Sau Khi Xuyên Thành Bạch Liên Thái Tử Phi

Chương 4


trước sau

Edit: Meg

Thân mật?

Mộ Cẩm Ngọc lạnh mắt nhìn Ninh Hoàn, đúng là giỏi đổi trắng thay đen, già mồm cãi láo.

Tiểu Hỉ biết bây giờ điện hạ không kìm được tức giận, dạo gần đây thân thể càng ngày càng kém, người cũng gầy đi rất nhiều, buổi tối mấy hôm trước còn nôn ra máu, thái y chẩn bệnh nói rằng điện hạ rất dễ nóng nảy cáu gắt.

Mộ Cẩm Ngọc đã tới trình độ cáu giận thành tật, sắp bị mối hôn sự mà Hoàng đế ban cho chọc đến phát điên.

Hắn mà không tức mới là lạ.

Trong ánh mắt Ninh Hoàn hơi có ý cười, y bấm ngón tay tính toán tuổi của Mộ Cẩm Ngọc... chà, mới vừa qua nhược quán không lâu, chưa phải thời điểm hắn điên nhất, dĩ nhiên cũng chưa có lòng dạ sát phạt quyết đoán của sau này.

Trước mắt thì mỗi hành động cử chỉ của vị Hoàng Thái tử này đều xuất phát từ tính cách thật của hắn.

Tất nhiên tương lai hắn còn phải nếm chút mùi vị khổ sở, trải qua song đả kích từ thân nhân và triều đình mới có thể lột xác thành một quân chủ bạo ngược.

Tuy rằng tuổi tác Ninh Hoàn không lớn, nhưng y trưởng thành sớm, trời sinh thất khiếu linh lung tâm[1], giỏi phỏng đoán suy nghĩ người khác, võ công mặc dù không đuổi kịp các vị huynh trưởng nhưng mưu trí lại chiếm ưu thế.

[1]

Rất thông minh

Y nhìn ra được Mộ Cẩm Ngọc giai đoạn này vẫn đang bệnh nặng, còn chưa phải bạo quân long tinh hổ mãnh chém đầu như chém dưa.

Con ngươi sâu sắc hẹp dài của Mộ Cẩm Ngọc dừng trên mặt Ninh Hoàn: "Ngươi có tài ăn nói hùng hồn đấy, miệng lưỡi rất lợi hại."

Trong nháy mắt Ninh Hoàn thấy đầu lưỡi hơi nhói, y biết tâm lý đối phương âm u, nghĩ ra rất nhiều thứ người bình thường không tưởng tượng được, cuốn thoại bản kia cũng thường xuyên miêu tả suy nghĩ độc tài tàn nhẫn của Mộc Cẩm Ngọc, từ thời niên thiếu chúng đã được rập khuôn trong đầu hắn.

Y nhàn nhạt đáp: "Không dám nhận."

Mộ Cẩm Ngọc hừ lạnh một tiếng.

Ninh Hoàn lại nói: "Nếu không có chuyện gì nữa, tiểu nữ xin phép cáo lui."

Lúc lướt qua nhau, Mộ Cẩm Ngọc ngửi được mùi hương thanh lãnh trên người Ninh Hoàn.

Đây tuyệt đối không phải hương sen trắng từ lò sưởi tay, vô cùng xa lạ.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Ninh Hoàn nhạt nhẽo, đối phương lại trời sinh thâm trầm.

Mộ Cẩm Ngọc phất tay áo rời đi.

Tiểu Hỉ nhanh chân chạy theo sau hắn.

"Điện hạ, điện hạ ——"

Mộ Cẩm Ngọc cảm thấy thái độ lần này của Ninh Hoàn rất khác ngày trước.

Tuy rằng cả hai vẫn ghét nhau như chó với mèo, khí chất biểu tình của đối phương lại hơi thay đổi.

Lúc trước mặt mũi Ninh Hoàn luôn có vài phần gian xảo, giống như có một cán cân ở trong lòng, thấy ai liền đem người ta đặt lên cân, nghiêng về bên nào nàng sẽ tiếp cận người đó.

Tưởng tượng xong Mộ Cẩm Ngọc nhịn không được quay đầu lại lần nữa, vậy mà đối phương cũng đang quay qua nhìn hắn, khóe môi Ninh Hoàn cong cong, con ngươi đa tình khi nhìn người khác chăm chú dường như có vài phần ái mộ, đây vốn dĩ là dung mạo thật của y.

Mộ Cẩm Ngọc hỏi A Hỉ: "Khi nào thành thân?"

A Hỉ không cần nghĩ ngợi: "Tám ngày nữa ạ."

Tám ngày ——

Ánh mắt Mộ Cẩm Ngọc lạnh xuống, bắt đầu nghĩ xem nên tra tấn Ninh Hoàn kiểu gì.

...

Mộ Cẩm Ngọc chân trước vừa mới bước vào phủ Thái Tử, ngay sau đó hạ nhân liền đưa tới hai người.

Là một đôi tỷ đệ, là đệ đệ hắn Mộ Cẩm Minh đưa tới.

Nhạc Vương Mộ Cẩm Minh năm nay mười chín tuổi, còn trẻ đã được Hoàng đế phong vương, cũng do dung mạo gã lớn lên rất giống Hoàng thượng, dĩ nhiên được thiên vị sủng ái.

"Hoàng huynh" Mộ Cẩm Minh vừa cười ha ha vừa đến trước mặt Mộ Cẩm Ngọc: "Đây là biểu muội cùng biểu đệ của ta, biết huynh cùng Ninh tam tiểu thư sắp đại hôn, nàng lại không phải người dễ tính rộng lượng gì cho cam, nhân lúc chưa cử hành hôn lễ ta liền đem hai người họ tới cho huynh nạp vào hậu viện, cũng chúc mừng huynh sắp thành thân. Lệ nhi, Thương nhi, mau tới bái kiến Thái tử điện hạ."

Một người là thiếu nữ độ tuổi mười lăm mười sáu, mắt hạnh má đào, thiếu niên đứng cạnh nàng thì thanh tú trắng trẻo, đều là bộ dáng ngoan ngoãn dễ bảo, cả hai cùng tiến lên hành lễ với Mộ Cẩm Ngọc: "Tham kiến Thái tử điện hạ."

Thái tử thân phận cao quý, tất nhiên nam nữ vây quanh không ít, Hoàng đế cũng từng nhét vài người qua cho hắn. Hôm nay Nhạc Vương biết Mộ Cẩm Ngọc sắp đại hôn liền tìm đại cái cớ đưa hai người này tới.

A Hỉ đứng bênh cạnh vừa chà xát tay vừa sụt sịt hít mũi, bên ngoài thực sự quá lạnh.

Hoàng đế là giết huynh trưởng ruột của lão để thượng vị, lấy tẩu tẩu làm Hoàng hậu, mấy năm gần đây trong lòng lão chột dạ bất an, ghét nhất là cảnh huynh đệ tương tàn. Nếu có vị hoàng tử nào đối xử không tốt với thân huynh đệ, lão khẳng định sẽ gọi tới mạnh mẽ răn dạy một phen.

Tuy mọi người đều thấy rõ hành động dối trá giả tạo của Hoàng đế, nhưng ngoài mặt các hoàng tử vẫn tỏ ra rất thân thiết, dù không phải huynh đệ ruột thịt thì biểu hiện bên ngoài so với ruột thịt còn muốn tri kỉ hơn.

Nhạc Vương luôn có mấy trò quỷ quyệt gian xảo, nếu bây giờ thẳng mặt từ chối, chắc chắn gã sẽ chạy đi mách lẻo với Hoàng đế, đại loại cái gì mà hoàng huynh không hài lòng với mối hôn sự phụ hoàng ban, vẫn còn oán hận phụ hoàng, cho nên cũng ghét lây nhi thần.

A Hỉ sắp tưởng tượng xong cả điệu bộ lúc Nhạc Vương nói chuyện luôn rồi.

A Hỉ nhìn ánh mắt vui vẻ của đôi tỷ đệ này liền bĩu môi. Tuy cơ thiếp trong phủ nhiều, Thái tử xưa nay lại chưa từng chạm vào bọn họ.

Điện hạ không thị tẩm bất cứ ai.

Thường thì các hoàng tử mười hai mười ba tuổi đều sẽ được tiếp xúc với phương diện này, duy chỉ có Thái tử điện hạ là vô cùng lãnh đạm. A Hỉ biết điện hạ chán ghét bị người khác chạm vào, lần trước Thái tử tiến cung gặp phải thích khách, ngực bị trúng một đao liền lưu lại sẹo, vết sẹo trải dài từ ngực xuống tận bụng, khả năng là vì vết thương này cho nên điện hạ lại càng thêm lạnh lùng, chưa bao giờ cho phép người khác xem hắn lõa thể.

Có mấy cung nữ xuất thân sạch sẽ theo hầu bên cạnh còn không lọt được vào mắt Thái tử, thì đám cơ thiếp do mấy người một bụng đầy ác ý đưa tới Mộ Cẩm Ngọc dĩ nhiên không có khả năng thị tẩm.

Hơn nữa Nhạc Vương còn đưa một thiếu niên tới, tuy rằng chuộng nam phong từ lâu đã không hiếm, trong giới quý tộc lại càng phổ biến thì Mộc Cẩm Ngọc hắn cũng không có sở thích đấy.

A Hỉ nói: "Để nô tài đưa hai vị tiểu thư cùng công tử này đi xem chỗ ở."

Mộ Cẩm Ngọc
liền vào phòng uống rượu cùng Nhạc Vương.

Thái tử buồn bực không vui, Nhạc Vương cũng hiểu hắn không hài lòng với mối hôn sự này, thậm chí còn từng cùng Hoàng đế xảy ra tranh chấp. Làm đối thủ cạnh tranh dĩ nhiên trong lòng gã rất vui vẻ, hôm nay qua đây không chỉ đơn thuần tặng người, còn muốn hóng hớt chuyện khôi hài này của hoàng huynh gã.

Nhưng sắc mặt Mộ Cẩm Ngọc còn thâm trầm hơn bình thường vài phần, cũng không nói gì nhiều.

Trong lòng Nhạc Vương mừng thầm, Ninh tam tiểu thư dung mạo mỹ lệ, nếu không phải do gã chỉ thích nam nhân chỉ sợ cũng sẽ thần phục dưới váy nàng. Ai cũng biết Ninh tam tiểu thư rất có thủ đoạn, khiến một đám thiếu niên quyền quý trong kinh thành mê nàng đến chết đi sống lại, nữ nhân này sau khi bước vào cửa phủ Thái tử chắc chắn sẽ quậy cho Mộ Cẩm Ngọc gà chó không yên.

Hơn nữa nghe nói nàng ta quen thói hư vinh, tiêu tiền như nước, còn sợ phủ Thái tử không nuôi nổi nàng.

Trong nhà không yên ổn, cơ thiếp đấu đá nhau sẽ ảnh hưởng đến tinh thần và thể xác, để xem tới lúc đó Mộ Cẩm Ngọc lấy đâu ra bản lĩnh bộc lộ trên triều đình.

Mộ Cẩm Ngọc vẫn đang ngồi uống rượu.

Nhạc Vương nhịn không được bắt đầu lải nhải: "Phụ hoàng cử ta đi tuần Ứng Châu, có lẽ không kịp về dự hôn lễ của hoàng huynh cùng Ninh tam tiểu thư."

Nói xong Nhạc Vương cũng cảm thấy khôi hài, gã còn nhớ rõ cung yến lần đó hôn sự của Mộ Cảm Ngọc cùng Ninh Hoàn cũng đã định đoạt xong xuôi, kết quả trong bữa tiệc Ninh Hoàn lại cứ nhìn gã chằm chằm.

Đại khái nàng ta cũng biết cái ghế Thái tử này Mộ Cẩm Ngọc ngồi không vững, ngày nào đó phụ hoàng đem hắn phế đi, lập chính mình lên làm Thái tử.

Nhạc Vương cảm thấy Ninh Hoàn có ý với gã, chờ sau này Ninh Hoàn thành thân với Mộ Cẩm Ngọc xong, nàng một bên ở trong phủ chơi trò ghen tuông, một bên lại cùng gã thông đồng thì càng thú vị.

Tuy rằng có một vài chuyện trong cung không cho phép mọi người nói ra nói vào, nhưng ai cũng rõ ràng Hoàng Hậu vốn là tẩu tẩu của phụ hoàng. Mẫu phi Nhạc Vương là đương kim Hoàng quý phi, xuất thân cao quý dung mạo mỹ lệ, gã tự nhận thân phận bản thân không hề thua kém Mộ Cẩm Ngọc.

Nghĩ tới đây Nhạc Vương lại cười khẽ: "Dường như Ninh tam tiểu thư cùng hoàng huynh có chút bất hòa, không biết nàng có chấp nhận được hai người hôm nay thần đệ ——"

Gã nói được một nửa liền dừng, bởi Nhạc Vương phát hiện sắc mặt Thái tử lạnh xuống: "Chuyện trong phủ của cô, ngươi bớt nhiều lời đi."

Nhạc Vương bị ánh mắt hung ác nham hiểm của Thái tử nhìn đến phát hoảng, nửa năm nay Mộ Cẩm Ngọc thường xuyên có biểu tình đáng sợ như vậy, nếu không phải gã biết Hoàng đế tuyệt đối không tha cho hành vi huynh đệ tương tàn thì Nhạc Vương nghi ngờ Mộ Cẩm Ngọc sẽ tự tay chém gã.

A Hỉ quay về vừa lúc Nhạc Vương rời đi, hắn cảm thấy bộ dáng Nhạc Vương uống say tới mặt mũi hồng hồng vô cùng khó coi, xác thực giống y đúc Hoàng đế, trong các buổi cung yến lão uống say cũng trông xấu như vậy.

Ngón tay Mộ Cẩm Ngọc ấn lên chiếc bàn gỗ đỏ, khép lại mắt, lông mi dày rậm che phủ đôi mắt hẹp dài, ngũ quan thâm thúy lập thể lại mang hơi hướng lạnh lùng như ngọc.

A Hỉ liền hiểu Thái tử điện hạ là bị Nhạc Vương làm phiền không chịu nổi.

"Hai người kia sao rồi?"

A Hỉ bĩu môi: "Nôi tài tìm đại một cái tiểu viện cho bọn họ, cái người tỷ tỷ còn hỏi nô tài đêm nay Thái tử điện hạ có ghé qua chỗ nàng không."

Mộ Cẩm Ngọc cười lạnh.

A Hỉ biết hai cái người biểu đệ biểu muội của Nhạc Vương kiểu gì cũng sẽ gây chuyện trong phủ, có quan hệ họ hàng dây mơ rễ má không phải muốn giết là giết được, ngay cả tìm một biện pháp giải quyết thần không biết quỷ không hay cũng không có.

Nhưng việc cỏn con này A Hỉ cũng không dám hỏi Thái tử, gần đây tâm tình điện hạ không tốt, lúc nổi điên thực sự tàn bạo, giờ mà hỏi khả năng cao điện hạ sẽ đáp là: "Thiên đao vạn quả"

Buổi tối A Hỉ đứng bên cạnh mài mực, hầu hạ Mộ Cẩm Ngọc viết công văn. Hắn nhịn không được nói: "Điện hạ, tam tiểu thư gả qua đây cũng ngụ ở Thẩm Phương Viên sao?"

Đám cơ thiếp được đưa đến đều ở Thẩm Phương Viên, thân phận thật sự của một vài cơ thiếp là mật thám, hôm nay A Hỉ đã thấy được tam tiểu thư, nghĩ một thân khí chất thần tiên như nàng mà ở cùng đám người trong Thẩm Phương Viên thì không ổn lắm.

Mộ Cẩm Ngọc lạnh lùng nâng mắt: "Ngươi muốn để nàng ở chỗ nào? Tới ở cùng cô ư?"

"Vậy cũng không thích hợp, ngày nào cũng thấy máu." A Hỉ nói, "Ý điện hạ là ——"

Trong miệng Mộ Cẩm Ngọc lại có vị máu tanh ngọt, hắn lấy khăn xoa xoa, trong đầu bỗng nhớ lại khung cảnh ban ngày.

Ninh Hoàn khoác chiếc áo choàng hồ ly màu trắng, dung nhan trong trẻo lạnh nhạt đứng trong gió tuyết, nhìn qua thật sự rất kiêu ngạo.

Nàng ta dường như có rất nhiều bộ mặt, dối trá đến cực điểm. Lần đầu gặp nhau chỉ thấy chán ghét. Lần này tái kiến lại giống như đã thay da đổi thịt, khiến người ta không có lý do muốn tra tấn nàng, làm nàng phải khuất phục xin tha thứ.

Mộ Cẩm Ngọc vứt chiếc khăn dính máu đi: "Trụ Lê Tuyết Đường."

A Hỉ nghĩ nghĩ, cách xa đám người Thẩm Phương Viên lại ở gần điện hạ một chút cũng tốt.

Truyện convert hay : Phúc Bảo Thập Niên 70

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện