Cậu đang ở trong một tòa nhà xây dở, chỉ có cột nhà đen sì làm kèo chống trong không gian rộng lớn này, ngoài cửa sổ là một bãi cỏ, gần như không nghe thấy tiếng ô tô đi lại, chắc là ở khu vực ngoại thành.
Trong tòa nhà trống trải, gió biển thổi qua cơ thể người lấy đi chút nhiệt độ cơ thể cuối cùng.
Cố Hi Đình hơi lạnh, nhưng cái lạnh càng giúp cậu suy nghĩ hiệu quả hơn.
Tại sao Hạ Thần lại muốn bắt cóc cậu tới đây? Mối liên quan duy nhất giữa cậu và Hạ Thần là Hạ Yến, chẳng lẽ vì trả thù Hạ Yến? Nhưng mà vì sao?
Cố Hi Đình ngẩng đầu, Hạ Thần đang đứng trước mặt cậu, nhiệt độ lúc này chỉ khoảng vài độ, vậy mà gã vẫn mặc áo somi và áo gile của nhân viên phục vụ quán cà phê, như thể không hề thấy lạnh.
“Bất ngờ lắm hả? Tôi dùng thân phận Tiểu Đông để tiếp cận cậu,” Hạ Thần vểnh chân bắt chéo ngồi trước mặt cậu, động tác tao nhã, ngữ điệu thong dong, “Nhưng mà các cậu lại khiến tôi hơi thất vọng, sao lâu quá mà chẳng phát hiện ra tôi.”
Cố Hi Đình không để ý tới mấy lời lèm bèm của gã, hỏi thẳng: “Chính anh bỏ thuốc Hạ Yến?”
Mặc dù là câu nghi vấn nhưng lại dùng giọng điệu khẳng định.
“Anh ta cũng ngu, lâu như vậy mới phát hiện.” Hạ Thần chậc một tiếng, “Quả nhiên tình yêu làm thấp trí thông minh của con người.”
Cố Hi Đình chế giễu lại: “Anh không yêu đương mà trí thông minh cũng chưa chắc cao bao nhiêu.”
“Chỉ bằng cậu, chưa đủ tư cách nói trí thông minh của tôi thấp đâu.” Hạ Thần ngạo nghễ đánh giá cậu, mỗi biểu cảm trên mặt đều lộ ra vẻ châm chọc và khinh thường, “Chẳng qua chỉ là kẻ phàm phu tục tử mà thôi.”
Cố Hi Đình suýt trợn trắng mắt: “Vậy xin hỏi anh Hạ Thần IQ cao, anh dày công bắt cóc kẻ phàm phu tục tử này đến đây làm chi?”
Hạ Thần không nói gì, chỉ dùng đôi mắt giống hệt Hạ Yến nhìn cậu, ánh mắt sắc bén như muốn cào qua từng ngóc ngách trên cơ thể cậu.
Khoảnh khắc tiếp theo, khuôn mặt quen thuộc đột nhiên phóng đại, Hạ Thần bất chợt lại gần, khoảng cách giữa hai người gần như không đến 10cm.
Cố Hi Đình ngẩng đầu nghênh đón ánh mắt của gã, đôi mắt đen láy không chút e dè.
Sau khi hai người giằng co khoảng nửa phút, Hạ Thần bất ngờ hỏi một câu: “Cậu thích anh tôi ở điểm nào?”
Cố Hi Đình: “?”
Hạ Thần lại gần một bước: “Cậu thấy tôi thế nào?”
Tên này nổi điên chi vậy? Cố Hi Đình khó hiểu: “Anh muốn tôi giới thiệu đối tượng cho anh?”
“Không, tôi muốn cậu,” Hạ Thần vỗ tay lên mặt cậu, giọng thân mật, “Nếu cậu thích như này, anh tôi làm được thì tôi cũng làm được chứ?”
Hạ Thần ăn mặc phong phanh, ngón tay lạnh như khối băng, Cố Hi Đình bị lạnh giật thót người, cơ thể run rẩy ngẩng đầu không tin nổi: “Anh điên à?”
“Chẳng phải cậu thích kẻ điên sao?” Hạ Thần đứng dậy rụt tay lại, ánh mắt lạnh lẽo không hề có nhiệt độ, “Cậu ưa kích thích, khát khao mạo hiểm, sẵn sàng giao mình cho kẻ cực kỳ nguy hiểm, đạt đến cao trào trong cơn khoái cảm khiến người nghẹt thở.”
Cố Hi Đình: “…”
Người anh em này, anh ảo tưởng cái gì vậy?
Cố Hi Đình biết Hạ Thần không có ý mập mờ với cậu, vốn dĩ nói vậy là để so kè với Hạ Yến thì đúng hơn.
Vì Hạ Yến ở bên cậu, cho nên gã cũng muốn thử một chút, thật trẻ con.
Giống như đứa nhóc quậy phá ở nhà trẻ, thấy bạn khác có đồ chơi yêu thích thì muốn cướp đi, ngây thơ hết nói nổi, cùng lắm cũng chưa đến năm tuổi.
“Sự lý giải của anh thật cao siêu, đúng là khiến người ta nhìn mà cảm thán,” Cố Hi Đình chân thành nói, “Nếu không phải hai tay tôi đang bị trói thì tôi cũng muốn vỗ tay cho anh.”
Hạ Thần hất cằm lộ ra vẻ mặt đắc ý.
Cố Hi Đình: “Mặc dù phân tích nào cũng sai, nhưng anh đã mạnh dạn suy đoán những điều không thể chứng thực, đúng là khiến người ta thán phục.”
Sắc mặt Hạ Thần lập tức lạnh đi, gã rủ mắt nhìn Cố Hi Đình, giọng nói mang theo lửa giận: “Tôi nói sai sao?”
Cố Hi Đình chớp mắt: “Chứ sao nữa?”
“Cãi chày cãi cối,” Hạ Thần hừ lạnh một tiếng, “Nếu tôi nói sai, vậy tại sao cậu lại thích Hạ Yến?”
Cố Hi Đình: “Đương nhiên là vì anh ấy là người tốt.”
“Anh ta là người tốt?” Hạ Thần ngửa đầu cười to cứ như vừa nghe chuyện gì buồn cười lắm, “Anh ta không nói với cậu à? Cậu không biết anh ta mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội sao? Cậu không biết ngày nào anh ta cũng muốn giết người à?”
“Đương nhiên tôi biết, nên tôi mới nói anh ấy là người tốt.” Cố Hi Đình ngẩng đầu nhìn vào mắt Hạ Thần, gằn từng chữ, “Anh đừng đặt mình vào Hạ Yến, cũng đừng suy đoán về Hạ Yến từ góc độ của mình, anh ấy và anh chưa bao giờ là một loại người.”
“Không phải một loại người? Sao cậu biết chúng tôi không cùng một loại người?” Hạ Thần nghiến răng, tóm cổ áo nhấc bổng Cố Hi Đình lên, “Chúng mày lại thiên vị anh ta! Vì sao mày cũng thiên vị anh ta? Vì sao định mệnh luôn chọn anh ta?”
Cố Hi Đình: “Không phải định mệnh chọn anh ấy, mà là tự Hạ Yến lựa chọn.”
“Anh ta lựa chọn gì? Anh ta cơ bản không được chọn! Anh ta nhất định phải là kẻ xấu xa!” Mắt Hạ Thần đỏ lên, tiếng hít thở dần dồn dập, “Chúng tao là anh em sinh đôi, từ lúc chào đời bọn tao đã giống nhau, anh ta chỉ có thể chọn đi một con đường với tao! Dù bây giờ anh ta đi lệch hướng, thì cũng có ngày tao bắt anh ta quay lại!”
“Có cần ngây thơ vậy không?” Cố Hi Đình không nhịn được liếc một cái, “Năm nay anh mới đi nhà trẻ à?”
Có tiếng “Chát” vang lên, cái tát trời giáng rơi lên mặt cậu.
Hạ Thần dùng hết sức vào cái tát này, đầu Cố Hi Đình bị đánh đến mức nghiêng hẳn qua một bên, trong đầu ong ong liên tục, nửa gương mặt tê rần.
Trong miệng xộc lên mùi tanh nồng, răng cắn vào khoang miệng.
Cố Hi Đình quét lưỡi qua kẽ răng, cười lạnh: “Chọc trúng chỗ đau của anh à?”
Hạ Thần nhìn cậu chòng chọc bằng ánh mắt ác độc nham hiểm, hận không thể xé cậu ăn vào bụng.
Cố Hi Đình: “Tôi còn tưởng anh và anh trai của anh không kém bao nhiêu, không ngờ anh chỉ là một thằng nhóc lớn tuổi thiểu năng.”
“Câm mồm!” Hạ Thần túm tóc trên đầu cậu, ép Cố Hi Đình ngẩng đầu lên nhìn mình.
Cố Hi Đình cười nhạo: “Vô ích thôi, dù anh làm gì thì anh ấy cũng sẽ không trở nên giống anh.”
“Sao mày biết?” Hạ Thần cúi đầu gằn từng chữ, “Nếu mày không còn nữa thì sao?”
“Sao, anh muốn giết tôi à?” Cố Hi Đình gần như bật cười thành tiếng, “Anh tưởng giết tôi là anh ấy sẽ trở nên giống anh á?”
Trong chớp mắt đó, khuôn mặt chàng trai đầy vẻ chắc thắng, vậy mà Hạ Thần lại vô thức lùi lại nửa bước.
Nhưng gã nhanh chóng tìm lại quyền chủ động, trầm giọng hỏi: “Không thử một chút thì sao biết được?”
“Nếu có người đưa cho anh một con dao, nói rằng giữa chúng ta chỉ có một người được sống, anh sẽ chọn thế nào?” Cố Hi Đình liếm vết máu bên môi, khuôn mặt lộ ra vẻ mỉa mai, “Lúc trước Hạ Yến đã tự tay chặt tay trái của mình để cứu tôi, nhưng nếu là anh cầm con dao này, có lẽ mười năm trước tôi đã chết trong tay anh rồi.”
Cố Hi Đình nhìn khuôn mặt giống hệt Hạ Yến, đáy mắt không mang chút nhiệt độ: “Tất cả đều là nhân quả, mọi thứ đều là số phận.
Anh tự xưng là đồng loại với Hạ Yến, nhưng anh đang chống lại khát vọng nội tâm sau khi thất bại, nên anh biến thành một kẻ thất bại từ đầu đến cuối.
Anh hâm mộ Hạ Yến có cuộc sống bình thường, nhưng những gì anh đang làm lại đẩy chính anh ra xa hơn.”
Hạ Thần hít thở nặng nề, đôi mắt đỏ bừng.
Cố Hi Đình: “Người thế nào tất sẽ làm chuyện thế đó.
Các anh chưa bao giờ là một loại người.”
Lời nói của Cố Hi Đình như lưỡi lê sắc nhọn đâm vào thể giới ảo mà gã dựng lên, cơn giận dữ không thể kiềm chế vọt lên.
Hạ Thần há miệng thở phì phò, cảm giác máu trong huyệt thái dương đang chạy rần rần như điên.
Thứ cảm giác nghẹt thở lại ùa về.
Từ nhỏ đều là thế này.
Rõ ràng là sinh đôi, rõ ràng gã thông minh hơn những bạn nhỏ khác rất nhiều, nhưng mà tất cả mọi người chỉ thấy Hạ Yến ưu tú, trước mặt Hạ Yến, lần nào gã cũng chỉ biết tự ti mặc cảm.
Nhưng không sao, ít nhất Hạ Yến cũng bất thường như gã, cũng có dục vọng phá hủy không thể kiềm chế như gã, cũng có ham muốn tước đoạt mạng sống một cách điên cuồng như gã.
Dưới tâm lý như vậy, sự chán ghét của Hạ Thần dành cho Hạ Yến dần biến thành thiện cảm với người chung chí hướng.
Trên thế giới này, những người khác đều là phàm phu tục tử, đều là cỗ máy móc không có linh hồn, chỉ có hai người họ là xuất sắc, bọn họ không hợp với thế giới quá mức dung tục này, chỉ có thể dìu dắt lẫn nhau mà đi.
Anh trai chỉ có một mình gã.
Nhưng gã không ngờ, chẳng biết từ bao giờ, người kia đã chuyển mình từ kẻ ác biến thành sứ giả của chính nghĩa.
Gã đi về phía tối tăm, nhưng anh trai lại bước vào nơi sáng sủa.
Năm năm trước chính anh trai đưa gã vào tù, nhưng không sao, gã tha thứ cho sự tùy hứng của đối phương.
Hạ Thần tìm đến ngay khi vừa ra tù, nhưng gã không ngờ rằng Hạ Yến lại bỏ rơi gã một lần nữa.
Gã mang vết thương chằng chịt leo ra từ ngục tù, mà xung quanh Hạ Yến đã tụ tập vô số người ủng hộ hắn, ngưỡng mộ hắn, thế giới nhỏ của hai người bị phá vỡ một cách tàn nhẫn, kẻ đáng ghét nhất trong đó chính là cái tên Cố Hi Đình này.
Chỉ có tiêu diệt mặt trời, thì anh trai mới có thể cùng xuống địa ngục với gã.
(*Mặt trời là Hi Đình.
Trong thế giới của Hạ Yến, Cố Hi Đình là nguồn ánh sáng duy nhất đã dẫn lối Hạ Yến bước ra cuộc sống bình thường.
Suy nghĩ này bắt đầu từ vụ bắt cóc năm 18 tuổi.)
Nhưng trước khi giết chết Cố Hi Đình, gã không ngại thử nghiệm cảm giác mà anh trai đã từng nếm.
Cái người tên là Cố Hi Đình này, rốt cuộc có điều gì đặc biệt? Hy vọng lần này gã có thể nhận được một câu trả lời thỏa đáng.
Hạ Thần đẩy bàn tới, bên trên lắp một cái máy vuông vức.
Cố Hi Đình nhìn lướt qua, chỉ thấy phía trên có hai cái nút màu đỏ và xanh, phía dưới là một màn hình đối diện với tòa thương mại cao tầng.
Hạ Thần bước đến trước mặt Cố Hi Đình, nói như nhân viên giới thiệu dòng điện thoại mới nhất: “Trước mặt mày có hai cái nút, một cái màu xanh, một cái màu đỏ, nút màu xanh kết nối với một tòa thương mại cao tầng, bên trong có hơn 4000 người, mày có thể nhìn thấy bọn họ trong màn hình.
Nút màu đỏ chỉ có 1 người.”
Nói đoạn, Hạ Thần khẽ nghiêng người chỉ cho Cố Hi Đình nhìn về phía ô cửa sổ trống.
Sau khi Cố Hi Đình nhìn thấy thứ đang treo trên cửa sổ, con ngươi bất chợt rụt lại.
Trên cửa sổ tòa nhà cao tầng xuất hiện một đứa bé bị trói như con sâu bướm từ bao giờ, đứa bé bị một sợi dây thừng treo trong gió, dưới chân là khoảng không cao mấy chục mét, nó đang la hét ầm ĩ.
Cố Hi Đình nén nỗi lo lắng trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu không quan tâm hỏi: “Anh muốn làm gì?”
“Rất đơn giản, mày chỉ cần làm một lựa chọn,” Hạ Thần nhếch môi nở nụ cười, “Nhấn nút màu xanh, bom nổ, 4000 người chết, nhấn nút màu đỏ, dây thừng đứt, 1 người chết.”
Cố Hi Đình nhắm mắt, cố gắng kiềm nén khát khao đấm Hạ Thần một cú.
Lựa chọn này thực sự rất đáng nguyền rủa, dù chọn nút xanh hay nút đỏ thì đều là kết quả tồi tệ… Đây là một vấn đề không thể lựa chọn, Hạ Thần không hề chừa đường sống cho cậu.
Đầu óc Cố Hi Đình nhanh chóng hoạt động, trong lúc nhất thời không tìm được cách xử lý vẹn toàn.
Cậu vô thức rơi vào khoảng dài im lặng.
“Mày tưởng không chọn là được à?” Dường như Hạ Thần đã nhận ra cậu định lừa dối qua cửa, vung tay lên, trên màn hình đột nhiên xuất hiện thời gian đếm ngược.
10:00, 09:59, 09:58… Những con số khổng lồ đỏ tươi dần giảm xuống, tiếng tích tắc quanh quẩn bên tai Cố Hi Đình như báo động chết chóc.
“Mày còn thời gian 10 phút để đưa ra lựa chọn, nếu mày từ bỏ lựa