Toàn bộ người Cửu Châu cho đến nay đều sợ hãi và kiêng dè ác long, hận không thể cách xa vạn dặm, nhưng Tương Trọng Kính và Cố Tòng Nhứ quen biết nhau đã nhiều năm nên rất ít khi cảm thấy y là một ác long nhập ma.
Mãi đến lúc này, rõ ràng Cố Tòng Nhứ không làm gì cả nhưng Tương Trọng Kính lại cảm thấy có răng nanh chực chờ cắn xé cổ mình, đó là nỗi sợ hãi từ sâu trong nội tâm không thể nào kiểm soát được, nếu không phải biết mình là chuyển thế của chủ nhân Cố Tòng Nhứ, e là Tương Trọng Kính đã co giò chạy mất dép từ đời nào.
Tương Trọng Kính cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Sau lưng ta bị dính cái gì sao?”
Giọng nói của Cố Tòng Nhứ truyền tới từ phía sau, có chút buồn rầu: “Không có.
”
Y vừa nói vừa chạm tay vào, nhẹ nhàng giữ lấy sau gáy, giống như đúc động tác lần trước y cắn cổ Tương Trọng Kính.
Tương Trọng Kính lấy làm kinh hãi, không ngoài mạnh trong yếu làm bộ tỉnh táo nữa, lập tức nhào tới phía trước muốn tránh khỏi vòng tay của Cố Tòng Nhứ, đỡ phải bị cắn cổ thêm lần nữa.
Chẳng qua Tương Trọng Kính không có linh lực thì sao có thể là đối thủ của ác long, hắn vừa mới cử động thì Cố Tòng Nhứ liền bước theo tới, há miệng ngậm lấy gáy của hắn.
Tương Trọng Kính: “…”
Cả người Tương Trọng Kinh run lên dữ dội, cái gáy bị cắn vừa xót lại vừa nhột, truyền tới cảm giác kỳ lạ khó tả và còn phóng đại nó lên vô số lần đủ để con ngươi của hắn như rã ra, động tác đang giãy giụa tránh khỏi chợt khựng lại.
“Cố…”
Ngón tay của Tương Trọng Kính bấu chặt vạt áo dưới người, sức lực lớn đến nỗi móng tay của hắn trắng bệch, để lại nếp nhăn trên vải.
Cả người hắn run rẩy không ngừng, muốn mở miệng nhưng chỉ có thể miễn cưỡng phát ra một tiếng rên rỉ.
Cho đến khi Cố Tòng Nhứ vẫn còn thòm thèm nhả ra, Tương Trọng Kính mới chợt thở phào một hơi, gần như là khàn giọng nói: “Cố Tòng Nhứ—”
Tương Trọng Kính ngoài mạnh trong yếu, vốn nên cảm thấy mình phải gầm một tiếng để dọa lui Cố Tòng Nhứ bị sắc tâm che mờ mắt, chẳng qua vừa dứt lời, người sau lưng lại vòng tay ôm lấy eo hắn, chỗ gáy bị cắn truyền tới xúc cảm ấm áp.
Tương Trọng Kính: “…”
Lúc Cố Tòng Nhứ hóa thành hình người cao hơn Tương Trọng Kính nửa cái đầu, một tay nắm cổ của hắn, tay còn lại cường thế ôm toàn bộ thân thể gầy yếu của Tương Trọng Kính vào lòng, sau đó liếm nhẹ lên phần gáy trắng nõn.
Cả người Tương Trọng Kính cực kỳ nhạy cảm, Cố Tòng Nhứ chỉ liếm một cái là hắn liền run lên, ngay cả đuôi tóc cong cong cũng mềm oặt xìu xuống.
Cố Tòng Nhứ liếm được hai lần thì nhắm mắt lại tựa cằm vào cổ Tương Trọng Kính, vẫn duy trì tư thế ôm người từ phía sau mà nhanh chóng phát ra tiếng hít thở đều đều.
Tương Trọng Kính: “…”
Tương Trọng Kính không thể tin nổi quay đầu lại, ngạc nhiên phát hiện ác long mới nãy còn hung hăng cắn hắn… Thế mà giờ đã ngủ thiếp đi.
Ngủ, thiếp, đi!?
Tương Trọng Kính trợn to hai mắt nhìn y nửa ngày, suýt chút nữa tức cười.
Hắn cố nén cảm giác tê dại vẫn chưa rút hết, nổi giận đùng đùng ngửa mạnh đầu ra sau hòng muốn đụng u trán ác long, nếu có thể đụng đầu y biến ngu thì càng tốt.
‘Cốp’ một tiếng.
Tương Trọng Kính khom người bụm đầu, mém xíu rơi nước mắt.
Hắn đánh giá thấp độ dày của da thịt ác long, suýt chút nữa đụng bể đầu mình, mà ác long chỉ cảm thấy như bị muỗi đốt, cả người hoàn toàn lành lặn không sứt mẻ gì.
Cố Tòng Nhứ nhíu mày xít xoa một tiếng, sau đó kéo Tương Trọng Kính ngã người trên giường, hai tay của y vẫn vòng quanh eo ôm chặt Tương Trọng Kính.
Tương Trọng Kính tức muốn qua đời tại chỗ, nhưng khi đối diện với khuôn mặt Cố Tòng Nhứ thì lại không thể giận nổi, Cố Tòng Nhứ nhíu mày thấy người trong lòng liên tục giãy giụa muốn thoát ra, y liền vòng tay ôm chặt hơn như thể đang giữ gìn bảo bối sợ người khác cướp mất.
Giãy giụa một hồi, Tương Trọng Kính sợ bị siết nghẹt thở mà chết nên không dám cựa quậy nữa.
Tương Trọng Kính mở to mắt phẫn nộ nhìn Cố Tòng Nhứ, nhưng với khoảng cách gần như vậy, hắn bừng tỉnh phát hiện ra con rồng này— Dáng dấp có vẻ không tệ lắm.
Sáu mươi năm bị nhốt trong bí cảnh, Cố Tòng Nhứ luôn dùng hình rồng mỗi khi xuất hiện, chỉ sau khi ra khỏi bí cảnh Tương Trọng Kính mới nhìn rõ vóc dáng của y.
Chẳng qua đối với Tương Trọng Kính từ nhỏ đã ý thức dung mạo của mình vô cùng kinh diễm mà nói, cho dù người khác có dáng vóc dễ nhìn đi nữa thì Tương Trọng Kính cũng không phân biệt được xấu hay đẹp— Dầu gì vẫn là không đẹp bằng hắn.
Nhưng trong lòng hắn con rồng này lại khác biệt.
Tương Trọng Kính nhìn một hồi, nhấc tay đặt lên ngực Cố Tòng Nhứ rồi đẩy nhẹ ra, sau đó ngửa đầu nhìn chăm chú vào khuôn mặt của Cố Tòng Nhứ.
Dung mạo của ác long vô cùng tuấn mỹ, lúc bình thường thì trông rét lạnh xa cách khiến người ta không dám lại gần.
Nhưng khi y ngủ say, rõ ràng có thể nhìn ra trên gương mặt đó nhuốm đầy sự thuần túy chưa bị thế tục vấy bẩn, tựa như đứa trẻ trời sinh mang theo vẻ ngây thơ, có thể chạm tới nơi mềm mại nhất của lòng người.
Tương Trọng Kính nhìn một hồi, không biết có phải bị dung nhan của ác long đầu độc hay không, hắn nâng tay lên vuốt nhẹ theo đường viền của mặt y.
Ngón tay ấm áp như ngọc chạm vào làn da nóng bỏng của Cố Tòng Nhứ giống như chạm vào tia nắng mặt trời vậy.
Tương Trọng Kính bị ma xui quỷ khiến vuốt ve một lúc, sau đó mới bừng tỉnh nhận ra một vấn đề.
Nóng bỏng?
Cố Tòng Nhứ là chân long, thân nhiệt lạnh không kém gì vảy rồng, mỗi lần đụng vào là y như thò tay vào xô nước đá, sao lần này lại nóng như vậy?
Hay là chân long cũng giống người phàm, đều sẽ bị cảm lạnh phát sốt?
Tương Trọng Kính trăm mối khó giải, cuối cùng vẫn là chờ chân long ngủ say hẳn rồi mới gắng gượng thoát khỏi vòng tay của y, sau đó đi tìm Mãn Thu Hiệp hỏi thử.
Tương Trọng Kính thấy Cố Tòng Nhứ khẽ nhíu mày duỗi tay sờ soạng bên cạnh như đang tìm kiếm, lập tức nhanh tay lẹ mắt lấy gối nhét thế vào.
Lúc này chân long mới hài lòng, ôm gối Tương Trọng Kính nhét cho lăn một vòng rồi ngủ tiếp.
Tương Trọng Kính nhìn mà không nói nên lời, đây là lần đầu tiên hắn thấy Cố Tòng Nhứ hành động y chang một đứa trẻ.
Đêm đã khuya, Mãn Thu Hiệp như con cú đêm không hề ngủ, Tương Trọng Kính khoác áo bào đi tìm hắn, đúng như dự đoán phát hiện Mãn Thu Hiệp vẫn đang chong đèn vẽ tranh— Nếu hắn vẽ tranh thay vì điều chế linh dược thì sớm đã vang danh thiên hạ.
Mãn Thu Hiệp thấy hắn đến thì vội hỏi: “Trọng Kính, ngươi có thể bày ra một tư thế cho ta xem được không, có một chỗ ta vẽ hoài không được…”
Tương Trọng Kính liếc thấy hắn đang vẽ dở một tư thế trong xuân cung đồ, dịu dàng cười một tiếng rồi nói: “Vẽ không được thì đừng vẽ nữa.
”
U hỏa theo lời nói của hắn phừng to lên giương nanh múa vuốt, đốt trụi toàn bộ tranh trên bàn.
Mãn Thu Hiệp: “…”
Mãn Thu Hiệp thấy thành quả hai ngày nay của mình bị đốt sạch nhưng cũng không tức giận, tiếp tục lấy ra một tờ giấy mới trắng tinh, bình tĩnh nói: “Đã trễ rồi, có chuyện gì không?”
Tương Trọng Kính vén áo bào ngồi xuống, chống cằm kể sơ lượt tình huống của Cố Tòng Nhứ.
“Ừm.
” Mãn Thu Hiệp cắn cán bút, giống như đang vắt óc suy nghĩ nên đặt bút xuống