Chương 36: Nếu cô đu thần tượng thì cũng sẽ thích anh
Thấy vẻ mặt không vui của Bùi Tây Lâm, Tang Ninh biết mình đã lỡ lời.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tuy Bùi Tây Lâm lớn hơn cô sáu tuổi nhưng cũng không già đến mức đóng vai bố cô.
Tang Ninh ngại ngùng né tránh ánh mắt của anh, nói khẽ: “Thật xin lỗi, tôi nói linh tinh rồi.”
Bùi Tây Lâm cười đầy bất đắc dĩ: “Tôi diễn vai khác.”
Tang Ninh đáp: “Biết rồi.”
Bùi Tây Lâm gõ mặt bàn, không giải thích nhiều về vai của mình mà chỉ trầm giọng nhắc nhở Tang Ninh: “Đọc kịch bản đi.”
“… Vâng.”
Tang Ninh nheo mắt tập trung vào kịch bản trong tay.
Kịch bản kể về câu chuyện thi đấu bơi lội.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vai diễn của Tang Ninh là từ nhỏ đã sợ nước, nhưng lại bị bố ném xuống nước hết lần này đến lần khác, nói với cô nếu không lên được thì đừng có ăn cơm.
Còn vai chính là một vận động viên đã giải nghệ.
Lúc Tang Ninh đọc thì thấy nội dung chủ yếu phát triển xoay quanh người vận động viên này.
Một lần nọ trời xui đất khiến thế nào, cô gái sợ nước bị bố kéo ra quăng xuống biển, bảo cô phải dựa vào bản thân để đi lên, nếu không thì chờ chết đi. Trong lúc cô đang vô cùng tuyệt vọng thì được người ta cứu.
Sau đó, họ dần tìm hiểu nhau sâu hơn.
Mà sự xuất hiện của cô, và cuộc gặp gỡ với cô cũng khiến người vận động viên đang đau khổ dần thoát khỏi khổ đau, một lần nữa trở lại đường đua của bản thân.
…
Câu chuyện cũng không dài nhưng chứa rất nhiều tình tiết hay.
Tang Ninh đọc xong, giương mắt nhìn Bùi Tây Lâm: “Bao giờ thì bộ điện ảnh này bắt đầu quay?”
Bùi Tây Lâm: “Mùa xuân năm tới.”
Tang Ninh hắng giọng: “Chắc tôi phải đi thử vai nhỉ?”
“Phải.”
Tang Ninh nâng mắt nhìn Bùi Tây Lâm: “Thầy Bùi, anh cảm thấy tôi thử vai có đạt không?”
Cô biết đạo diễn Trần Tùng này.
Một người đạo diễn quay rất nhiều phim điện ảnh và cũng đạt được rất nhiều giải thưởng. Phim ông ấy quay không nổi tiếng rần rần thì cũng doanh thu ngất ngưởng.
Trước đây Tang Ninh có nghe nói yêu cầu của ông ấy đối với diễn viên rất cao, tính nết vừa cố chấp vừa kỳ quái. Rất nhiều diễn viên thực lực trong giới không lọt vào mắt xanh của ông ấy. Vì vậy, Tang Ninh cũng không nghĩ mình hơn người, có thể thuận lợi qua vòng thử vai của Trần Tùng.
Thấy vẻ mặt thấp thỏm của cô, Bùi Tây Lâm hơi nhếch môi: “Không thử làm sao biết được.”
Anh cụp mắt: “Thích không?”
Nghe thấy hai chữ này, Tang Ninh hơi mím môi: “Thích.”
Cô rất thích vai nhân vật kiên cường, không bỏ cuộc.
Bùi Tây Lâm cười khẽ: “Chuyện thử vai tôi sẽ nói chuyện với đạo diễn Trần. Có suy nghĩ gì về vai diễn thì nói trước với Văn Khê một tiếng.”
Tang Ninh hiểu ý của anh.
“Tôi hiểu rồi.”
Khi hai người đang nói chuyện thì Cố Vấn Tân quay lại.
“Đang nói chuyện gì thế?”
Bùi Tây Lâm: “Không có gì.”
Cố Vấn Tân: “?”
Anh ấy quay đầu: “Chẳng lẽ hai người có bí mật không cho tôi biết sao?”
“…”
Tang Ninh và Bùi Tây Lâm im lặng.
Cố Vấn Tân nhìn trái nhìn phải, giả vờ oán giận: “Sao? Em còn giữ bí mật với anh trai à?”
Anh ấy thở dài: “Quả nhiên con gái lớn không thể giữ trong nhà.”
Đây không phải là lần đầu tiên Tang Ninh nghe mấy lời như con gái lớn không thể giữ trong nhà từ miệng Cố Vấn Tân.
Nhưng mà trước mặt Bùi Tây Lâm bị anh ấy nói như vậy, cô cảm thấy không đúng lắm. Nhưng cụ thể không đúng chỗ nào thì Tang Ninh lại không rõ.
Cô đang nhíu mày thì nghe giọng nói lạnh lùng của Bùi Tây Lâm: “Cậu đi đóng phim rất hợp đấy.”
Cố Vấn Tân: “…”
Tang Ninh không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cố Vấn Tân liếc cô một cái, ghét bỏ nhìn Bùi Tây Lâm: “Về chưa?”
Bùi Tây Lâm nhìn Tang Ninh.
Tang Ninh giật mình, gật đầu nói: “Đi thôi.”
Tối đó, Tang Ninh nói với Văn Khê chuyện bộ phim điện ảnh Trần Tùng đang chuẩn bị.
Văn Khê rất mong cô có thể hợp tác với Trần Tùng nhưng lại có lo lắng khác.
“Chẳng phải em sợ nước sao?” Văn Khê trầm ngâm: “Em chắc mình làm được không?”
Tang Ninh suy nghĩ một lát: “Mai em sẽ đi với Giản Huỷ ra hồ bơi thử xem.”
Văn Khê: “Được, đây là một biện pháp hay. Nếu thật sự không thể khắc phục được, chúng ta không tranh vai diễn này cũng không sao, sau này sẽ có cơ hội tốt hơn.”
Tang Ninh đáp: “Vâng.”
Tiện thể đang gọi