Cố Hi Đình bấm đồng hồ đếm giờ để ghi lại thời gian phỏng vấn: 50 giây, 55 giây, 53 giây…
Cánh cửa màu nâu được mở ra lần nữa, Cố Hi Đình nhấn nút tạm dừng, lần này là 59 giây.
Nhanh, thật sự quá nhanh.
Cố Hi Đình nhìn người vừa bước ra, ánh mắt trống rỗng, bước chân chậm chạp, lại không vượt qua.
Bác sĩ ngoại khoa không pass, quân nhân xuất ngũ cũng không pass, Cố Hi Đình khẽ cau mày, rốt cuộc tiêu chuẩn của buổi tuyển trợ lý lần này là gì?
Ba ngày trước, Hạ Yến đăng một bộ mật mã lên trang web cá nhân, nói rằng đó là thông báo tuyển dụng trợ lý, nếu ai giải được mật mã này sẽ đủ tư cách tham gia phỏng vấn trợ lý của mình.
Những người không biết đến Hạ Yến có lẽ sẽ cười hắn làm màu, nhưng ai đã nghe tên hắn đều biết, cơ hội lần này hiếm có đến mức nào.
Hạ Yến, nhà tâm lý học, tội phạm học, cố vấn thám tử đã làm việc tại Mỹ trong nhiều năm, trong vòng mười năm qua, bắt được hàng trăm kẻ giết người hàng loạt, báo chí nước ngoài khen ngợi “Không có vụ án nào mà hắn không phá được, không có tội phạm nào mà hắn không bắt được.”
Hai tháng trước, Hạ Yến – người đang rất nổi tiếng – bất ngờ nhận được thư mời của Đại học Thân Hải, mời hắn về nước giảng dạy với tư cách là giáo sư danh dự.
Ngay sau khi thông báo này được đưa ra, các diễn đàn trinh thám lớn đều sôi sục cả lên.
Không yêu cầu kinh nghiệm làm việc, không yêu cầu độ tuổi, chỉ cần giải được bộ mật mã kia là đủ khả năng làm trợ lý của Hạ Yến, còn nghề nghiệp nào thử thách hơn thế này không?!
Rất nhiều người tràn đầy nhiệt tình tham gia thử sức, nhưng bộ mật mã đó sử dụng 5 phương pháp mã hóa khác nhau, người bình thường giải được lớp thứ nhất đã phải vắt kiệt óc rồi, huống chi là 5 lớp.
Cố Hi Đình mất hai ngày hai đêm mới giải được được câu đố, nhưng bất ngờ phát hiện địa chỉ lại ở Thân Thành, trùng hợp chỉ cách nhà cậu hai con phố đi bộ không quá 15 phút.
Đúng là sự trùng hợp kỳ diệu!
Hôm phỏng vấn, số người có mặt ở hiện trường còn nhiều hơn Cố Hi Đình nghĩ, ai cũng cho rằng sẽ phải đợi lâu, nào ngờ mười mấy người bước vào, thời gian phỏng vấn đều không quá một phút.
“Sao lại nhanh vậy nhỉ?” Người đàn ông mặc jacket đứng trước mặt cậu phàn nàn, “Bác sĩ ngoại khoa không pass, quân nhân xuất ngũ cũng không được chọn, rốt cuộc tiêu chuẩn tuyển trợ lý của đại thần là gì đây?”
Người đàn ông mặc jacket tò mò, vẫy tay với Cố Hi Đình: “Tôi vào trước đây.”
Cố Hi Đình hơi căng thẳng, gượng gạo chúc anh ta thuận lợi, sau đó nhìn chằm chằm cánh cửa màu nâu đóng chặt của căn phòng.
40 giây, 50 giây, một phút… Lần này vượt qua một phút!
Cố Hi Đình vừa hưng phấn vừa lo lắng, chẳng lẽ đại thần chọn người đàn ông mặc jacket?
Sau một phút rưỡi thì cánh cửa màu nâu bật mở, người đàn ông mặc jacket bước ra.
Cố Hi Đình ấn nút tạm dừng: “Sao rồi?”
“Khó nói lắm, tôi cũng muốn ngáo luôn, cậu vào là biết.”
Có người vỗ vai anh ta: “Người anh em, khá lắm, anh đã lập kỷ lục lâu nhất rồi.”
Cố Hi Đình: “Một phút rưỡi đó.”
“Một phút rưỡi thì sao, chẳng phải cũng rớt à?” Người đàn ông cười nói, “Tôi nghĩ chắc chắn hắn sẽ không tìm được trợ lý vừa ý đâu, nhưng dù sao đến cũng đến rồi, cậu cố lên nhé.”
Cố Hi Đình hít sâu lấy can đảm, đẩy cánh cửa màu nâu bước vào.
Đây là một tòa nhà nhỏ phong cách phương Tây xây từ thời Trung Hoa Dân Quốc, lối trang trí trang nhã cổ xưa của trăm năm trước vẫn được giữ nguyên, một bên bày biện sách, một bên trang trí các loại tiêu bản động vật và chất lỏng không biết tên.
Chùm ánh nắng xuyên vào phòng qua tấm kính, sau bàn làm việc có một bóng đen, đó hẳn là Hạ Yến.
Ban đầu Cố Hi Đình định nói gì đó để phá vỡ bầu không khí xấu hổ, nhưng bước vào mới biết, trên mặt bàn dựng một tờ giấy có ghi dòng chữ “Don’t Speak”, cậu đành phải nuốt lời bên khóe miệng, lóng ngóng đứng tại chỗ và không biết nên làm sao.
Vì không thấy rõ mặt người kia nên Cố Hi Đình hơi lo lắng, tuy vậy cậu lại có một loại cảm giác rất chắc chắn rằng Hạ Yến đang dòm mình, quan sát từng chi tiết trên người cậu.
Đúng là Hạ Yến đang dòm cậu.
Chàng trai trước mặt mặc chiếc áo sơmi cotton màu quả mơ, kết hợp với áo vest màu nâu, trông thật ấm áp và ngoan hiền, làn da dưới ánh nắng hiện lên màu trắng ngọc ấm áp, ngược lại là đôi mắt vừa đen vừa sáng, mang đến cho cậu cảm giác không khớp tuổi thật.
Vì tư thế ngủ không đúng nên một lọn tóc ngốc ngếch vểnh lên, khiến người ta muốn vuốt nó xuống.
Khoảng tầm hai mươi giây sau, một ngón tay thon dài vươn ra từ trong bóng tối, lướt qua ly cà phê đã thấy đáy, đè tấm biển “Don’t Speak” xuống.
Sau đó “bóng đen” đứng dậy, ánh mặt trời chiếu sáng nét mặt thâm trầm và dáng người cao lớn rắn rỏi của hắn.
Trong khoảnh khắc đó, Cố Hi Đình như muốn nín thở.
Sau mười năm, cuối cùng cậu đã gặp lại Hạ Yến lần nữa.
Người đàn ông cao hơn mười năm trước, mặc một bộ vest đen có hoa văn sẫm màu, thắt chiếc cà vạt sọc màu xanh lam, tóc mái trước trán được cố định bằng keo xịt tóc để lộ vầng trán trơn bóng và khuôn mặt kiên định.
Cả người Hạ Yến đắm chìm trong ánh nắng, lúc này hắn bước từng bước về phía cậu mang theo cảm giác áp lực rất lớn, Cố Hi Đình bị ép vô thức lùi lại hai bước.
“Bịch” một tiếng, lưng cậu đè lên ghế dựa, không còn đường lui.
Sau đó người đàn ông khom lưng xuống.
Cố Hi Đình nín thở trong giây lát, nhìn khuôn mặt người đàn ông bất ngờ phóng đại, trái tim đập vội vì kích động.
Cố Hi Đình nhéo lòng bàn tay, cố gắng làm bản thân tỉnh táo hơn, bình tĩnh hỏi hắn: “Làm… làm gì vậy?”
Cậu ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Hạ Yến, con ngươi sâu không thấy đáy như một vòng xoáy sâu hút.
Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc Hạ Yến cũng lùi lại hai bước, tha cho kẻ đáng thương là cậu.
Cố Hi Đình ngã ngồi trên ghế thở dốc, trái tim đập bịch bịch vì sự tiếp xúc gần vừa rồi, như một đoàn tàu hỏa màu xanh một lần nữa bừng lên sức sống.
Không được, không được, khí thế của nam thần quá mạnh mẽ, cậu không chịu nổi tiếp xúc ở khoảng cách thế này.
Cố Hi Đình còn đang bối rối, tiếng bước chân của Hạ Yến đã dần đi xa.
Ngọn lửa nhỏ bùm bùm trong lòng Cố Hi Đình bị tiếng “Xùy” dập tắt, cậu ngơ ngác ngồi đó, Hạ Yến muốn ra ngoài? Vậy cậu thì sao?
Đúng lúc này, Hạ Yến đứng trước cửa gọi cậu: “Ngẩn ra đó làm gì, còn không đuổi theo? Trợ lý.”
Vậy mà mình lại pass?!
Cố Hi Đình vui mừng, lập tức nhảy từ trên ghế xuống: “Tôi hiểu rồi!”
Cho đến khi tiếp xúc với ánh nắng bên ngoài, Cố Hi Đình vẫn cảm thấy hơi khó tin, chỉ sau hai phút tiếp xúc mà cậu đã trở thành trợ lý của Hạ Yến, người kia chấm cậu ở điểm nào vậy? Trong lòng Cố Hi Đình rối bời,