Tư thế như vậy......!Rất mập mờ, nhưng lại rất ấm áp, cho người ta một loại cảm giác thỏa mãn vì được dựa dẫm.
Hác Mộc im lặng một lúc, chần chừ đưa tay đặt lên sau ót của Lộ Chiêu Hành: "Bây giờ anh có thể đi được không?"
Lộ Chiêu Hành nói: "Không thể."
"......"
Không đi được thì phải làm sao bây giờ?
Tìm người khiêng ra ngoài? Hình như có hơi khó coi.
"Alpha lúc kỳ dịch cảm thì chân cũng mềm nhũn hả?"
Lộ Chiêu Hành: "......"
Hắn đột nhiên từ trên người Hác Mộc ngẩng đầu, thấy một gương mặt đang lo lắng nhìn mình.
Hác Mộc từ trên cao nhìn xuống, không hiểu ánh mắt của Lộ Chiêu Hành, cậu đang muốn hỏi thì bỗng nhiên cơ thể nặng xuống, sau đầu gối như bị cái gì đó đỡ lấy, hai chân câu bất giác co lại, cả người ngã ngồi xuống dưới, bởi vì mất đi trọng lực, bàn tay đặt trên ót Lộ Chiêu Hành theo bản năng vòng chặt lấy cổ hắn, bờ mông sát vào đùi Lộ Chiêu Hành, tư thế hai người......!Cực kỳ rất giống cậu đang ôm ấp yêu thương!
Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ của Lộ Chiêu Hành: "Mềm nhũn sao?"
"......"
Hác Mộc không kịp đề phòng đỏ mặt.
Cậu ngồi sát bên đùi Lộ Chiêu Hành, nhón chân cố gắng đứng dậy, lại nghe Lộ Chiêu Hành nói: "Không phải muốn giúp anh sao?"
Cơ thể Hác Mộc cứng lại: "Anh......!tự anh đi được mà."
Câu chữ về kiến thức sinh lý được bổ túc lúc trước tự nhiên hiện ra trong đầu, Alpha trong kỳ mẫn cảm khát vọng Omega, đánh dấu vĩnh viễn tốn rất nhiều sức lực, làm sao chân mềm nhũn được?
Một bên cậu cảm thấy mình hiểu sai ý, một bên lại thấy Lộ Chiêu Hành đang trêu chọc mình, trong lòng có hơi phức tạp.
Lộ Chiêu Hành nói: "Bây giờ ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến người khác."
Alpha trong kỳ mẫn cảm không thể khống chế tin tức tố của mình, tin tức tố phóng ra thường mang theo áp chế và bài xích, hơn nữa Lộ Chiêu Hành có hào quang nhân vật chính, bình thường Omega và Alpha cũng không chịu nổi tin tức tố của hắn.
Cho nên hắn nói bây giờ không thể đi chứ không phải không thể đi.
Cơ thể Hác Mộc bình tĩnh lại: "Em phải làm gì?"
Lộ Chiêu Hành nói: "Anh cắn em được không?"
Hắn ghé sát vào tai cậu, Hác Mộc run lên vì hơi thở nóng bỏng của hắn, rất dứt khoát nghiêng đầu, đem tuyến thể đến bên miệng Lộ Chiêu Hành.
Nhìn thấy một làn da trắng nuột ở trước mắt, Lộ Chiêu Hành chỉ cảm thấy miệng lưỡi đắng khô, tơ máu trong mắt rõ ràng hơn, hắn nói giọng khàn khàn: "Phóng tin tức tố đi."
Hác Mộc khẩn trương từ từ nhắm hai mắt lại, đang chờ hắn cắn một cái, bất ngờ nghe được một câu như vậy, mở to mắt quay đầu nhìn Lộ Chiêu Hành nói: "Phóng như thế nào?"
"......"
Lộ Chiêu Hành ngẩn ra: "Em không biết phóng tin tức tố à?"
"Em......"
Ở trong thế giới này, A và O phóng tin tức tố là bản năng, giống như cử động tay chân mới sinh ra đã có, nhưng sau khi Hác Mộc xuyên đến, phóng tin tức tố cũng là bị động, muốn cậu phóng ra, cậu thật sự không biết.
Cậu có hơi lo, như thế này có phải cậu đã để lộ sơ hở rồi không?
Cậu thấp thỏm nhìn Lộ Chiêu Hành, không ngờ Lộ Chiêu Hành cười cười với cậu, tiến đến gần nói: "Anh giúp em nhé?"
Đang muốn hỏi giúp thế nào, xung quanh cậu đã bị tin tức tố của Lộ Chiêu Hành bao trùm, giống như có xiềng xích vô hình vây ép cậu mãnh liệt, đồng thời có một bàn tay đưa vào, không có trở ngại gì dán lên trước người cậu, Hác Mộc mạnh mẽ trừng mắt, cơ thể cứng đờ, vô thức muốn phản kháng.
Lộ Chiêu Hành giống như ác ma dụ dỗ cậu: "Cắn em thì em sẽ mất sức, em hy vọng anh bế em ra ngoài sao?"
"......"
Cậu quên mất truyền tin tức tố khi dấu hiệu tạm thời sẽ có "tác dụng phụ" rất lớn.
Nếu như cậu bị Lộ Chiêu Hành bế ra khỏi đoàn phim, một giây sau trực tiếp lên hot search luôn!
Nhưng mà nếu không cắn......!Cái cách phóng ra tin tức tố để hỗ trợ này cũng quá......!Quá......
Khuôn mặt cậu đỏ như trái cà chua.
Cơ thể sau khi bị Lộ Chiêu Hành đánh dấu mẫn cảm quá mức, Omega không hề có sức chống cự đối với sự đụng chạm của Alpha, Hác Mộc cơ bản không kìm được âm thanh phát ra từ cổ họng mình, nép trong lòng Lộ Chiêu Hành thở dốc.
Tiểu La vẫn đang tận tụy trông coi ngoài cửa, không có ám hiệu cậu ta cũng không xông vào.
Có điều thi thoảng nghe thấy vài tiếng dỗ dành, vài tiếng nức nở, tư vị bị ép nghe góc tường này khiến trong lòng Tiểu La rất phức tạp.
Trấn an tin tức tố kéo dài mười mấy phút mới kết thúc, trong trong phòng nghỉ, tin tức tố của Omega cũng không nồng bằng của Alpha, mùi bạch đàn và hoa quế hòa quyện vào nhau, hai mùi hương hoàn toàn khác biệt vậy mà lại vô cùng hài hòa.
Hác Mộc nhũn ra ngồi ở trong lòng Lộ Chiêu Hành, trong lòng tức giận không thôi.
Cmn thà rằng truyền tin tức tố trực tiếp luôn đi!
Gặm thì cũng gặm, mềm nhũn thì cũng mềm nhũn, còn bị chiếm tiện nghi.
Nơi bị chạm vào trên cơ thể còn đang nóng, mặt cậu nóng đến muốn bốc cháy, hộc máu hơn nữa là, cái Lộ Chiêu Hành gọi là "hỗ trợ" là để cho cậu động tình, cậu thật sự động rồi, cả tin tức tố cũng không thu về được!
Vẻ mặt cậu rầu rĩ: "Phải làm sao bây giờ?"
Lộ Chiêu Hành dời tay xuống: "Anh giúp em."
Hác Mộc đẩy bàn tay đang kéo lưng quần của mình ra, phòng thủ ở ranh giới cuối cùng: "Em nói tin tức tố kìa."
Cả phòng đầy tin tức tố, sau khi hai người rời đi nếu có nhân viên công tác đến, ngửi thấy tin tức tố thì cũng đoán được chuyện gì xảy ra trong phòng nghỉ!
Tâm trạng Lộ Chiêu Hành vô cùng tốt, thân mật hôn lên cổ Hác Mộc một cái: "Em sợ bị người khác biết sao?"
Hác Mộc: "Anh đường đường là ảnh đế, lúc trong kỳ mẫn cảm lại cùng một Omega là em làm loạn trong phòng nghỉ, bị người ta phát hiện anh không sợ à?"
Lộ Chiêu Hành ngẩn người, "Em sợ cái này hả?"
"Bằng không thì sợ cái gì nữa?"
Thế giới này hôn nhân AO là hợp pháp, cũng không sợ công khai ra ngoài phải không?
Khóe môi Lộ Chiêu Hành cong lên khó kìm lại được: "Vậy em nói xem chúng ta làm loạn thế nào?"
Hác Mộc: "......"
Hô hấp Hác Mộc trì trệ, nhấc chân muốn đứng dậy: "Em đi về......"
Nhưng cậu không thể, eo bị người ta giữ lấy.
Lộ Chiêu Hành đem đầu đặt lên vai cậu, im lặng một lúc rồi nói: "Em đến tìm anh anh vui lắm."
"......"
"Sao em lại đến đây?"
Hỏi câu này, con ngươi trong suốt của Hác Mộc lóe lên, không được tự nhiên nói: "Anh......!Anh cứ coi như tin tức tố trên quần áo của anh không đủ cho em đi."
Lộ Chiêu Hành không nhịn được bật cười thành tiếng, nhưng không phải cười trêu chọc mà xuất phát từ nội tâm vui vẻ.
Trên đường trở về, khi vừa mới lên xe, Lộ Chiêu Hành nắm chặt lấy tay Hác Mộc trong tay.
Vành tai Hác Mộc đỏ ửng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên cửa sổ phản chiếu gương mặt cười miếng chi của Lộ Chiêu Hành, ánh mắt hai người không giao nhau, trong lòng