống Vân Tề không biết mình đã ngủ bằng cách nào, lúc mở mắt ra, ánh sáng chói mắt ập vào, cậu theo bản năng đưa tay lên chắn ngang, vừa động mới cảm giác được tay của mình thế nhưng không nâng lên được, cậu nhớ tới đời trước, cả người đều bị phế đi.
Không đợi cậu hiểu chuyện gì đang xãy ra, bên tai đột nhiên truyền đến một thanh âm, "Tỉnh?"
Thanh âm nam nhân xa lạ có chút quen thuộc.
Tống Vân Tề thích ứng trong chốc lát, cuối cùng cũng có thể mở mắt ra, bức tường màu trắng đập vào mắt, tiếp đó là một nam nhân đang mặc âu phục, nam nhân thật gầy, sắc mặt trắng bệch, chính là bộ dạng của một con ma ốm.
Đầu óc cuối cùng cũng hoàn hồn, "Tam gia, sao ngài lại ở chỗ này?"
Tống Vân Tề giật mình, vừa mở miệng liền cảm giác được cổ họng của mình một mảnh bỏng rát, cả người khó chịu, cậu hiểu rõ, cậu đang ở bệnh viện, trên người cậu cũng có người khó ngửi, nhưng mà ít hơn Hoắc Khải một chút.
"Tôi nhận được tin nhắn." Hoắc Khải giải đáp nghi hoặc của Tống Vân Tề.
Mà Tống Vân Tề cũng nhớ ra, cậu tựa hồ đã gửi cho Hoắc Khải một cái tin nhắn, trong đó có chút ý trào phúng, không mong gì sẽ có người đến.
"Cậu không cần nói chuyện, cổ họng cậu hiện tại không tốt, bác sĩ nói tạm thời không thể uống nước."
Đây là lần đầu tiên Tống Vân Tề nghe được Hoắc Khải nói một câu dài như vậy.
Tống Vân Tề ngoan ngoãn gật gật đầu, mặc dù trong đầu đầy nghi hoặc nhưng chịu đựng không mở miệng, mà hiển nhiên Hoắc Khải cũng không có ý định nói cho Tống Vân Tề biết tại sao cậu lại ở bệnh viện.
Hoắc Khải cũng không có ý tứ rời khỏi, trong phòng bệnh chỉ có hai người bọn họ, Tống Vân Tề hơi ngước đầu lên, nhìn đến cái laptop đang được đặt trên đùi Hoắc Khải, hẳn là đang xử lý công việc.
Cậu cuối cùng nhịn không được: "Tam gia, là ngài mang tôi từ Tống gia tới đâu sao?"
"Không được nói chuyện!"
Hoắc Khải một chút cũng không có ý đáp lại Tống Vân Tề, không ngẩng đầu lên nói một câu, lại tiếp tục việc của mình, cũng không để ý tới Tống Vân Tề.
Tống Vân Tề bị làm cho nghẹn khuất, muốn nói lại không thể nói, vốn đã không thoải mái, vậy mà còn gặp việc này, có thêm bao nhiêu khó chịu.
Nhưng mà cậu đúng là không dám mở miệng nói chuyện, vì thế Tống Vân Tề oán hận nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ tiếp, trên người vẫn còn rất đau.
Bất quá không đợi cậu ngủ, liền vang lên tiếng đập cửa, âm thanh lạnh như băng của Hoắc Khải cùng lúc vang lên, "Vào đi!" Người đi phía trước là Ngô Thuyên, hắn tiến vào, cung kính hướng về Hoắc Khải nói, "Tam gia, Tống tiên sinh cùng Tống phu nhân đến, muốn nhìn xem Tống thiếu gia."
Hoắc Khải nghe những lời này, ngước mắt lên, "Ngô Thuyên, đi mua hai cuốn sách Luật pháp tới đây, đưa cho Tống tiên sinh và Tống phu nhân." "Vâng!" Ngô Thuyên lên tiếng, sao đó đem cửa đóng lại, tự nhiên Tống Hồng Đạt và Giang Hải Liên phía