Sau Khi Thế Thân Pháo Hôi Là Ta Chết Đi

12: Ngạo Kiều Tiểu Băng Sơn Sư Đệ X Liếm Cẩu Đại Sư Tỷ 12


trước sau


Edit+Beta: Đặc Lôi Tây
Đất Thục từ xưa đã có mỹ danh là nơi giàu tài nguyên thiên nhiên, núi non trùng điệp, hiền tài vô số*.

Mà Thiên Tàm đô là tòa thành phồn hoa nhất đất Thục.
(*Gốc, 巴山蜀水,钟灵毓秀)
Nghe đồn một trăm năm trước, mỗi khi đến đầu hạ, nơi đây đều có quỷ núi làm loạn.
Để trừ tà đuổi yêu, mọi người sẽ tổ chức hội chùa, khua chiêng gõ trống, mang mặt nạ hình thần phật cổ xưa dạo phố.

Sau này, tiên đạo thịnh hành, Chiêu Dương tông lại thành lập trên ngọn núi gần đó, những quỷ núi hung hăng ngang ngược mới dần mai danh ẩn tích.

Hội chùa vẫn được tiếp tục tổ chức và được xem là một lễ hội bình thường chốn dân gian, có thêm nhiều hoạt động như ngắm đèn, đoán đố đèn v.v...
Vào hôm đó, môn sinh Chiêu Dương tông, nếu không có nhiệm vụ tuần tra đều có thể xin nghỉ và về tông muộn hơn ngày thường một chút.
Từ khi xuyên vào thế giới này, Tang Nhị vẫn luôn xoay mòng mòng trong vòng luẩn quẩn đau khổ "Tu luyện, nhiệm vụ, chờ đợi".

Đây là lần đầu tiên nàng được ăn mừng ngày hội náo nhiệt thế này, nội tâm không khỏi sinh ra vài phần chờ mong cùng phấn khích.
Hội chùa ngày đó, Tang Nhị hiếm khi nghiêm túc sửa soạn một phen, nàng chọn một chiếc váy bó eo với màu xanh non mơn mởn như xuân liễu, lại phí cả buổi để biến kiểu tóc đơn giản ngày thường thành kiểu tóc thịnh hành hiện nay, còn tỉ mỉ vẽ mày, thoa son.
Gần đến thời gian hẹn xuất phát, Tang Nhị bỏ thanh kiếm vào túi Càn Khôn, đi đến sơn môn.
Hiện đã là hoàng hôn.

Bên sơn môn, trên dãy tường của vách núi dựng đứng là dãy hoa tử đằng rũ xuống, lay lắt đến hoa mắt.
Tạ Trì Phong trên lưng đeo một thanh kiếm, khoanh tay, dáng đứng thẳng tắp như tùng như trúc, im lặng đứng dưới giàn hoa tím.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu sang, khi trông thấy bộ dáng tỉ mỉ trang điểm của Tang Nhị, hắn rõ ràng ngẩn người.
"Trì Phong, đệ còn đúng giờ hơn cả ta nha!", Tang Nhị nhanh chóng chạy đến gần, ngẩng đầu cười nói, "Những người khác có lẽ cũng sắp đến rồi"
Trong Ma cảnh Cửu Minh, vì nàng cái khó ló cái khôn bổ sung, "Gọi thêm vài người cùng nhau xuống núi chơi", cho nên sau đó không thể không "giữ lời" mà kéo thêm vài đệ tử đồng môn xuống núi.
Ở Thanh Trúc phong, nguyên chủ vẫn luôn độc lai độc vãng, không có bạn bè thân thiết gì.

Nhưng vừa nghe sẽ cùng Tạ Trì Phong xuống núi, mọi người đều vô cùng nguyện ý.

Tang Nhị không hao phí chút sức lực nào đã có thể rủ được bốn người.
Hai người đứng không bao lâu, một tiểu đệ tử với gương mặt xa lạ vội vàng từ nơi xa chạy đến nói, "Tang sư tỷ, Lý Đề nhờ đệ đến báo lại, tỷ ấy đột nhiên bụng không khoẻ nên đêm nay không xuống núi được"
Người khác đột nhiên không khỏe, không có lý gì miễn cưỡng.

Tang Nhị khẽ gật đầu, tỏ ý đã biết.
Hai phút sau, một tiểu đệ tử khác chạy đến nói, "Tang sư tỷ, Vu Vi bảo đệ đến báo, bụng hắn đột nhiên không khoẻ, đêm nay muốn ở trong phòng nghỉ ngơi, không thể xuống núi"
Tang Nhị, "?"
Sau đó, chưa đến năm phút, hai người còn lại cũng dùng lý do y hệt mà không tham gia hành trình đêm nay.
Tang Nhị, "..."
Những lý do này, vô hình chung lại toát ra một hơi thở cực kì quỷ dị.
Cách giải thích duy nhất là họ trưa nay ngồi ăn chung một mâm đi?
Chỉ mong Tạ Trì Phong sẽ không hiểu lầm đây là màn kịch mà nàng vụng về an bài, chỉ vì muốn cùng hắn xuống núi hưởng thụ thế giới của hai người.
Tang Nhị xấu hổ nói, "Ừ thì, ta không ngờ mọi người đều không đến được.

Đệ...!còn muốn cùng ta xuống núi sao?"
"Với những chuyện đã đồng ý, ta không thích đổi ý giữa chừng", âm thanh của Tạ Trì Phong trong bóng đêm sạch sẽ, trong vắt, hắn nhìn nàng nói tiếp, "Huống chi, ta và bọn họ vốn dĩ cũng không thân, không sao"
Mặt trời mọc từ hướng Tây, hắn cư nhiên nguyện ý! Xem ra lự kính người tốt của 50 điểm hảo cảm có hiệu nghiệm rồi.
Tang Nhị có chút thụ sủng nhược kinh, nở một nụ cười tươi tắn, "Vậy là tốt rồi, chúng ta lập tức xuất phát thôi"
Khi nàng mỉm cười, đôi mắt xinh đẹp sẽ cong như trăng non, sáng ngời lại chứa đầy vui mừng.
Tạ Trì Phong nhìn chằm chằm nàng, hầu kết thấp thoáng hơi nhúc nhích.
Hắn chẳng qua là đồng ý cùng nàng xuống núi đi dạo thôi đã vui như vậy sao?
Toàn bộ cảm xúc của người này, tựa hồ đều có liên quan đến hắn, chỉ cần thái độ tốt một chút nàng đã thấy thỏa mãn.
Hai người ra khỏi sơn môn, vẫn chưa phát hiện, cách đó không xa, trên một địa phương cao hơn, có vài thiếu niên ỷ người trên lan can, vừa lúc thu một màn này vào mắt.
Một đệ tử với thân hình lùn gầy hóng hớt nói, "Ta không nhìn lầm đi, đó không phải Tang Nhị sao? Nàng từ lúc nào đã thân với Tạ Trì Phong như vậy? Còn cùng nhau xuống núi?"
"Có lẽ là ngẫu nhiên gặp được thôi"
"Ngẫu nhiên gặp được nàng cũng cười vui vẻ như vậy?"
"Lo nhiều như vậy làm gì, nàng quấn lấy Tạ Trì Phong còn không tốt hơn việc trước kia mỗi ngày đều quấn lấy Đan sư huynh?"
Đan Hoằng Thâm ngồi một bên, trầm mặt lau chùi kiếm nghe vậy, bỗng nhiên bực bội mở miệng, "Bớt lảm nhảm được không hả!"
Mọi người đều cả kinh mà im miệng.
Đợi Đan Hoằng Thâm đi rồi, họ mới hai mặt nhìn nhau...
"Đan sư huynh không phải tức giận đó chứ?"
"Không phải đâu, huynh ấy tức cái gì?"
Một đệ tử lộ ra vẻ mặt thấu hiểu nói, "Nhất định là vì ban nãy ngươi nhắc đến Tang Nhị.

Đan sư huynh và nàng ta xưa nay đều bất hòa, ngươi còn một mực nhắc đến tên đối phương.

Huynh ấy nghe đến phiền, như vậy còn không tức giận sao được?"

...
Bên kia.
Dưới chân núi, Thiên Tàm đô.
Lúc Tang Nhị và Tạ Trì Phong đến, mặt trời đã lặn hẳn, cả khoảng không đều tối xuống.
Bước qua cổng thành, cảnh phố xá vào đêm lộng lẫy náo nhiệt liền mở ra trước mắt Tang Nhị.
Con đường rộng lớn, ngựa xe như nước, đám đông chen chúc nhộn nhịp, còn cả hàng loạt những ngọn đèn sáng rực.

Cá đèn rồng màu sắc sặc sỡ, xanh ngọc, cam hồng, vàng chanh, không ngừng phát ra ánh sáng.

Hai bên đường phố cũng bày đầy các sạp hàng quán nhỏ.
Những đứa trẻ mang mặt nạ hình quỷ núi hung dữ đứng vây quanh sạp đồ chơi làm bằng đường, mắt không chớp mà nhìn theo cánh tay chủ sạp rải nước đường.

Có người ở bên đường rao bán linh thạch, chẳng qua những linh thạch kia tỉ lệ thường không tốt, vừa nhìn liền biết là loại kém cỏi, không hề đáng tiền.
Mỗi lần đi qua một sạp, Tang Nhị đều phải dừng lại, tò mò mà nhìn một hồi lâu.

Kiếp trước lúc vẽ tranh, nàng tiếp xúc khá nhiều với đề tài dân gian cổ đại.

Nhưng dù khung cảnh có được hoạ sĩ tạo ra tốt đến thế nào cũng không thể so sánh với sự chân thực, sinh động trước mắt này.
Tạ Trì Phong im lặng đi bên cạnh nàng.

Tuy hắn đối với những vật nhỏ kia không có hứng thú, nhưng hắn cũng không hề nôn nóng mà thúc giục nàng.

Khi nhìn thấy thứ mình hiểu biết, hắn còn sẽ ngẫu nhiên nói vài câu.
Hai người, một người là thiếu nữ ăn diện lộng lẫy, diện mạo xinh đẹp, một người là thiếu niên tu sĩ lạnh lùng liêm chính, đứng chung một chỗ, thế nhưng có một loại cảm giác xứng đôi đến kì diệu.

Không ít người đi đường đều đưa mắt nhìn bọn họ.
Khi đi ngang qua một sạp nhỏ bán trang sức, ánh mắt Tang Nhị bị hấp dẫn bởi một đôi khuyên tai bằng đá mã não.
Đá mã não này vừa nhìn liền biết không đáng tiền, chẳng qua, gia công tổng thể lại cực kì tinh xảo.
Tang Nhị nhìn thích vô cùng, nàng cầm lòng không đặng mà giơ tay, vân vê nốt ruồi son trên dái tai.
Bà chủ sạp ánh mắt cực kì nhạy bén, nhanh chóng đứng lên khách khí nói, "Công tử, không bằng mua đôi khuyên tai tặng cho phu nhân của mình đi"
Nghe thấy xưng hô "phu nhân" kia, Tạ Trì Phong ngẩng phắt đầu lên, Tang Nhị cũng thấy đại não như bị chấn động.
"Phu nhân đẹp như vậy, không đeo khuyên tai, thật đúng là phí phạm của trời", bà chủ nhiệt tình nói, "Ta thấy hai vị xứng đôi như vậy, nếu muốn mua, ta có thể giảm giá năm đồng cho hai vị nha!"
Lúc này, một đoạn nguyên văn hiện lên trong đầu Tang Nhị...
【 Lần đầu tiên được người ngoài xem là thê tử của Tạ Trì Phong, Tang Nhị nội tâm mừng như điên, không màng Tạ Trì Phong giãy giụa và bài xích, một mực khoác lấy cánh tay Tạ Trì Phong, mặt dày nói, "Bà chủ nói quá đúng, đôi khuyên tai này, ta mua!" 】
Cảm nhận được một thân thể mềm ấm đột nhiên dựa sát vào người, lại nghe thấy nàng tự nhận là thê tử của hắn, sắc mặt Tạ Trì Phong quả nhiên tối sầm, liền muốn rút tay ra.
Tang Nhị lại không buông, nhân lúc bà chủ quay đầu lại gói hàng, nàng hạ giọng nói, "Đệ phối hợp ta một chút, ta có thể tiết kiệm năm đồng tiền lận đó"
Tạ Trì Phong, "..."
Khóe mắt hắn tựa hồ giật giật, trong mắt cũng toát ra một tia vì diệu khó lòng miêu tả được.
Ở đây, năm đồng tiền đại khái chỉ tương đương với hai đồng tiền ở hiện đại.

Chiêu Dương tông bao ăn bao ở, bọn họ ngày thường xuống núi thu phục yêu quái, còn sẽ có thêm thù lao.

Tang Nhị leo lên được đến cấp bậc hiện tại, không thể nào có chuyện thiếu tiền.
Người keo kiệt với bản thân đến trình độ này, thực sự hiếm thấy.
Nhưng nàng tình nguyện bị hắn xem như thần giữ của cũng tuyệt đối không làm kẻ sàm sỡ.

Tai Tang Nhị hơi nóng lên, nàng khụ một tiếng, da mặt dày mà dán sát vào hắn.

Nhận lấy hàng từ tay bà chủ, thấy bà chủ tựa hồ còn muốn tiếp tục mời chào mua hàng, Tang Nhị nhanh chóng kéo Tạ Trì Phong đi, như thể chạy trốn mà đi đến con đường có chút vắng vẻ gần đó.

"Phù...!bà chủ kia thật đúng là biết ăn nói, suýt chút nữa ta còn cho rằng chạy không thoát", Tang Nhị dần thả chậm bước chân, điều chỉnh hô hấp, sau đó lại lấy đôi khuyên tai trong gói giấy ra, cẩn thận nhìn ngắm một phen, "Nhưng đúng là thứ này tuy rẻ mà đẹp thật"
Tạ Trì Phong đột nhiên hỏi, "Tỷ muốn xỏ lỗ tai sao?"
Tang Nhị hỏi lại, "Đệ thấy sao?"
Tạ Trì Phong trầm mặc, sau một lúc lâu mới nhẹ giọng nói, "Không cần, như bây giờ tốt hơn"
Tang Nhị biết nốt ruồi đỏ trên dái tai của mình giống y hệt bạch nguyệt quang của hắn, hắn quả nhiên không muốn nàng phá hỏng nó.

Nàng cười nói với hắn, "Đúng vậy, hai nốt ruồi đỏ của ta đối xứng như vậy thật sự hiếm thấy.

Nói không chừng là điềm lành thì sao, ta cũng không muốn phá hỏng"
Hệ thống, "Sống không đến hai mươi tuổi là điềm lành sao?"
Tang Nhị, "Được rồi, nhân sinh khó khăn, có một số việc đừng vạch trần"
Tang Nhị bỏ khuyên tai lại giấy gói, đề nghị, "Ban nãy nói chuyện với bà chủ nửa ngày, ta hiện tại vừa nóng vừa khát.

Chi bằng chúng ta đi ăn gì đó, thuận tiện nghỉ ngơi một chút.

Trì Phong, đệ có đề cử gì không?"

Tạ Trì Phong suy nghĩ một chút nói, "Ở Thiên Tàm đô có một tửu lầu, có một món làm bằng băng tên Tuyết ngàn lớp, cũng không tệ lắm"
Tang Nhị từng nghe qua món ăn này, nó xuất phát từ một cửa hiệu lâu năm ở Thiên Tàm đô.

Đáy chén trải lớp đá bào, bên trên rưới thêm mứt trái cây trộn sữa bò, còn có viên hạnh nhân, hết lớp này đến lớp khác, như từng lớp tuyết dâng lên cao lại đột ngột bị bấm nút dừng, đẹp lại độc đáo, cực kì được trẻ em ưa thích.
Bởi vì nó tan quá nhanh, cần phải ăn ngay tại chỗ, nếu đóng gói mang về, trên đường sẽ chảy thành một bãi nước ngọt.

Cho nên, Tang Nhị chỉ từng nghe nói qua lại chưa được nếm qua.
Thì ra Tạ Trì Phong thích ăn thứ này nha.
Tiểu băng sơn ăn chén tuyết nhỏ, đây có thể xem như đồng loại tương sát, huynh đệ tương tàn* không?
(*Gốc, 相煎何急)
Tang Nhị cảm thấy có chút buồn cười.
Ý cười thấp thoáng vẻ chế nhạo kia đã bị hắn nhìn thấy.
Tuy nàng chưa nói gì, nhưng Tạ Trì Phong không hiểu vì sao có chút xấu hổ, hắn đanh mặt hỏi, "Tỷ cười gì vậy?"
"Chẳng cười gì cả", Tang Nhị cười hớn hở đáp, "Chúng ta mau đi ăn món đó đi"
Độ hảo cảm biến từ âm thành dương, có nghĩa là quan hệ giữa họ đã trở nên tốt đẹp hơn.

Nàng trước kia còn tưởng Tạ Trì Phong từ trong ra ngoài là một núi băng chính hiệu, dù đánh một gậy xuống cũng không hó hé tiếng nào.

Nhưng trên thực tế, người ta chỉ vì chán ghét nàng, không muốn cùng nàng nói chuyện mà thôi.
Con người cũng có máu có thịt.

Tạ Trì Phong dù thế nào cũng chỉ là một thiếu niên 17-18 tuổi, hắn cũng sẽ quan tâm người khác, sẽ có hỉ nộ ai nhạc của riêng mình, thỉnh thoảng còn sẽ lộ ra một chút ngạo kiều không mấy rõ ràng.

Tuy vẫn không mấy thân thiện, nhưng hắn so với trước kia đã gần gũi hơn nhiều.
Tang Nhị đi trước Tạ Trì Phong một bước.

Lúc này, bên tai thình lình vang lên những tiếng "Ong ong" nhức nhối, trước mắt cũng tối sầm, cũng may cánh tay được Tạ Trì Phong kịp thời giữ lấy, nàng mới không té ngã.
Sau một giây choáng váng, nàng lại hồi phục thị lực.
Tạ Trì Phong buông tay ra, nhíu mày nhìn chằm chằm nàng, "Vết thương của tỷ vẫn chưa trị hết sao?"
Hậu quả của việc cốt truyện trong Ma cảnh Cửu Minh bị chếch đi dữ dội hơn nàng tưởng tượng rất nhiều.

Đã đến mức độ này, Tang Nhị chỉ có thể nói thật, "Chỉ là chưa khỏi hẳn thôi, nhưng chỉ còn chút xíu nữa là khỏe ấy mà"
"Không được.

Linh lực tỷ chưa hồi phục như cũ, lỡ như lúc xuống núi gặp phải ả ma tu lần trước, tỷ phải làm sao đây?"
"Ta biết như vậy không tốt, nhưng cơ hội được xuống núi với đệ hiếm có biết bao, ta không muốn bỏ lỡ nha", Tang Nhị hai mắt sáng lấp lánh, khẳng định nói, "Huống hồ, không phải đã có đệ ở cạnh ta sao, ta còn phải sợ gì nữa chứ? Mặc kệ có bao nhiêu ma tu, nhất định đều không phải đối thủ của đệ"
Không ngờ sẽ nghe được câu trả lời như vậy, sắc mặt Tạ Trì Phong hơi thay đổi, hắn mím môi nói, "Ta không hề lợi hại như những gì tỷ nói"
Dừng một chút, hắn quay đầu sang phía khác, "Bỏ đi, nếu đã xuống núi, tỷ không cần đi cách ta quá xa.

Nếu thấy không khoẻ phải nói ngay đấy"
Tang Nhị như gà con mổ thóc, lia lịa gật đầu.
Cửa hiệu lâu năm chuyên bán tuyết ngàn lớp cách đây không xa, chỉ cần đi một chút là đến.

Không hổ là cửa hàng ăn vặt top đầu, trước cửa quán, dòng người xếp hàng đông nghịt.
Nghe nói giờ Tý, đoàn diễu hành mặt nạ cũng sẽ đi ngang qua nơi này, chẳng trách có nhiều người đến vậy.
"Nhiều người như vậy, ta sẽ dễ chen vào hơn, để ta đi mua cho", Tang Nhị xung phong nhận việc, nàng khẽ sờ đai lưng, lại không thấy túi tiền đâu, "..."
Không phải chứ, chẳng lẽ ban nãy rớt ở trên đường rồi?
Thật đau ruột quá, nhưng may mắn bên trong không để quá nhiều tiền.
Phát hiện nàng khó xử, Tạ Trì Phong chẳng nói gì, chỉ lấy túi tiền ra, sau đó

đưa tiền cho nàng, "Dùng của ta đi"
Tang Nhị khẽ liếc nhìn liền phát hiện túi tiền của hắn là một vật sức trang trí hình tiểu lão hổ màu đỏ, một thứ hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với khí chất của hắn.

Trên đỉnh đầu tiểu lão hổ được cải tạo, rạch một khe nhỏ để làm túi đựng tiền.

Tuy được vá lại rất cẩn thận nhưng có thể thấy đã rất cũ, lại như thể từng bị xé rách, sau đó mới dùng chỉ lần nữa tỉ mỉ vá lại.
Nhưng chẳng vài giây, Tạ Trì Phong đã cất nó vào.

Tang Nhị cũng không nghĩ nhiều, nhận lấy tiền sau đó quay đầu, chen vào đám người.

Thật vất vả mới mua được Tuyết ngàn lớp, nàng vừa cẩn thận che chở nó vừa lách người khỏi đám đông.

Khi trở lại, trên trán nàng đã đọng một tầng mồ hôi, "Mua được rồi"
"Sao tỷ chỉ mua một phần vậy?"
"Đông quá, ta sợ mua hai phần sẽ bị chen lấn rồi ngã đổ", Tang Nhị đưa tuyết ngàn lớp cho hắn, "Đệ ăn trước đi, ta vào mua thêm một phần nữa"

Tạ Trì Phong duỗi tay nhận lấy.

Trong lúc vô tình, ánh mắt hắn đảo qua xẹt qua đám đông đen kịt phía sau, không biết thấy gì đó, cả người hắn cứng đờ, ánh mắt khoá chặt về một hướng.
Tang Nhị khó hiểu, theo ánh mắt hắn quay đầu lại nhìn lại nhưng chỉ thấy biển người mênh mông, "Sao vậy, đệ nhìn thấy người quen à?"
Chưa kịp dứt lời, Tang Nhị bỗng nhiên bị đẩy ra.
Tạ Trì Phong thất thần mà nhìn chằm chằm phía trước, như thể đã quên mất sự tồn tại của nàng, hắn bất chấp tất cả, đâm đầu lách mình vào đám đông và đuổi theo ai đó.
Tang Nhị trong tay còn cầm tuyết ngàn lớp, phía sau có người qua đường vô tình đâm vào lưng nàng, kế tiếp không biết bị ai giẫm lên váy, nàng té sấp về phía trước.
Chén tuyết ngàn lớp chẳng khác gì khối đậu hũ, vấy đầy trên làn váy sạch sẽ của nàng.

Cùng với vải sa mỏng, bị dấu giày của người khác giẫm đen sì.

Để tránh bị đạp trúng, Tang Nhị nhanh chóng kéo váy lại, cả người lấm lem bò dậy.

Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, đã không thấy bóng Tạ Trì Phong đâu.
Chỉ có một ít người đi đường dùng ánh mắt tò mò nhìn vào làn váy đầy dấu chân của nàng.
Đầu gối Tang Nhị âm ỉ đau, nàng khập khiễng đi đến bên thềm đá ngồi xuống, cúi đầu nhìn lòng bàn tay dính bùn đất của mình.
Xem như phí công mua tuyết ngàn lớp rồi.
Chưa ăn được miếng nào, thật lãng phí.
Hệ thống, "Tạ Trì Phong trong đám đông nhìn thấy một người rất giống bạch nguyệt quang cho nên đuổi theo"
Tang Nhị gật đầu, bỗng nhiên, cảm giác dưới mũi chảy ra một chút chất lỏng ấm nóng.

Nàng nghi hoặc dùng mu bàn tay quẹt qua, khi nhìn thấy một màu đỏ tươi, nàng ngây ngẩn cả người.
Đây thật đúng là, nhà dột còn gặp mưa rào.
Ban nãy chỉ choáng váng, hiện tại trực tiếp chảy máu mũi.
Tang Nhị lấy khăn tay ra, ngăn máu mũi lại, sau đó yên lặng hồi tưởng cốt truyện gốc.
Trong nguyên văn, bạch nguyệt quang của Tạ Trì Phong là chị dâu tương lai của hắn.
Chính xác hơn, là vị hôn thê của đại ca hắn, tức đại công tử Tạ gia.

Hai người đó từ nhỏ đã có hôn ước, nhưng hai năm trước ngày thành hôn, cả nhà bạch nguyệt quang đơn phương hủy bỏ hôn ước.

Đại công tử Tạ gia bởi vậy đã bị đả kích cực lớn, cực kì sa sút.

Và trong một buổi tối mùa đông nào đó, hắn vì say rượu rơi xuống nước và chết.
Từ đây, hai nhà hoàn toàn biến thành kẻ thù, cả đời không qua lại với nhau.
Tạ Trì Phong lần đầu tiên nhìn thấy bạch nguyệt quang đã là chuyện sau khi Tạ gia bị diệt môn.
Hắn lưu lạc, lang thang khắp Cửu Châu, bất tri bất giác, đi đến gần quê hương của bạch nguyệt quang.

Ngày nọ, thật sự quá đói bụng, hắn trộm một cái bánh bao, lại bị người ta bắt quả tang.

Mấy tên nam nhân to lớn hung tợn ấn người hắn xuống, nói muốn chém đứt một bàn tay của hắn.
May mắn chính là, bạch nguyệt quang vừa lúc đi ngang qua nơi đó, không những cứu hắn còn để Tạ Trì Phong sống tại nhà mình một thời gian.
Vì mối thù năm xưa giữa hai nhà, ban đầu Tạ Trì Phong đối với bạch nguyệt quang đầy thành kiến và mâu thuẫn.

Nhưng hắn lại cứ mâu thuẫn mà thấy tò mò, cảm kích, cùng sự mờ mịt và cả hảo cảm đầy tội lỗi.
Trước đây, trong ảo cảnh của bóng đè, Tang Nhị tận mắt nhìn thấy đoạn quá khứ của Tạ Trì Phong khi hắn suýt chút nữa bị tên lái thuyền dâm loạn.

Chuyện này rốt cuộc xảy ra trước hay sau khi hắn gặp được bạch nguyệt quang, Tang Nhị cũng không hết.

Nhưng nàng từ đó cũng đoán được, thời gian Tạ Trì Phong lưu lạc khắp nơi sống thê thảm nhường nào.
Bạch nguyệt quang như mảnh gỗ đột nhiên xuất hiện trên mặt nước, đối với Tạ Trì Phong mà nói, nàng không nghi ngờ gì chính là một sự cứu rỗi đến khắc cốt ghi tâm.
Sau đó cụ thể đã xảy ra những gì, trong cốt truyện không nhắc đến.

Nhưng Tạ Trì Phong chắc chắn không sống mãi trong nhà bạch nguyệt quang.

Nếu không, hắn cũng sẽ không vượt qu nhiều nơi, tiến vào đất Thục, lại gia nhập Chiêu Dương tông.
Sau khi chia tay bạch nguyệt quang, Tạ Trì Phong vẫn chưa từng quên nàng.
Vào năm hắn 16 tuổi, cũng chính là hơn một năm trước, hắn lần đầu rời khỏi Chiêu Dương tông làm nhiệm vụ.

Cũng vừa khéo, ở một bến đò, hắn gặp được bạch nguyệt quang.
Bạch nguyệt quang kỳ thật chỉ lớn hơn Tạ Trì Phong mấy tuổi.
Lúc 12 13 tuổi gặp gỡ, Tạ Trì Phong chỉ cao ngang ngực nàng.

16 tuổi gặp lại, đã đổi thành bạch nguyệt quang phải ngẩng đầu nhìn hắn cười.
Bạch nguyệt quang đến bến đò để ngồi thuyền về nhà, bên cạnh chỉ dẫn theo một người.

Tình cảm chôn sâu nơi đáy lòng cuồn cuộn trào dâng, Tạ Trì Phong có quá nhiều thứ muốn nói với nàng.

Nhưng khi đó, hắn đang cùng sư huynh sư đệ đồng môn đuổi bắt một con yêu thú, không thể bỏ ngang.
Bạch nguyệt quang lại vô cùng thiện giải nhân ý, nói đợi hắn rảnh rỗi, họ lại gặp nhau.

Tạ Trì Phong đứng nơi bến đò nhìn theo nàng rời đi.

Không ngờ, lần gặp mặt này, chính là tử biệt.
Sau khi giết con yêu thú kia, vì một đệ tử kiên trì muốn lục soát hang ổ của nó.

Vì thế, mọi người đã phải ở lại nơi đó thêm một ngày một đêm.


Phải sáng sớm hôm sau, Tạ Trì Phong mới có thể khởi hành đi tìm bạch nguyệt quang.
Nhưng khi đến nơi, thứ xuất hiện trước mặt hắn lại không phải là phủ đệ quen thuộc mà là một mảng phế tích bị lửa lớn thiêu rụi.
Nghe những người chung quanh nói, trận lửa này rất kỳ lạ, bắt đầy từ sáng hôm qua, cứ thế cháy suốt một ngày một đêm.

Trong lúc đó, cổng lớn vẫn luôn đóng chặt, cũng không nghe thấy bất kì tiếng cầu cứu nào.
Bạch nguyệt quang chẳng biết đi đâu, thi thể cũng không tìm thấy.
Tạ Trì Phong cả người như hoá đá, đứng thẫn thờ trước bãi phế tích kia.
Nếu không phải trời xui đất khiến khiến hắn chậm trễ một ngày một đêm, trước khi trận lửa này xảy ra, hắn vốn dĩ đã đến đây rồi.

Nói không chừng còn có thể ngăn chặn mọi thứ.
...
Vị bạch nguyệt quang có suất diễn khá quan trọng này, chính là một trong những áo choàng của nữ chính thật sự.

Tuy thế, trên tuyến thời gian khách quan, nữ chính thật sự vào lúc Tạ Trì Phong hơn hai mươi tuổi mới xuyên đến thế giới này.

Theo lý thuyết, nàng không có khả năng tiếp xúc gì với Tạ Trì Phong lúc hắn mười hai mười ba và mười sáu tuổi, còn trình diễn một màn cứu rỗi.
Nhưng không sao, đây không phải bug.

Bởi vì trong giả thiết, nữ chính là một cô gái mang theo hệ thống xuyên không.
Đến thời điểm tất yếu, hệ thống của nữ chính thật sự liền sẽ mang nàng xuyên qua, bổ khuyết lỗ hổng trong ký ức của Tạ Trì Phong lúc mười hai mười ba tuổi và mười sáu tuổi, sau đó vững vàng ngồi trên bảo tọa "bạch nguyệt quang".
...
Tang Nhị, "Vậy người vừa rồi mà Tạ Trì Phong thấy, là nữ chính thật sự mang theo hệ thống xuyên trở về sao?"
Hệ thống, "Không phải, nơi này không có suất diễn của nữ chính thật sự"
Tang Nhị khẽ gật đầu.
Xem ra Tạ Trì Phong vừa rồi là nhận sai người.
Lời nói của nam nhân quả nhiên đều gạt người.
Khi nãy còn nhắc nhở nàng cẩn thận gặp phải ma tu, bảo nàng theo sát hắn, ấy vậy mà vừa quay đầu đã bỏ nàng ở đây.

Lỡ như lúc này Mật Ngân mang theo người xuất hiện, nàng thật sự chưa chắc đánh thắng được đối phương.
Chẳng qua, chuyện này cũng không thể trách Tạ Trì Phong.
Lòng người có nặng có nhẹ.

Tạ Trì Phong vẫn luôn hối hận không thể sớm một ngày ngăn cản trận lửa lớn kia, cũng vẫn luôn không tin bạch nguyệt quang đã chết.
Dù sao cũng là nữ chính thật sự nha, cho nên chỉ là một bóng dáng như giả như thật chợt lướt qua, cũng quan trọng hơn một nữ phụ pháo hôi liếm cẩu như nàng rất nhiều.
Ngày đầu tiên nhận nhiệm vụ, Tang Nhị đã tinh tường nhận thức được sự chênh lệch giữa hai thân phận này.
Hạt cơm thừa* mà.
(*Gốc, 饭粘子, ngôn ngữ mạng, là từ trái nghĩa dùng để so sánh với bạch nguyệt quang)
Dù có khiến độ hảo cảm tăng lên 100, cơ bản vẫn là một hạt cơm thừa bị gió thổi khô quắt thôi.
Tang Nhị lướt nhìn khăn tay, máu mũi đã ngừng rồi.
Có lẽ Tạ Trì Phong mấy tiếng nữa cũng sẽ không nhớ đến chuyện đã bỏ mặc nàng ở đây.

Tang Nhị suy nghĩ một chút, chịu đựng sự khó chịu rất nhỏ truyền đến từ đầu gối đứng lên, sau đó đi đến tiệm may lớn nhất ở Thiên Tàm đô.
Thật ra lần này xuống núi, Tang Nhị còn vì một mục đích khác, mua quà cho Tạ Trì Phong.
Trong cốt truyện gốc, tháng sau chính là sinh nhật của Tạ Trì Phong.
Làm liếm cẩu top 1, nguyên chủ đương nhiên sẽ không thể nào không nhân dịp sinh nhật hắn mà xum xoe, tăng độ tồn tại của bản thân.
Tuy nhân phẩm của nàng một lời khó nói hết, nhưng nàng thật sự rất hào phóng với Tạ Trì Phong.

Trong tiệm may tốt nhất Thiên Tàm đô, nàng đã chi số tiền cực lớn để đặt làm một chiếc đai lưng cho hắn.

Hành động này không phải vì muốn dùng tiền để mở đường đến trái tim Tạ Trì Phong, mà chỉ vì nguyên chủ theo bản năng cho rằng, chỉ có vật tốt nhất, đắt nhất mới xứng với Tạ Trì Phong.
Đây quả thực cũng là suy nghĩ của một liếm cẩu tiêu chuẩn.
Chẳng qua, tuy Tạ Trì Phong nhận quà song sau này hắn chưa từng dùng đến nó.

Cho nên tâm tư này của nguyên chủ định sẵn là lãng phí.
Tuy túi tiền bị trộm mất nhưng Tang Nhị còn cầm tiền dư ban nãy khi mua tuyết ngàn lớp.

Nàng đứng trong tiệm may chọn chất liệu và phối màu cho đai lưng, dùng số tiền đó làm tiền đặt cọc, hẹn chưởng quầy một tháng sau đến lấy hàng và thanh toán nốt.
Chưởng quầy thấy nàng quần áo bẩn thỉu, còn nghi ngờ nàng không có tiền.

Nhưng khi thấy Tang Nhị vung tiền ra, sự nghi ngờ kia nhanh chóng biến mất, hắn cúi đầu khom lưng, tiễn nàng ra tận cửa.
Lo liệu xong xuôi mọi chuyện, Tang Nhị về lại nơi khi nãy tách khỏi Tạ Trì Phong, nàng ngồi xuống, xoa xoa đầu gối, thành thật chờ đợi.
Nàng cứ thế chờ đến hơn nửa buổi tối, nhưng Tạ Trì Phong trước sau vẫn không quay lại.
Tang Nhị gác cằm trên đầu gối, buồn chán đùa nghịch ngón tay, lúc này nàng bỗng nhiên nghe được tiếng bước chân.

Rất nhanh, một đôi giày dừng trước mặt nàng.
Hửm?
Tang Nhị ngẩng đầu, có chút bất ngờ.
Người đến là Đan Hoằng Thâm.
16/7/2022
????Góc tám nhảm????
Có bạn nói Tây đem con bỏ chợ ???? thật sự không hề nhé, bộ Trưởng công chúa dịch là sẽ dịch hết, chỉ là mấy bộ xuyên nhanh thì không đảm bảo, nếu hết hay nên chia tay sớm bớt đau khổ
Về bộ này, Tây định sẽ dịch vị diện này và vị diện khi Tang Nhị xuyên thành bạch nguyệt quang của Tạ Trì Phong vì với Tây 2 vị diện này là xuất sắc nhất.

Tất cả Tây đều đã nói rõ từ đầu nên không thể trách là bỏ hố nhé ????
Các bạn nên thông cảm vì Tây theo kiểu Phật hệ, mỗi chương cũng dài mà muốn mượt phải chậm rãi làm, cho nên đừng hối ạ ????.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện