Sau Khi Vợ Bé Trúng Số

Chương 9


trước sau


 
Trần Gia Minh gần như đã dùng hết sự tự chủ cả đời mình mới không thốt ra câu “Được” khi nghe Cố Chi đưa ra điều kiện lương gấp mười lần.
 
Anh ta dường như cũng có chút ngồi không yên: “Cái này, ờ, cái đó…”
 

Cố Chi dùng tay chống cằm: “Hửm?”
 
Cô là thành tâm thành ý muốn đào góc tường.
 
Trần Gia Minh “cái này, cái nọ” nửa ngày cuối cùng mới nhớ đến mục đích chủ yếu chuyến này của anh ta.
 
Anh ta ở trong lòng nói với bản thân mình vô số lần rằng nhớ kỹ mày là thư ký của Hoắc Đình Sâm, một thư ký ưu tú không cho phép mình bị người ta đào góc tường một cách tùy tiện, ổn định vững vàng, nếu ngay cả một chút dụ hoặc ấy mày cũng không chịu được thì nhiều năm như vậy mà cũng sống vô dụng rồi.
 
Trần Gia Minh hít sâu một hơi rồi mới đẩy hợp đồng lên trước mặt Cố Chi.
 
Anh ta cưỡng ép bản thân mình khôi phục lại khuôn mặt tươi cười cáo già lúc đầu: “Cố tiểu thư, đây là hợp đồng Hoắc tiên sinh định ra vì cô, cô xem qua đi, Hoắc tiên sinh đối với cô thật sự là vô cùng dụng tâm.”
 
Cố Chi nghe xong liền chun mũi hừ một tiếng: “Vậy là anh không chịu tới làm thư ký của tôi?”
 
“Chuyện này…” Vẻ mặt Trần Gia Minh lộ ra sự khó xử: “Cố tiểu thư, tôi cảm thấy chuyện này ấy, nó…”

 
Cố Chi cắt ngang lời anh ta: “Tiền lương gấp mười cũng không làm?”
 
Lúc nghe thấy tiền lương gấp mười, trái tim của Trần Gia Minh hung hăng nhúc nhích một cái, suýt chút nữa là đồng ý rồi, có điều cuối cùng anh ta vẫn ép mình quyết tâm đừng mắc lừa, một cô vợ bé bỏ chạy giữa đường, bây giờ bỏ qua tiền lương gấp mười nhưng bỏ ra tiền lương gấp mười được cả một đời sao?

 
Trần Gia Minh lại đẩy hợp đồng đến trước mặt Cố Chi, dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con: “Cố tiểu thư, tôi là thư ký của Hoắc tiên sinh, sau khi cô ký hợp đồng này thì sẽ trở thành người của Hoắc tiên sinh, vậy thì sau này tôi cũng chính là thư ký của cô, nếu như có việc thì cô cứ nói với tôi, Trần Gia Minh tôi nhất định sẽ giúp đỡ.”
 
Cố Chi thấy anh ta thật sự không hề bị lay động, thế là cô liếc mắt: “Quên đi”, sau đó cô xách túi lên đứng dậy chuẩn bị rời đi.
 
“Cố tiểu thư, Cố tiểu thư!” Trần Gia Minh vội vàng đứng dậy ngăn Cố Chi lại: “Lần này Hoắc tiên sinh đưa ra điều kiện thật sự rất phong phú, nếu bây giờ cô ký thì sau này sợ là không có cơ hội này nữa, tôi có thể nhìn ra, Hoắc tiên sinh thật sự vẫn rất để ý đến cô.”
 
“Cô nhìn cái này,” Trần Gia Minh chỉ vào một đoạn văn trên hợp đồng để Cố Chi nhìn: “Đây là Hoắc tiên sinh cố ý thêm vào để cô yên tâm, cô tiến vào Hoắc gia an tâm làm vợ bé, chỉ cần tương lai sau khi Hoắc phu nhân sinh được con trai trưởng thì cô có thể có con với Hoắc tiên sinh, con trai hay con gái đều được, Hoắc tiên sinh cam đoan sẽ đối xử bình đẳng với con của cô.”
 
Cố Chi nghe thấy lời này, đầu tiên là phản ứng nửa ngày, cuối cùng trực tiếp giận đến bật cười.
 
Đây là phần thưởng lớn cỡ nào, chỉ cần chờ phu nhân sinh được con trai trưởng là cô có thể sinh con rồi, sinh mấy đứa cũng được, có phải Hoắc Đình Sâm cảm thấy bây giờ cô nên quỳ xuống, hô vài tiếng “Tạ chủ long ân” không?
 
Cố Chi nhịn xuống sự xúc động muốn nện túi xách lên trên trán Trần Gia Minh, cô hít vào một hơi rồi nói: “Thư ký Trần, tôi cũng không làm khó anh, nhưng xin anh sau khi trở về thì thay tôi chuyển một câu đến Hoắc Đình Sâm.”
 
Trần Gia Minh: “Câu gì?”
 
Cố Chi mỉm cười: “Nói chìa khóa chỗ tôi chỉ lắp ba xu một chiếc, anh ta, xứng, sao*?” 
 
*Câu này mang ý khinh bỉ, ý chỉ Hoắc Đình Sâm không xứng bằng ba xu.
 
Trần Gia Minh giơ hợp đồng, bị chặn đến mức á khẩu không trả lời được.
 
Cố Chi giận đùng đùng đạp giày cao gót rời đi, bả vai hung hăng va vào Trần Gia Minh một cái.
 
Cố Chi đi ra khỏi nhà hàng Tây, càng nghĩ càng thấy tức không chịu nổi, cô lại hung ác giậm chân trên mặt đất mấy cái.
 
Chó chết Hoắc Đình Sâm chó chết! Cố Chi ngay cả mắng vài câu vẫn chưa hết giận, cô nhớ đến cái đá buổi tối hôm đó của cô thật sự là quá nhẹ rồi, cô nên trực tiếp làm đồ chơi đó tàn phế đi, còn muốn cùng cô sinh con? Để anh cả đời này không sinh được con còn hơn!
 
Tạ Du vẫn luôn đợi trong xe đậu bên ngoài nhà hàng, cậu ta trông thấy Cố Chi đi ra tức giận đến mức dựng râu trừng mắt.
 
Tạ Dư chạy chậm tới: “Bà chủ, cô làm sao vậy?”
 
Cố Chi nhìn qua Tạ Dư, sau đó nghĩ đến Hoắc Đình Sâm, cô tức giận cắn răng.
 
Rốt cuộc Hoắc Đình Sâm cảm thấy bản thân mình có gì đặc biệt hơn người, chẳng qua chỉ là có mấy đồng tiền thối, bây giờ cô không cần tiền của anh nữa, mấy đồng tiền thối đó ở trước mặt cô có tác dụng cái rắm.
 
Hay là Hoắc Đình Sâm cảm thấy mình lớn lên dáng chó hình người có lớp da tốt? Cho nên phụ nữ đều phải tới gần anh? Thế nhưng đàn ông có lớp da tốt như vậy thì có tác dụng gì chứ, khi tắt đèn không phải đều giống nhau sau? Cóc ba chân thì khó tìm chứ đàn ông ba chân thì nhiều, rất nhiều!
 
Đừng tưởng rằng Cố Chi tôi cũng chỉ có thể có một người đàn ông là anh, chỉ cần có tiền, anh có thể nuôi người vợ bé cô đây thì vì sao cô không thể nuôi tình nhân nhỏ?
 
Sau khi Cố Chi vừa nghĩ thông suốt như vậy rồi thì lửa giận trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống một chút, cô bảo Tạ Dư lái xe về khách sạn Westin.
 
Trước đó cô bảo người của phòng môi giới tìm cho cô không ít tòa nhà lớn đang bán, hoặc là cô không thích phong cách trang trí của căn nhà hoặc là giá cả quá rẻ, cuối cùng người của phòng môi giới nói cho cô biết hiện nay ở khu Tĩnh An có một đại trạch đang tu sửa, nhà thiết kế là người Mỹ, tòa nhà vừa lớn vừa xa hoa, đánh tiếng là muốn xây dựng một nơi ở xa hoa nhất Thượng Hải, chờ sau khi xây xong thì sẽ lấy đến công ty đấu giá để bán đấu giá, đến lúc đó đoán chừng sẽ bán ra được với giá trên trời.
 
Cố Chi nghe xong việc này liền có hứng thú, nhất định phải giành được căn biệt thự xa hoa kiểu Âu giá cả trên trời này, trước khi căn nhà bắt đầu đấu giá, cô vẫn ở tại khách sạn.
 
Khách sạn Westin là một trong những khách sạn sang trọng nhất Thượng Hải, sau khi Cố Chi về đến phòng thì mở máy hát ra nghe đĩa nhạc nửa ngày, tâm tình cuối cùng cũng trở nên thả lỏng lại.
 
Cô đặt bữa tối, nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn nhỏ đi lên.

 
Không giống với khách sạn Hòa Bình với tổng thể thiên về kiểu Trung Quốc, ngay cả đồng phục của nhân viên phục vụ ở khách sạn Westin đều là kiểu Tây, áo sơ mi trắng phối với áo gilê, phía dưới là quần Tây và giày da.
 
Nhân viên phục vụ đặt từng món ăn mà Cố Chi đặt lên trên bàn.
 
Cố Chi đã ở trong khách sạn được mấy ngày rồi, cô đều có chút ấn tượng về nhân viên phục vụ thường đến quét dọn và đưa bữa ăn, hôm nay nhân viên phục vụ nhìn dáng dấp lạ mắt, có lẽ là người mới tới, động tác của cậu ta không quá lưu loát, lúc rót nước chanh cho Cố Chi còn bị văng một chút.
 
“Tôi xin lỗi tôi xin lỗi.” Nhân viên phục vụ liên tục xin lỗi Cố Chi không ngừng, sau đó cậu ta lại dùng khăn tay lau nước chanh bị bắn ra.
 
“Không sao.” Cố Chi không phải

là người không khoan dung như vậy, cô ngẩng đầu nhìn một cái, phát hiện ra dáng vẻ của nhân viên phục vụ mới tới này chỉ có mười tám mười chín tuổi, người rất thanh tú.
 
Cố Chi thấy cậu ta xin lỗi liên tục không ngừng, trong lòng mình cũng có chút băn khoăn, cô vừa nói không sao vừa từ trong ví tiền rút ra tờ tiền mười đồng đại dương cho cậu ta.
 
Nhân viên phục vụ dường như có chút không biết làm sao với tờ mười đồng đại dương: “Tôi…”
 
Cố Chi ra hiệu cho cậu ta nhận lấy: “Cầm đi đi, tiền boa.”
 
Nhân viên phục vụ do dự, cuối cùng cậu ta run rẩy nhận lấy mười đồng đại dương.
 
Mặc dù nói khách sạn Westin là nơi mà người bình thường có thể ở nổi, nhưng khách hàng tiện tay là cho mười đồng đại dương làm tiền boa thì vẫn không thấy nhiều.
 
Nhân viên phục vụ cầm tờ tiền, lặng lẽ quan sát Cố Chi một chút.
 
Thoạt nhìn thì cô chỉ lớn hơn cậu ta một chút, dung mạo xinh đẹp không nói, sườn xám bọc lấy thân thể có lồi có lõm, đồng thời trên người cô đeo đồ trang sức, vừa nhìn trang phục cô mặc là biết là hàng đáng tiền.
 
Người có tiền như vậy, mấy ngày này lại luôn ở một mình, một người duy nhất xuất hiện bên cạnh cô hình như là tài xế của cô.
 
Còn có tài xế riêng.
 
Cố Chi phát hiện ra nhân viên phục vụ nhận tiền boa rồi mà vẫn chưa đi, cô nhịn không được mà ngẩng đầu hỏi: “Còn có chuyện gì sao?”
 
“Không, không có việc gì.” Nhân viên phục vụ siết chặt tiền trong tay, cậu ta hướng về phía Cố Chi cúi người chín mươi độ: “Cảm, cảm ơn chị.”
 
Lúc Cố Chi nghe được tiếng “chị” thì phụt một tiếng không nhịn được mà cười. Cô vẫn là lần đầu tiên được người ta gọi là chị ngoại trừ Cố Dương, cảm giác kỳ lạ không nói ra được.
 
Nhân viên phục vụ nhỏ này chắc chắn là người mới tới, nào có để ý mà gọi khách hàng là chị.
 
Nhân viên phục vụ cầm tiền boa đẩy xe thức ăn, rời đi như có điều suy nghĩ.
 
Mấy ngày sau đó, mỗi lần Cố Chi đặt món thì đều là cậu nhân viên phục vụ khuôn mặt rất thanh tú này đến đưa.
 
Cố Chi thỉnh thoảng cho cậu ta chút tiền boa, cậu ta đã đi làm được mấy ngày, động tác cũng trở nên thành thục hơn không ít, sẽ không tay chân lóng ngóng nữa.
 
Có đôi khi Cố Chi có hứng thú thì còn trò chuyện đôi câu với cậu ta, cậu ta nói trong nhà cậu ta có mấy em trai em gái phải nuôi, cuộc sống trôi qua rất cực khổ.
 
Trình độ nhất định này khiến cho Cố Chi có chút cảm động lây. Cô nhớ tới trước kia, Cố Dương bệnh sắp chết, thầy thuốc mời tới cũng không chịu khám, họ nói chỉ có đưa đứa trẻ này đến bệnh viện thì mới sống được. Sau đó cô liền đi đến Bách Lạc hối kiếm tiền rồi đụng phải Hoắc Đình Sâm.
 
Cố Chi lại nghĩ tới Hoắc Đình Sâm, cô hứ hai tiếng.
Trần Gia Minh từ sau lần trước thì không còn xuất hiện nữa, cũng không biết anh ta có chuyển lời mình nói đến Hoắc Đình Sâm hay không.
 

Đĩa nhạc mà lần trước cô thu âm tại công ty Thắng Lợi đã được khắc xong rồi, người của công ty đĩa nhạc trực tiếp đưa đĩa nhạc đến khách sạn Westin, Cố Chi đến cửa hàng châu báu Vĩnh Mỹ một ngày, quản lý bảo cô chọn kiểu mới sắp đến trong cửa hàng, cô chọn một ngày đến hoa mắt đau đầu, lúc về khách sạn thì trời đã sắp tối rồi.
 
Nhân viên lễ tân nói đã để đĩa nhạc của cô ở trong phòng, Cố Chi ngâm nga bài hát, cô vung vẩy túi xách, không kịp chờ đợi trở về phòng nghe đĩa nhạc của mình, nghe tiếng hát của mình phát ra từ máy hát sẽ như thế nào.
 
Phòng của cô ở lầu ba, lúc Cố Chi lên tới thì đột nhiên nghe thấy vài tiếng răn dạy.
 
Cố Chi chuyển qua khúc rẽ, cô nhìn thấy trong hành lang, quản lý khách sạn đang dạy dỗ một nhân viên phục vụ, dáng vẻ quản lý hung thần ác sát, nhân viên phục vụ bị dạy dỗ đưa lưng về phía cô, cậu ta cúi thấp đầu, một mực dùng tay xoa mắt, hình như là khóc rồi.
 
Sau khi người quản lý dạy dỗ hai câu liền rời đi, Cố Chi đối với tình cảnh như thế này thì lắc lắc đầu rồi đi qua, một tay cô cầm đĩa nhạc một tay mở khóa cửa phòng mình.
 
Nhân viên phục vụ mới vừa bị dạy dỗ xoay người lại, đúng lúc cùng Cố Chi liếc mắt nhìn nhau.
 
Bàn tay đang mở cửa của Cố Chi hơi dừng lại.
 
Đây không phải là nhân viên phục vụ nhỏ thanh tú gọi cô là chị kia sao?
 
Làn da của cậu ta vốn trắng, sau khi bị mắng phát khóc thì bây giờ đã làm nổi bật lên vành mắt càng hồng rồi.
 
Không nghĩ tới người bị dạy dỗ lại là cậu ta, hai người tốt xấu gì cũng coi như là có quen biết, Cố Chi cười có chút xấu hổ: “Làm, làm sao thế?”
 
Nhân viên phục vụ nhỏ hít hít cái mũi, tủi thân nói: “Khách hàng làm mất đồ, cứ nói là do tôi trộm, nhưng mà tôi hoàn toàn không trộm, khách hàng khiếu nại tôi với quản lý, tôi liền bị mắng.”
 
Cố Chi nghe xong thì cũng không biết an ủi như thế nào, cô chỉ có thể thở dài: “Ôi, đồ của khách hàng đó đã tìm được chưa?”
 
“Tìm được rồi, ở dưới gầm giường.” Nhân viên phục vụ nói: “Hoàn toàn không phải là tôi trộm mà quản lý còn mắng tôi, nói lúc khách hàng nói tôi trộm thì tôi không nên mạnh miệng với khách hàng.”
 
Người không có địa vị kiểu gì cũng sẽ bị khinh bỉ, giống như trước kia lúc cô ở bên cạnh Hoắc Đình Sâm vậy, Cố Chi lắc đầu: “Hết cách rồi, nhịn một chút đi, cố gắng làm việc, sau này chờ cậu cũng làm lên quản lý là được rồi.” Hoặc là nói, có tiền như tôi bây giờ là được rồi.
 
Nhân viên phục vụ thanh tú nghe xong thì vẫn đỏ vành mắt như cũ, không nói lời nào.
 
Cố Chi dùng chìa khóa vặn mở khóa cửa, cô đang chuẩn bị vào cửa thì nhân viên phục vụ nhỏ lại giống như đã đưa ra quyết định rất lớn, cậu ta đột nhiên tiến lên một bước rồi đứng bên cạnh Cố Chi.
 
“Chị, chị ơi, em có lời muốn nói với chị.”
 
Cố Chi không biết vì sao mà toàn thân cứng đờ, cô luôn cảm thấy có chút gì đó là lạ, Cố Chi cứng ngắc quay đầu nhìn cậu ta, gượng cười một cái: “Ờ, nói gì?”
 
Nhân viên phục vụ nhỏ bắt lấy một góc túi xách của Cố Chi, tựa như cô ấy hết dũng khí, đôi mắt vừa khóc lại đỏ lên, nước mắt rưng rưng nhìn cô.
 
“Chị, cầu xin chị, cầu xin chị thu nhận em đi.”
 
“Em không muốn cố gắng nữa.”
 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện