Editor + Beta: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)
Bạch Cô Cô không chống cự.
Thậm chí cậu chẳng để ý đến động tác nhỏ này của Tần Sóc nữa là.
Cậu cảm thấy mình bỗng trở nên ấm áp và dễ chịu.
Bạch Cô Cô thoải mái đến híp mắt, ghé sát vào người Tần Sóc.
Tần Sóc nhìn động tác nhỏ này của cậu, nhỏ giọng nói: "Tôi thêm tiền vào vòng tay của em rồi, muốn mua gì thì mua."
Bạch Cô Cô mở to mắt, thụ sủng nhược kinh: "Cảm ơn Tần tướng quân, sau này em kiếm được tiền nhất định sẽ trả lại cho anh."
"Ừm", Tần Sóc nhìn dáng vẻ kích động của Bạch Cô Cô: "Tôi chờ em."
"Tuyệt", Bạch Cô Cô gật đầu thật mạnh, chỉ tay ra bên ngoài: "Hôm nay em còn muốn đi chơi tiếp."
"Đi thôi."
Bạch Cô Cô có rất nhiều suy nghĩ.
Cậu muốn đi công viên, muốn đi khu vui chơi, muốn đi xem phim, còn muốn ăn một bữa ngon...
Tần Sóc lấy thuốc rồi lập tức đến phòng thí nghiệm tìm Tống Tử Ngộ.
Hắn đưa thuốc cho Tống Tử Ngộ, anh ta đeo mặt nạ kiểm tra thành phần của thuốc.
Vẫn là cỏ phượng hoàng, một loại thực vật làm tinh thần lực bạo động, lần này liều lượng cao hơn lần trước.
Tống Tử Ngộ đi ra từ phòng phân tích, đưa bản báo cáo cho Tần Sóc, anh ta không khỏi cảm khái: "Tiểu Bạch đúng là ngôi sao may mắn của cậu đó.
Lỡ mà uống thuốc này vào, chắc đầu óc của cậu đã bị tinh thần lực khuấy nát rồi."
Lúc trước tinh thần lực của Tần Sóc sắp bạo động, nhưng dựa vào ý chí và thuốc nên mới gắng gượng được, nếu lại tái phát thì không chết cũng bị thương.
Tần Sóc nhìn tờ báo cáo, tán thành nói: "Tôi biết rồi."
Đầu hắn rất đau.
Cứ như thể một cỗ máy xay thịt đang khuấy động trong đầu, đau kinh khủng.
Chiều nay hắn còn ngửi phải tinh thần lực của Long Khuyết và một chút cỏ phượng hoàng.
Tần Sóc ấn huyệt thái dương, vô cảm nói: "Đêm nay trị liệu một lần đi."
Tống Tử Ngộ ngẩng đầu: "Nhưng vẫn chưa phải lúc."
Tần Sóc lắc đầu: "Tôi sắp không kiểm soát được rồi."
Hắn không muốn mất kiểm soát, càng không muốn Tiểu Bạch nhìn thấy dáng vẻ hắn mất kiểm soát.
Tống Tử Ngộ nhìn Tần Sóc rồi gật đầu: "Được rồi, tôi đi chuẩn bị."
Tần Sóc gật đầu.
Hắn ngồi xuống ghế, trong lúc chờ Tống Tử Ngộ chuẩn bị, hắn đưa tay chạm vào sợi dây chuyền hình nấm nhỏ giấu trong ngực.
Phải chăng là ảo giác của hắn, dường như hắn ngửi thấy mùi của Tiểu Bạch từ loại nấm nhân tạo này.
Tinh thần lực thật sự hỗn loạn.
Tần Sóc cúi đầu nhìn máy truyền tin trên cổ tay, nấm nhỏ vô lương tâm này, đi ra ngoài chơi cũng không thèm gửi cho hắn tin nhắn nào.
Tống Tử Ngộ chuẩn bị xong, Tần Sóc bước vào, cởi áo khoác, nằm trong phòng trị liệu, nhắm mắt lại.
*
Bạch Cô Cô vui vẻ lái con xe màu vàng, đi xem phim, ăn đồ ngon tới tận khuya mới về nhà.
Cậu muốn cho Tần Sóc một món quà.
Cậu nghĩ đồ ăn vặt bên ngoài công viên giải trí rất ngon nên mang về, muốn đưa cho Tần Sóc để cảm ơn hắn.
Loại đồ ăn vặt này không có ở thế giới cậu từng sống.
Nó được làm từ quả của một loài thực vật độc nhất vô nhị trên tinh cầu này.
Bạch Cô Cô vừa mua vừa tán gẫu với ông chủ thì mới biết.
Với cả đồ ngon mà ăn một mình cũng chẳng vui vẻ gì, chia sẻ với bạn tốt sẽ thú vị hơn.
Tần Sóc là người bạn duy nhất của cậu ở thế giới này lúc này.
Cậu và Tần Sóc là...!Bạn bè, nhỉ?
Bạch Cô Cô do dự một lúc, cậu quyết định mang quà vặt cho Tần Sóc.
Nếu Tần Sóc không ăn thì mình ăn.
Thế nào cậu cũng ăn hết.
Bạch Cô Cô cố ý chi thêm tiền để người bán bảo quản đồ ăn vặt trong môi trường chân không để giữ nguyên hương vị tốt nhất có thể.
Như vậy không khác gì ăn cùng với Tần Sóc.
Rất hài lòng.
Bạch Cô Cô đặt đồ ăn được đóng gói bên cạnh chỗ ngồi của mình, cậu nóng lòng lái xe về nhà để chia sẻ niềm vui này với Tần Sóc.
Nhưng lúc cậu về đến nhà thì không có Tần Sóc ở đó.
Giận á.
Bạch Cô Cô đi đến sô pha ngồi xuống, ôm hộp đồ ăn vặt trên tay, nhìn chằm chằm cửa, cậu hỏi quản gia khi nào Tần Sóc về.
Lần này quản gia thật sự không biết, Tần Sóc không cho ông chỉ thị gì, cho nên ông không biết phải trả lời thế nào.
Bạch Cô Cô bĩu môi.
Ầy thơm quá trời.
Mặc dù được đóng gói hút chân không, toàn bộ hương vị đều được đóng kín trong hộp, nhưng cậu ăn rồi nên vẫn nhớ hương vị.
Bạch Cô Cô chẹp miệng, đợi đến giờ cơm tối nhưng Tần Sóc vẫn chưa quay lại.
Làm gì nhỉ? Sao tự nhiên bận thế? Không phải nói là được nghỉ kết hôn sao?
Thỉnh thoảng Bạch Cô Cô lại thò đầu ra ngoài xem thử.
Đúng rồi, cậu có thể gửi tin nhắn hỏi Tần Sóc mà.
Bạch Cô Cô mò tới máy truyền tin trên cổ tay, đột nhiên cậu nghĩ đến mình có phương thức liên lạc của Tần Sóc.
Khi vừa tới tinh tế, cậu vẫn chưa thích nghi với phương thức liên lạc của người tinh tế, cậu không nhớ có một chiếc máy tính trí năng ở chế độ ảo đang đeo trên cổ tay của mình.
Bạch Cô Cô mở vòng tay, bấm vào ô liên lạc, nhập tin nhắn: Tần tướng quân, khi nào anh về?
Gửi.
Chờ hắn về là có thể cùng nhau ăn rồi.
Bây giờ Tần tướng quân không nhận được tin nhắn, hắn vẫn đang nằm trong phòng trị liệu.
Tinh thần lực hôm nay vô cùng kích động, thời gian trị liệu cũng kéo dài hơn trước, hắn tháo vòng tay ra, đặt ở bàn bên ngoài.
Tin nhắn Bạch Cô Cô gửi đến trực tiếp hiện lên, Tống Tử Ngộ ngẩng đầu, nhìn thấy tin nhắn của Bạch Cô Cô.
Vậy mà Tần Sóc lại cài cho Bạch Cô Cô chế độ tự động để không bỏ lỡ tin nhắn nào của Bạch Cô Cô.
Chậc.
Vạn tuế già nở hoa rồi.
Quả nhiên, người không tin vào tình yêu sét đánh cuối cùng sẽ yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tống Tử Ngộ vừa cảm khái vừa bật màn hình lên, khuôn mặt trắng nõn của Bạch Cô Cô xuất hiện tức khắc trước mặt anh ta.
Tống Tử Ngộ nhìn Bạch Cô Cô nói: "Tiểu Bạch, Tần Sóc đang chữa bệnh, hôm nay sẽ không về."
Hả?
Đây là cái gì?
Bạch Cô Cô sững sờ khi nhìn thấy hình ảnh ảo đột nhiên xuất hiện trước mặt.
Cái này có thể trực tiếp chiếu hình của người trước mặt sao?
Bạch Cô Cô chớp mắt, hơi sửng sốt: "Tống tiên sinh!"
"Là anh đây, Tiểu Bạch còn nhớ anh sao?", Tống Tử Ngộ nở nụ cười thương hiệu.
Bạch Cô Cô gật đầu: "Nhớ."
Trí nhớ của cậu rất tốt, huống chi Tống Tử Ngộ còn đẹp trai như vậy, cậu sẽ không bao giờ quên được.
Nghe Tống Tử Ngộ nói, cậu vươn đầu về phía trước hỏi: "Tống tiên sinh, anh