Sau Khi Vợ Bé Trúng Số

Chương 15


trước sau


 
Cố Chi nghe thấy động tĩnh, chạy ra, thấy Hoắc Đình Sâm và Trần Chiêu cùng đứng ở cửa.
 

“…”
 
Oan gia ngõ hẹp, Cố Chi mắng thầm.
 
Hoắc Đình Sâm vẫn không hề trả lời Trần Chiêu, Trần Chiêu nhìn sang Cố Chi, cậu ta bị người đàn ông ở đối diện nhìn cho rợn cả tóc gáy, nhưng vẫn không quên nặn một nụ cười với Cố Chi: “Chị Cố.”
 
Cố Chi lại hướng ánh mắt về phía Hoắc Đình Sâm. Tất cả vênh váo đắc ý lúc nãy đều mất sạch, giờ thay vào đó là xấu hổ vô cùng.
 
Hoắc Đình Sâm trừng mắt với Trần Chiêu, sau đó nhìn Cố Chi, ngẫm lại lời Trần Chiêu vừa hỏi anh, có là kẻ ngốc cũng ngửi ra mùi mờ ám giữa hai người.
 
Huống chi, Hoắc Đình Sâm còn không ngốc.
 
Một giây sau, cửa phòng trước mặt Trần Chiêu đóng “rầm” một tiếng, may mà cậu ta lùi kịp, cho nên mới không bị dập mũi.
 
Trần Chiêu nhìn cánh cửa đóng chặt phía trước.

 
Ở phòng trong, Cố Chi nghe thấy tiếng cửa sập thì giật nảy mình, sau đó, thấy Hoắc Đình Sâm nổi hắc khí đầy người, cô nuốt nước bọt một cái.
 
Như thể có chuyện bí mật gì bị người ta phát hiện.
 
Cô cố giữ mình bình tĩnh, làm như không có chuyện gì xảy ra, xông lên nói với Hoắc Đình Sâm: “Sao anh còn chưa đi?”
 
Hoắc Đình Sâm bỗng bật cười, không ngờ Cố Chi sẽ dành cho anh một “bất ngờ” lớn đến vậy, anh nắm cổ tay Cố Chi: “Cố Chi, em được lắm.”
 
Cổ tay Cố Chi bị nắm đau, cô giãy giụa: “Anh thả tôi ra.”
 

Sức nam nữ chênh lệch, bàn tay Hoắc Đình Sâm nắm cổ tay cô vẫn không nhúc nhích.
 
Cố Chi giãy mãi mà không ra, cô nổi giận, quyết định cúi đầu cắn lên mu bàn tay anh.
 
Sau khi bị cắn, Hoắc Đình Sâm cũng chỉ hơi nhíu mày, không hề vì bị đau mà buông lỏng tay, anh trầm mặt nhìn Cố Chi: “Cậu ta là ai?”
 
Cố Chi thấy cắn vô dụng, cô nuốt một ngụm nước bọt, nghĩ bây giờ mình chẳng có quan hệ gì với Hoắc Đình Sâm nữa cả, cũng không tiêu tiền của anh, thế thì việc gì phải chịu thua, cô bèn ngẩng đầu hầm hừ: “Anh có ý gì hả?”
 
Cô nhấc cằm lên, đối mặt với Hoắc Đình Sâm, hùng hồn: “Tôi nuôi ai là việc của tôi, mắc mớ gì đến anh, có tốn tiền anh đâu, anh có tiền anh nuôi được bồ nhí, sao tôi có tiền lại không được nuôi tình nhân?” 
 
Sau khi chính miệng nói hai chữ “tình nhân”, Cố Chi lập tức cảm thấy bàn tay Hoắc Đình Sâm siết cổ tay cô càng chặt, khiến cho xương cổ tay cô đau nhức.
 
“Em…” Hai mắt Hoắc Đình Sâm như muốn nứt ra. Anh ép mình giữ tỉnh táo, tiếp tục chất vấn: “Không tốn tiền của tôi? Vậy em lấy tiền đâu ra? Em đã bao giờ kiếm được tiền chưa?”
 
“Tôi…” Suýt nữa Cố Chi đã lỡ mồm nói chuyện mình trúng mười triệu đồng bạc ra ngoài, may mà phanh kịp, cổ tay bị đau khiến cô nhe răng trợn mắt, cô lại bắt đầu giãy giụa như cá bị bắt ra khỏi nước: “Đau chết mất đau chết mất, anh thả tôi ra, đừng quản tôi! Tôi với anh chấm dứt rồi, anh còn quản tôi làm gì, Hoắc Đình Sâm anh điên rồi phải không! Anh cút đi! Tôi không tiêu tiền của anh, tôi lấy tiền đâu ra thì liên quan gì đến anh!”
 
Hoắc Đình Sâm nghe Cố Chi kêu đau đớn bèn buông cổ tay cô ra, sau đó giữ chặt bả vai cô, ép dựa vào vách tường, hơi thở nặng nề vì phẫn nộ: “Cố Chi, rốt cuộc trước kia tôi đã xem nhẹ em thế nào.”
 
Trước đây, anh có nằm mơ cũng không ngờ tới, ứng cử viên cho vị trí di thiếu phu nhân mình nuôi ba năm ngày nào cũng chỉ giả vờ nịnh nọt vì tiền của anh, thậm chí giờ còn bỏ rơi anh, đi tìm tình nhân khác.
 
Dường như cô vẫn chưa nhận ra, mỗi một chuyện mình làm đều đã động đến tôn nghiêm của một người đàn ông.
 
Cố Chi nghe tiếng hít thở của Hoắc Đình Sâm, đột nhiên có chút chột dạ, đoán chừng nếu không đánh lén cho anh đoạn tử tuyệt tôn, có lẽ cô sẽ không đánh lại anh, nhưng vẫn cố cứng cổ: “Tôi, tôi cho anh biết, nếu hôm nay anh dám làm gì tôi, tôi sẽ đi báo cảnh sát để cảnh sát bắt anh, giam anh lại.”
 
Hoắc Đình Sâm cười lạnh một tiếng: “Em cảm thấy báo cảnh sát có tác dụng với tôi à?”
 
Cố Chi: “…”
 
Được rồi, đúng là báo cảnh sát vô dụng với Hoắc Đình Sâm thật.
 
Vò mẻ không sợ rơi, cô cũng không giãy giụa nữa, chỉ là vẫn thấy Hoắc Đình Sâm không nói đạo lí: “Rốt cuộc anh có ý gì? Chẳng phải tôi với anh đã chấm dứt rồi sao? Đây không tính là cắm sừng anh được, anh gấp cái gì, tôi xin thề, lúc ở bên cạnh anh, tôi tuyệt đối không làm gì có lỗi, được chưa.”
 
Cô đưa tay lên làm động tác thề.
 
Hoắc Đình Sâm nhìn vẻ nghiêm túc của Cố Chi, hít một hơi.
 
Anh rất muốn uốn thẳng cái cây xiêu vẹo này, nhưng nghĩ đến độ cong hiện tại, anh sợ mình còn chưa làm được, bản thân đã tức chết trước, hoặc là cái cây sẽ gãy vì dùng lực quá mạnh.
 
Hoắc Đình Sâm vẫn không khỏi nhớ về ba năm trước, hỏi cái cây xiêu vẹo trước mặt: “Tất cả là lừa dối, không hề có chân tình, đúng không?”
 
Cố Chi cảm thấy Hoắc Đình Sâm có vẻ phản ứng thái quá, cẩn thận hỏi: “Chẳng lẽ anh đối với tôi… là thật?” Anh không chỉ thèm muốn thân thể cô, mà còn cả cô nữa à?
 
Hoắc Đình Sâm không trả lời vấn đề của cô, lập tức quay đầu đi chỗ khác, nhưng vừa thấy cánh cửa, anh lại nhớ tới thằng nhóc bị nhốt ngoài kia, lông mày nhảy lên, anh cố nén kích động, nghiến răng hỏi: “Có hay không?”
 
Cố Chi không hiểu: “Cái gì cơ?”
 
Hoắc Đình Sâm nhìn hai mắt cô: “Em nói xem?”
 
Cố Chi lập tức hiểu ra.
 
Cô định nói không có, nhưng lời vừa đến khoé miệng lại bị cô nuốt xuống.
 
Cô có nhân tình hay không thì liên quan gì anh, cả hai cắt đứt rồi, anh lấy tư cách gì để quản, nhìn bộ dạng của anh, chẳng lẽ mai sau kết hôn rồi, anh cũng quan tâm để di thiếu phu nhân thượng vị thất bại này, không cho cô tìm mùa xuân thứ hai sao? Vì anh ngủ với cô rồi nên không cho người đàn ông khác đụng đến? Cả đời này phải thủ thân như ngọc?
 
Cố Chi lập tức bị suy nghĩ này chọc giận.
 
Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp, Hoắc Đình Sâm đúng là chó chết.
 
Cô nổi giận, ngẩng đầu nhìn Hoắc Đình Sâm chằm chằm, cố tình khiêu chiến: “Đương nhiên là có, không chỉ có, cậu ấy còn giỏi hơn anh nhiều!”
 
Cố Chi rống câu này xong, gian phòng yên lặng gần nửa phút.
 

Sau đó, cô bỗng hiểu ra một câu thơ Cố Dương từng dạy mà cô vẫn chưa lý giải được.
 
Cô đã hiểu thế nào là “Gió thổi báo giông bão sắp đến”, chừng một giây sau, bản thân sẽ lặng lẽ biến mất khỏi thế giới này.
 
Cố Chi cảm nhận được hơi thở nguy hiểm phát ra từ người đàn ông này, cô bắt đầu có chút hối hận về những lời

vừa nói.
 
Kỳ thật, trước đây Hoắc Đình Sâm đối xử với cô không tệ lắm, rất cưng chiều, khác hẳn với những người đàn ông động tí là đánh chửi bồ nhí như người hầu, Hoắc Đình Sâm chưa chạm vào đầu ngón tay cô bao giờ, cũng chưa từng chửi mắng, lại còn hay mua quà.
 
Cố Chi nuốt một ngụm nước bọt, định đổi giọng bảo mình không có tình nhân, nhưng mà người cô đột nhiên nhẹ bẫng, cô bị Hoắc Đình Sâm khiêng lên vai.
 
Cố Chi bị vắt ngang vai Hoắc Đình Sâm, sau một trận đầu váng mắt hoa, cô nắm tay nện lưng anh: “Anh làm gì thế, thả tôi ra, thả tôi ra.”
 
Hoắc Đình Sâm không để ý tới cô, Cố Chi đấm lưng anh mãi, cuối cùng bị ném lên giường.
 
Cố Chi nảy trên chiếc nệm mềm mại hai cái, cô cuống cuồng ngồi dậy, bỗng thấy Hoắc Đình Sâm nhìn từ trên cao xuống, một tay cởi thắt lưng.
 
Hắn như con báo ưu nhã, hơi cúi người.
 
Cố Chi cắn môi, định chơi lại chiêu đoạn tử tuyệt tôn, nhưng người đàn ông trước mặt đã bị chơi một lần rồi, lần này, anh nhanh chóng đoán ra mà phòng bị.
 
Hoắc Đình Sâm cười lạnh một tiếng: “Lại mơ tưởng.”
 
Cố Chi đánh lén thất bại, hừ một tiếng, quay đầu sang chỗ khác.
 
Cô nghe thấy tiếng cởi thắt lưng từ người đàn ông.
 
Cố Chi biết mình chạy không thoát, vậy nên dứt khoát tìm cho mình một tư thế thoải mái.
 
Hoắc Đình Sâm thấy Cố Chi không hề phản kháng, cắn chặt răng.
 
Cho dù sau này không muốn gặp cái cây uốn cong thành vòng tròn trước mặt nữa, anh cũng phải cho cô biết thế nào gọi là tôn nghiêm không thể khiêu khích.
 
Cố Chi nghĩ, cô và Hoắc Đình Sâm không thiếu chuyện này, cùng lắm thì cô coi anh là tình nhân nhỏ cô nuôi thôi.
 
Nghĩ như vậy, Cố Chi thả lỏng không ít, thậm chí còn hơi kích động, bây giờ, tâm thế cô không còn là hầu ngủ, mà tình nhân nhỏ Hoắc Đình Sâm cô nuôi đang hầu ngủ cô.
 
Chỉ không ngờ rằng cô đã tính sai.
 
Cố Chi nghe tiếng giường vang kẽo kẹt, chưa bao giờ cô hối hận như lúc này, hối hận đã nói một người đàn ông không “làm” được.
 
Bởi cô tuyệt đối không ngờ, có một ngày, mình sẽ bị tình nhân nhỏ, làm, đến, khóc.
 
——
 
Ngày hôm sau, đến trưa, Cố Chi tỉnh dậy trong cơn đau nhức.
 
Hoắc Đình Sâm đã đi.
 
Cố Chi nhe răng trợn mắt ngồi dậy khỏi giường.
 
Cô xốc chăn lên, nhìn đống hoa hoè đập vào mắt, tức giận mắng Hoắc Đình Sâm mấy câu thứ chó.
 
Cô vừa mắng vừa hận mình tối qua không hăng hái, khóc cái rắm, có gì mà phải khóc.
 
Bụng sôi òng ọc, Cố Chi đứng dậy, mãi mới thích ứng được với hai chân mình, cô sửa soạn xong, ra ngoài ăn cơm. 
 
Vừa mở cửa phòng ra, Cố Chi lập tức bị doạ giật nảy mình.
 
Trần Gia Minh dẫn theo vài vệ sĩ áo đen, cung kính đứng ngoài cửa, có vẻ như đang chờ cô dậy.
 
Cố Chi: “Mấy người đứng đây làm gì?”
 

Điệu cười của Trần Gia Minh trong mắt Cố Chi vô cùng hèn mọn: “Cố tiểu thư, Hoắc tiên sinh đã biết cô và cậu phục vụ kia có hiểu lầm, cho nên sai bọn tôi tới đón cô về.”
 
Cố Chi biết chắc chắn Hoắc Đình Sâm đã chộp Trần Chiêu lại vặn hỏi: “Đón tôi?”
 
Trần Gia Minh dùng giọng như muốn cô nghe kĩ tin tức: “Hoắc tiên sinh đã nói là mọi chuyện cũ đều có thể bỏ qua.”
 
Cố Chi: “…”
 
Cô đã muốn nói “cút”, nhưng tiếc rằng Hoắc Đình Sâm không có ở đây, cô không nói cút nổi, nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng cô mở túi xách, lấy khối bạc mười đồng ra đưa cho Trần Gia Minh: “Cầm đi.”
 
Trần Gia Minh cầm tiền: “Đây là…?”
 
Cố Chi: “Chuyển cho Hoắc Đình Sâm giùm tôi, đây là phí phục vụ tối qua.”
 
Trần Gia Minh nghe thấy ba chữ “phí phục vụ”, trợn mắt nhìn khối bạc trong tay.
 
Cố Chi cũng nhìn khối mười đồng bạc trong tay anh ta, đột nhiên cảm thấy lỗ, Hoắc Đình Sâm sao đáng mười đồng được, thế là lấy lại khối bạc khỏi tay Trần Gia Minh, nhét khối khác cho anh ta.
 
Cố Chi nhét khối bạc cho Trần Gia Minh, gật gật đầu: “Đi đi, nhớ giúp tôi đấy.”
 
——
 
Hoắc thị.
 
Hoắc Đình Sâm nhớ lại lời khai của Trần Chiêu, tâm tình không tệ.
 
Trần Chiêu không dám nói láo, người nói láo chính là Cố Chi tối qua.
 
Trong chuyện này, anh coi như là Cố Chi làm sai, có điều anh sẽ cố kéo cô về trước khi cô gây ra chuyện gì khác.
 
Vốn là anh đã định sau này mặc kệ, nhưng từ khi biết cô nói dối, anh lại đổi ý. Suy nghĩ bây giờ của anh là: Cố Chi có lệch lạc thì sao nào? Anh có rất nhiều thời gian và lòng tin, anh muốn uốn thẳng cái cây xiêu vẹo này.
 
Một lát sau, Trần Gia Minh quay về.
 
Hoắc Đình Sâm duỗi lưng ra hỏi: “Đưa về chưa?”
 
Trần Gia Minh nhum nhúm gì đó trong tay: “Đưa, đưa về rồi ạ.”
 
“Đang ở đâu?” Hoắc Đình Sâm gối tay sau đầu, nhìn sau lưng Trần Gia Minh, Cố Chi đã đưa về đâu?
 
“Dạ ở đây.” Trần Gia Minh vươn tay, mở lòng bàn tay ra, trong đó là một khối bạc sáng lấp lánh, thứ anh ta đưa về là một khối bạc.
 
Tác giả có lời muốn nói:
 
Hoắc Đình Sâm: Cảm giác mình bị PUA*.
 
(*) PUA (pick-up artist): ban đầu dùng để chỉ một nhóm nam giới đã trải qua quá trình học tập và rèn luyện có hệ thống và không ngừng nâng cao trí tuệ cảm xúc của họ. Sau đó, nó dùng để chỉ những người đàn ông và phụ nữ bị thu hút bởi khác giới và thu hút người khác giới.
 
Lại gỡ mìn, còn nhớ bao nuôi đàn ông, nữ chính không phải bạch liên hoa nở rộ trong gió thuần khiết thận trọng đâu.

 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện