Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 64


trước sau

 

Đợi Chu Mi đi ra thì Tô Ngưng chủ động mời cô ta: “Trợ lý Chu, tối nay chúng ta cùng đi ăn cơm đi, tôi mời.”

Lúc hôm nay họp, Chu Mi đã ủng hộ việc Tô Ngưng diễn vai Vương phi, kết quả cuối cùng cũng chắc chắn là Tô Ngưng, cho nên Tô Ngưng muốn cảm ơn Chu Mi một chút.

Chu Mi hơi sửng sốt, không ngờ Tô Ngưng lại nhiệt tình mời cô đi ăn, trước giờ cô ta và Tô Ngưng không có bất kỳ tiếp xúc gì.

Nhưng cô ta nhanh chóng đáp lại lời của Tô Ngưng: “Để tôi sắp xếp thời gian một tí đã.”

Trên thực tế thì Chu Mi muốn nói chuyện này cho Phó Đình Viễn, Tô Ngưng mời khách ăn cơm nhất định kéo theo Du Ân đến, nhưng Du Ân là vợ cũ của Phó Đình Viễn, cô ta lại là người tin cậy của Phó Đình Viễn, quá thật mật với vợ cũ của ông chủ, có phải không tốt lắm không?

“Được, tôi chờ điện thoại của cô.” Tô Nhưng khoác áo của mình lên, sau đó kéo cánh tay của Du Ân rời đi.

Du Ân nhỏ giọng hỏi Tô Ngưng: “Sao cậu lại bỗng nhiên mời Chu Mi đi ăn cơm thế?”

Tô Ngưng cười nói: “Chẳng phải lúc này trong cuộc họp cô ấy đã ủng hộ tớ diễn vai Vương phi sao? Tớ chỉ cảm ơn thôi.”

“Hơn nữa, tớ cũng biết tính cách của Chu Mi rất tốt, muốn kết bạn với cô ấy.”

Du Ân không tin chuyện ma quỷ này của Tô Ngưng: “Tính tình của Chu Mi đúng là rất tốt, nhưng cậu thật sự không có suy nghĩ nào khác chứ?”

Tô Ngưng cười khanh khách thừa nhận: “Được rồi, được rồi, tớ thừa nhận tớ có ý đồ khác. Chẳng phải cô ấy là người Phó Đình Viễn tin tưởng sao, tớ muốn cho cô ấy thấy cậu rất tốt, qua đó cũng để cho Phó Đình Viễn thấy cậu rất tốt, tức chết anh ta.”

Du Ân cực kỳ

im lặng: “Anh ấy sẽ không để ý đâu.”

Sự tồn tại của vợ cũ như cô với Phó Đình Viễn mà nói, thật sự không có chút sức nặng nào.

Cô sống tốt, Phó Đình Viễn sẽ không chúc phúc cho cô, sống không tốt, nói không chừng Phó Đình Viễn còn cười nhạo cô.

Vào lúc anh ly hôn với cô như đang xem thường có vậy, cho rằng cô rời xa anh chỉ có thể uống gió Tây Bắc.

Tô Ngưng thần bí mà khoát tay chỉ vào cô: “Cảm giác này chính là hiểu mà không thể diễn đạt thành lời.

Thật ra Tô Ngưng cảm thấy, tâm tư của Phó Đình Vân với Du Ân không đơn giản như vậy.

Về phần tại sao lại cảm thấy như vật thì cô ấy chỉ có thể nói là nhờ vào trực giác của phụ nữ thôi.

Sau khi Chu Mi rời đi ngồi vào trong xe của mình thì việc đầu tiên là gọi điện thoại cho Phó Đình Viễn, nói chuyện Tô Ngưng mời cô ta đi ăn.

Phó Đình Viễn lạnh nhạt hỏi cô ta: “Sao lại phải xin phép tôi?”

Chu Mi báo cáo chi tiết: “Tô Ngưng mời ăn cơm, Du Ân nhất định sẽ đi, mà tôi với tư cách là trợ lý của ngài, cùng vợ cũ của ngài lén lút gặp nhau, có phải không tốt lắm không?”

Phó Đình Viễn tiếp tục chậm rãi nói: “Chu Mi, đây là vòng xã giao của cô, cô quyết định là được rồi.”

Bỗng dưng Chu Mi đã hiểu được ý của ông chủ, nếu đã không phản đối, vậy thì đã đồng ý để cô ta đi rồi?

“Được, tôi biết rồi.” Chu Mi vui vẻ trả lời, thật ra cô ta cũng muốn ăn cơm với Du Ân và Tô Ngưng.

Trước kia cô cảm thấy Du Ân rất tốt, nhưng quan hệ giữa Du Ân và ông chủ lại căng thẳng, cô cũng không dám tiếp xúc với Du Ân quá nhiều.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện