Sau khi lão phu nhân nghe nói bọn họ sắp đến, thì đã sớm đứng ở cửa chờ, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc dần dần xuất hiện trong tầm mắt, đôi mắt đầy nếp nhăn đã hiện ra một chút ý cười.
Xe rất nhanh dừng lại ở cửa viện điều dưỡng, lão phu nhân chống gậy chậm rãi đi về phía bọn họ.
Quý Chu Chu xuống xe nhìn thấy đầu tóc bạc trắng của bà, hốc mắt chợt đỏ hoe.
Thời gian ba năm không là gì với người trẻ tuổi, nhưng đối với người già lại hiện ra vô cùng rõ ràng.
Lão phu nhân tuy vẫn gọn gàng sạch sẽ như cũ, nhưng lưng lại không thẳng như trước kia, đôi mắt cũng dần dần vẩn đục, cả người đều lộ ra một cảm giác từ từ già đi.
Ngay từ đầu lão phu nhân nghe được tin tức Quý Chu Chu còn sống, vốn dĩ cũng cảm thấy không có khả năng, trong lòng có một vạn suy đoán, nhưng tâm không khỏi hy vọng như một người già bình thường.
Bây giờ thấy được cô gái này, tất cả nghi ngờ trước đó đều biến mất.
Người trước mắt này, chính là Quý Chu Chu, bà nhận ra.
"Lão phu nhân, đã lâu không gặp." Quý Chu Chu nghẹn ngào bước tới, nhẹ nhàng bắt lấy tay lão phu nhân.
Lão phu nhân nhìn cô hồi lâu, chậm rãi buông tiếng thở dài: "Con nên gọi bà nội."
"...!Bà nội." Quý Chu Chu hít hít mũi, trông dáng vẻ của bà, lòng hơi chua xót.
Cố Quyện Thư đi tới sau lưng Quý Chu Chu, gật đầu với lão phu nhân, cũng không lo lắng lão phu nhân sẽ bán đứng anh.
Vừa rồi ở trên xe, anh đã tẩy não cô, nói với cô lão phu nhân không biết chuyện mình phá sản, nếu lão phu nhân nói gì đó về Cố Thị, thì nhất định đừng tin tưởng.
Ba người ở cửa trò chuyện mấy câu, rồi cùng nhau đi vào viện dưỡng lão.
Lão phu nhân trước sau bắt lấy tay Quý Chu Chu, sau khi cảm xúc bi thương của cô hòa hoãn, thì trong lòng có chút kinh ngạc, không biết lão phu nhân thích cô như thế từ bao giờ.
Cô chứa đầy nghi hoặc nhìn về phía Cố Quyện Thư, Cố Quyện Thư mỉm cười lắc lắc đầu, Quý Chu Chu cho rằng anh cũng không biết nên không có hỏi lại.
Thật ra Cố Quyện Thư muốn nói chính là, những chuyện này đều không cần hỏi, dù sao ở thế giới này, anh vẫn không biết có ai không thích Quý Chu Chu.
Cô không truy hỏi, nên đã bỏ lỡ một lời tâng bốc này, đỡ lão phu nhân đi phơi nắng trong sân.
Cố Quyện Thư định đi theo, di động đột nhiên vang lên, trên màn hình hiển thị tên Diệp Khuynh.
(Truyện chính chủ Tiểu Hi).
Đôi mắt anh hơi sáng lên, sau khi anh vẫy tay tỏ ý với Quý Chu Chu thì xoay người đi qua bên cạnh nhận điện thoại.
Lực chú ý của Quý Chu Chu còn đang trên người lão phu nhân, hai người đến đình viện ngồi xuống, cô rót ly trà cho bà: "Bà nội, mấy năm này người sống có tốt không?"
"Cũng không tệ lắm, cẩn thận nghĩ lại, ba năm này lại là tốt đẹp nhất trong đời ta." Lão phu nhân nói xong dừng một chút, bổ sung thêm một câu: "Đương nhiên, nếu có con ở đây, chắc sẽ tốt hơn."
Quý Chu Chu nở nụ cười, hóa ra năm tháng thật sự là khối ma thạch, mặc kệ tính tình của bạn có bao nhiêu quật cường, thì cũng sẽ được mài nhẵn từng chút một, ngay cả lão phu nhân, cũng sợ cô sẽ nghĩ nhiều, bắt đầu lo lắng cảm xúc của cô.
"Sống tốt là được, chỉ cần người khỏe là con yên tâm rồi." Quý Chu Chu chớp chớp mắt với bà.
Lão phu nhân không nhịn được, đáy mắt hiện ra một ý cười, sau đó ý cười này biến mất không thấy: "Đáng tiếc ta giác ngộ quá muộn, có vẻ không có gì thành ý, nếu lúc trước khi lần đầu tiên Quyện Thư đến bên cạnh ta, ta có thể cho nó một bữa cơm no, có lẽ..."
"Hiện tại nói những chuyện đó đã không có ý nghĩa, nên quý trọng mọi thứ trước mắt là được." Quý Chu Chu sợ bà thương tâm, vội vàng cắt ngang lời nói của bà: "Người nhìn bây giờ xem, chúng ta không phải đều khá tốt sao."
"Con trở về mới tốt, nếu con không trở về, cả đời này có lẽ Quyện Thư đều sẽ không tốt." Lão phu nhân từ từ buông tiếng thở dài, thấy Quý Chu Chu khó hiểu, bà khẽ mỉm cười: "Nó vì con thiết kế công viên giải trí, hai năm trước cũng đã hoàn thành, đáng tiếc con không trở về, công viên giải trí đành gác lại, đến nay chưa từng mở cửa."
Quý Chu Chu ngơ ngẩn nhìn bà, hiển nhiên không ngờ còn có chuyện này: "Anh ấy, anh ấy không nói cho con biết."
"Chưa nói à?" Lão phu nhân cũng hơi kinh ngạc, rồi hối hận nói: "Vậy là ta nhiều chuyện, có lẽ nó muốn tạo bất ngờ cho con nhỉ, kết quả bị ta làm hỏng rồi."
"Không sao bà nội, đến lúc đó con giả vờ không biết là được." Quý Chu Chu vội vàng thả lỏng lòng bà, nói xong chớp chớp mắt: "Kỹ thuật diễn xuất của con rất tốt, nếu không lúc trước anh ấy cũng sẽ không bị con lừa đến tử tâm tháp địa(*)."
(*) Tử tâm tháp địa: khăng khăng một mực; quyết một lòng.
Cô nói xong lại mơ hồ cảm thấy kỳ quái, công viên giải trí? Haiz, cải tạo mua sắm cơ sở vật chất gì đó chắc là không rẻ nhỉ, Cố Quyện Thư cũng phá sản rồi, anh lấy đâu ra tiền?
Nói đùa một chút, lão phu nhân liền bình thường trở lại, mỉm cười nói chuyện khác với cô.
Cố Quyện Thư người đi đến một góc nhận điện thoại, giờ phút này lại là vẻ mặt nghiêm túc, bởi vì Diệp Khuynh không chỉ không giúp anh nghĩ cách, mà còn mang nhiều phiền phức đến hơn.
"Những người bạn trong giới nghe được tin tức Chu Chu trở về từ cõi chết, đều muốn đi thăm cô ấy.
Nếu nói đến chuyện Cố gia, nhất định sẽ dễ dàng lỡ miệng.
Tôi đã từ chối vài người rồi, nhưng vòng bạn bè của tôi và Chu Chu không giống nhau lắm, ngộ nhỡ có người khác đi thăm cô ấy, thì chuyện anh không phá sản có thể sẽ bị phát hiện."
"Vậy bây giờ tôi nên làm gì?" Cố Quyện Thư nhíu mày.
Diệp Khuynh dừng một chút, dò xét: "Nếu không, anh thừa nhận đi, quỳ gối xuống đất cầu xin tha thứ, chắc chắn cô ấy sẽ mềm lòng, cùng lắm thì đánh anh mấy cái.
Anh còn sợ tay chân nhỏ nhắn của Chu Chu à?"
Cố Quyện Thư im lặng hồi lâu, ẩn ẩn mở miệng: "Tôi sợ."
"..." Tiền đồ của anh đâu Cố đại thiếu gia! Tiền đồ đâu!
"Hôm nay cậu nghĩ cách giải quyết cho tôi, nếu không tôi nói với cô ấy, chuyện giả vờ phá sản là cậu dạy tôi." Đứng trước quyết định sinh tử, Cố Quyện Thư lựa chọn cùng nhau trầm luân.
Diệp Khuynh: "...!Anh còn liêm sỉ không Cố Quyện Thư."
"Nghĩ cách nhanh đi." Cố Quyện Thư nói