Quý Chu Chu cạn lời: "Cho nên nếu muốn nói cho anh ấy biết sự thật thì trước tiên phải xuất gia?"
"Cô không có chuyện gì nói cho cậu ấy biết sự thật làm gì?" Giọng của đại sự chợt nghiêm túc.
"Tôi muốn đi cùng anh ấy cả đời, ông cảm thấy tôi có thể giấu cả đời?"
"Đương nhiên có thể, trừ phi mang thân thể không bị Thiên Đạo quản chế của cô đến đây, mới có khả năng cho cậu ấy biết được sự thật, nếu không với cái thân xác phàm nhân hiện tại này của cô, thì đừng mong tiết lộ thiên cơ.
Cho dù uống say quá hoặc nói mớ cũng không thể, cô đừng buồn lo vô cớ." Đại sư lười biếng khuyên bảo, con chó của đạo quán đột nhiên sủa lên.
Quý Chu Chu trợn trắng mắt: "Bên ông sao ồn vậy?"
"Có gì đâu, chỉ là chưa đưa hai con chim vào phòng đó, nếu thả ra sẽ càng ồn hơn.
Tôi ra ngoài xem thử, chắc là mấy con chó lại cắn nhau." Đại sư nói xong cúp điện thoại.
Quý Chu Chu nhìn chằm chằm màn hình di động dần dần tối xuống hồi lâu, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.
Trên núi, sau khi đại sư bước ra khỏi phòng, bỗng nhiên mấy con chó bắt đầu kêu rên, sau vài giây ngắn ngủi thì hoàn toàn không có tiếng động.
Tim ông ta đập một cái, xoay người định đi đến phòng tiểu Viên, nhưng nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Thẩm Dã ở phía sau vang lên: "Ông tìm nó?"
Đại sư chợt quay đầu lại, mới thấy Thẩm Dã đã đứng ở một góc trong sân, bị bóng tối che kín, mà bên cạnh anh ta là cậu bé tiểu Viên 10 tuổi bị trói như đòn bánh Tét.
Khi tiểu Viên nhìn thấy đại sư, hoảng sợ đến rơi nước mắt, nhưng do miệng đã bị bịt kín nên không phát ra âm thanh gì.
Đại sư trầm mặt xuống: "Cậu muốn làm gì?"
"Lần trước Quý Chu Chu tới tìm ông, hẳn là không đơn giản chỉ vì tính ngày kết hôn như vậy chứ." (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi).
Thẩm Dã từ trong bóng tối đi ra, lúc này đại sư mới nhìn thấy sau lưng anh ta còn có năm sáu tên côn đồ: "Vậy nói tôi nghe xem, cô ấy tới đây làm gì? Bây giờ tôi không có tâm tình nghe ông bịa chuyện xưa, cho nên tốt nhất mỗi một chữ đều là thật."
"Tôi không biết cậu đang nói cái gì.
Ngoại trừ tính chuyện nhân duyên, Quý Chu Chu còn có thể có chuyện gì tới tìm tôi." Đại sư siết chặt lòng bàn tay, bình tĩnh mở miệng: "Cậu thả tiểu Viên ra trước đi."
Thẩm Dã bình tĩnh nhìn ông ta, một lúc lâu phất tay với người phía sau.
Đại sư ý thức được anh ta muốn làm gì thì kinh hãi: "Dừng tay!"
Nhưng mà đã chậm, tên côn đồ sau lưng Thẩm Dã đã đá vào cẳng chân tiểu Viên một cái.
Một tên côn đồ được huấn luyện tốt, đương nhiên sức lực không nhẹ, trên đầu tiểu Viên lập tức toát mồ hôi lạnh, hai mắt đảo một cái đã ngất xỉu.
Đại sư không ngờ Thẩm Dã sẽ ra tay nặng với trẻ con như vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch: "Cậu muốn gì thì nhắm vào tôi, đừng làm trẻ con bị thương."
"Đây chỉ một khúc nhạc dạo, ông nói dối thêm lần nữa thử xem, lần này bọn tôi sẽ tháo một cánh tay của nó." Thẩm Dã nhếch khóe môi lên, đáy mắt tràn đầy sự lạnh lùng.
Đại sư nhìn chằm chằm anh ta, lần đầu tiên từ trước đến giờ xuất hiện sự tức giận: "Cậu làm như vậy sẽ gặp báo ứng.
Bát tự cậu mạnh, báo ứng sẽ tới với người cậu thương nhất."
"Nói đến chủ đề này rồi, bây giờ tôi muốn biết, thân thể người tôi quan tâm, sao có thể bị người khác điều khiển? Còn có, tại sao Chu Chu thật lại ở trong gương? Tôi phải làm thế nào để mọi thứ quay về như cũ?" Thẩm Dã đứng thẳng chút: "Trả lời tôi, tôi sẽ tha cho ông."
Đại sư trầm mặt không nói lời nào.
Thẩm Dã cười giễu, mấy người phía sau lấy dao ra, xách tiểu Viên đang hôn mê giống như xách gà con lên.
"Tôi nói!" Khóe mắt đại sư muốn nứt ra, sau khi nhìn thấy tiểu Viên không rõ sống chết thì hoàn toàn sụp đỗ.
Thẩm Dã lạnh lùng nhìn ông ta, cuối cùng vào đạo quán với đại sư, kêu mấy người kia trông chừng tiểu Viên ở bên ngoài.
Đại sư rũ mắt nói thật lâu, Thẩm Dã lặng lẽ nghe, hồi lâu chậm rãi mở miệng: "Những điều ông nói, tôi có thể lập tức nghiệm chứng, nếu giả..."
"Vậy giết tôi và đồ đệ tôi." Đại sư khàn giọng nói.
Đáy mắt Thẩm Dã toát ra một chút khinh thường: "Ai đó đang chiếm thân thể Chu Chu?"
"Đúng vậy." Đại sư vừa mở miệng, cả người run rẩy một cái như bị điện giật, mở mắt lần nữa cả người đã bị ướt đẫm mồ hôi.
Thẩm Dã nhíu mày, đại sư ngược lại thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta mới đầu còn không hiểu, vì sao Thiên Đạo thiên vị Thẩm Dã như thế, cho dù người này làm chuyện ác không có giới hạn, mà vẫn có thể dễ dàng dò ra bí mật động trời, thậm chí còn tìm cách dễ dàng nhất để sống lại.
Hiện tại xem ra Thẩm Dã cũng không phải là hoàn toàn bị thiên vị, ít nhất sự tồn tại của bản nhân của Quý Chu Chu nằm ngoài tầm quan sát của anh ta.
"Là gì?" Thẩm Dã lạnh mặt hỏi.
Đại sư lặng lẽ nhìn anh ta: "Là gì tôi cũng không biết, nếu cậu không tin tôi cũng hết cách.
Nhưng nói cô ấy là ai quan trọng vậy sao?"
Thẩm Dã bình tĩnh nhìn ông ta hồi lâu, đột nhiên lộ ra một nụ cười bướng bỉnh, đây là vẻ tùy tiện hiếm thấy kể từ khi anh ta trùng sinh: "Nói cũng phải, mặc kệ đó là ai, cũng đừng mong thay thế Chu Chu sống ở thế giới này."
Thẫm Dã vừa dứt lời, điện thoại của đại sư vang lên.
Đại sư nhìn thấy hiển thị trên màn hình, thiếu chút nữa quăng luôn di động, nhưng mà mặt Thẩm Dã không cảm xúc ấn nghe và mở loa, nhìn chằm chằm ông ta nhận điện thoại.
Đại sư hiểu rõ, nếu mình nói sai một chữ, có thể sẽ chết.
"Đại sư, chuyện chó sủa giải quyết chưa?" Quý Chu Chu luôn cảm thấy hình như đã xảy ra chuyện gì đó, cho nên lăn qua lộn lại vẫn là gọi điện thoại cho đại sư.
Đại sư ổn định tinh thần: "Ừm."
"Vậy là tốt rồi." Quý Chu Chu thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay tôi luôn cảm thấy kỳ lạ, giống như sắp xảy ra chuyện gì đó vậy.
Ông cẩn thận chút, trong khoảng thời gian này đừng ra ngoài thường xuyên."
"Được."
"Đúng rồi đại sư, bây giờ nếu tôi không thể chính miệng nói cho Quyện Thư, vậy có thể viết ra chuyện tôi không phải..." người của thế giới này đưa anh ấy xem không? Quý Chu Chu vừa muốn nói ra, trái tim đột nhiên như bị dòng điện chích vào vậy, đau đớn lăn lộn hai cái.
Cô