Những gì tôi nói làm Đào Tuệ San đồng tử co giãn, nhìn tôi rồi hỏi: “Em tính toán hết rồi đúng không? Đừng quên đến lúc đó cho chị xem kịch hay là được!”
"Tất nhiên rồi!" Tôi đắc chí nói.
Về đến công ty, Đào Tuệ San lái xe của mình đi.
Tôi nhìn thời gian, còn lâu mới tan ca, tôi thầm tự cười mình, chờ đợi nhiều vậy, cứ như cô gái vừa biết yêu không bằng.
Mà không nhắc thì thôi, cảm giác này cứ như một ngày không gặp tựa ba thu.
Có vội vàng gấp gáp tới mấy thì cũng phải đợi đến giờ, tôi chỉ đành lên lầu.
Thời gian chờ đợi một ngày như thể một năm, cả buổi chiều tôi như ngồi trên lửa đốt, cảm giác thời gian trôi qua thật chậm, mỗi phút giây đều là giày vò, mà buồn hơn là cả chiều cũng chẳng có công việc gì, cứ đợi mòn mỏi cho thời gian qua đi.
Mãi mới tới lúc tan làm, tôi chỉnh lại trang phục tóc tai rồi vui vẻ xách cặp ra về.
Không đợi được nữa mà lên xe đi về phía Cảnh Sơn Nam Uyển, mùi trong xe thơm nồng, làm tôi thấy dễ chịu.
Tôi ước gì xe tôi mọc cánh, bay thẳng tới chỗ anh.
Đặc biệt là lúc này đang cao điểm tan làm, không thể chạy nhanh được.
Cũng không biết là do vui quá hay đợi quá lâu trong xe, nhìn một hàng xe rồng rắn nối đuôi, trong lòng tôi lại bỗng thấy buồn bực, mỗi lúc thế này tôi lại cảm giác mình mất sức, chân nhũn cả ra.
Tôi nhìn thời gian đã trễ, cũng không biết anh tới nhà chưa, lúc đợi đèn tín hiệu, tôi buồn bực lấy điện thoại ra, gọi cho Bùi Thiên Vũ, muốn nói với anh tôi đã lên đường rồi, sắp đến.
Nhưng điện thoại vang chuông một hồi lâu vẫn không thấy anh bắt máy.
Tôi cúp máy, vừa hay đèn tín hiệu đổi màu, có thể đi rồi, tôi lái xe đi, điện thoại lại reo chuông, nhìn thấy tên anh, tôi vui mừng cầm lấy bấm nghe: "Thiên Vũ à...!Em đang đi đây, anh đừng lo, em đến liền!"
Giọng nói của tôi ngập tràn sự dịu dàng, là cả vô vàn nỗi nhớ và mong ngóng cả chiều của tôi.
"...Chị Dao à! Đang đi đâu vậy? Sao gấp thế?" Trong điện thoại bỗng vang lên tiếng của phụ nữ, tôi giật mình trừng mắt, giữ chặt điện thoại bên tai.
"...Cô...!cô là ai vậy?" Tôi hơi hoảng, hỏi ngược lại, nhất thời không phản ứng lại được người bên đầu dây kia là ai.
"Chị Dao, sao giọng em mà chị cũng không nhận ra vậy? Xem ra gần đây mình ít gặp nhau quá nhỉ!" Giọng nói đầu dây bên kia ưỡn ẹo trào phúng, tôi vừa nghe